lại ghế. Mỗi một tế bào trên người cô đều đau đớn.
“Nếu không thể cũng đừng cậy mạnh. Tôi không thích phụ nữ làm trái lời tôi.” Nạp Lan Địch lành lạnh nói.
Lam Tĩnh Nghi cắn môi, dùng sức lấy tay chống vào ghế để đứng lên. Chân cô run lên, hạ thân bị ma sát nên đau đớn. Cô đẩy cửa ra nhảy xuống.
“Oạch” hai đầu gối cô đập mạnh xuống đất, cả người rạp trên đất.
“Cô bé ngốc.” Nạp Lan Địch đẩy cửa xe ra.
“Anh” Nạp Lan Luật gọi cậu, “Bỏ cái ý nghĩ đó đi. Anh cho là không cho cô ấy đến trường thì cô ấy sẽ thành thành thật thật ở nhà sao?”
Nạp Lan Địch dừng tay, nhìn về phía Lam Tĩnh Nghi.
Lúc này, Lam Tĩnh Nghi đã giãy giụa đứng lên, đi về phía phòng làm việc. Bước chân cô mặc dù hơi tập tễnh nhưng rất kiên định. Bóng lưng nho nhỏ tỏa ra sự quật cường không ai có thể ngó lơ.
Cho đến khi cô đi vào phòng làm việc, xụi lơ trên sàn nhà lạnh băng, cô mới thở nặng nhọc. Nhưng trong lòng thì từ từ bình tĩnh lại. Hai thiếu niên đó không đi cùng, điều này thật ngoài dự liệu của cô. Cô cho rằng mọi chuyện sẽ không thuận lợi như thế.
Tích góp được một chút sức, cô chậm rãi đi lên lầu. Hôm qua cô không đến trường nhưng không xin nghỉ, không biết hiệu trưởng có trách cô hay không.
Vừa bước lên cầu thang thì nghe tiếng bước chân vang lên.
Cô giương mắt, thân thể giống như bị điện giật, vội vàng trốn ra sau cầu thang. Cô nhẹ vỗ lên ngực, nhắm mắt dựa vào bức tường lạnh như băng, cảm thấy tim đang đập loạn.
Cậu ta đi học, nhưng sao cô có thể đối mặt đây?
Tiếng bước chân đi xuống rồi biến mất. Cô thở phào nhẹ nhõm, đứng lên muốn đi ra ngoài. Nhưng vừa dời được một bước thì thân thể liền cứng đờ. Lam Tứ đang đứng trước mặt cô, đôi mắt lợi hại nhìn cô chằm chằm.
Cô kêu nhỏ, trong mắt chứa đầy sự giật mình không thể giấu diếm. Cô lui lại, lưng dán lên trên bức tường lạnh băng.
“Sao lại trốn tôi? Cô giáo…” Hai chữ cuối cùng rất nhẹ, rất lạnh. Trong đôi mắt thiếu niên là băng hàn thấu xương.
“…”
“Bởi vì đã lên giường với tôi à?”
Lam Tĩnh Nghi mở lớn mắt, kinh ngạc lúc nãy còn chưa lui đi thì sự khiếp sợ lại lần nữa tràn ngập đôi mắt cô. Cô khó có thể tiếp thu được rằng lời như vậy sẽ được Lam Tứ nói ra.
Không phải tối qua cậu ta sốt sao? Không phải tối qua cậu ta không biết gì hết sao?
Khuôn mặt nhỏ nhắn điềm đạm đáng yêu tràn ngập hoảng sợ. Đôi mắt đen nhánh phản chiếu bóng dáng băng lãnh của cậu. Gương mặt tái nhợt khiến cậu đau lòng. Nhưng khi nhìn tới đôi môi phấn nộn thì sự phẫn nộ che lấp toàn bộ suy nghĩ trong lòng cậu.
Tiếng kêu dụ hoặc phóng đãng của cô gái lại vang lên bên tai, một cảnh tượng hiện lên trước mắt cậu.
Trên thân thể trắng nõn là những vết bầm khiến người ta nhìn mà sợ hãi. Hạ thể không có gì che đậy, nhũ phong trắng nõn, khu rừng rậm rạp nữ tĩnh. Người đàn ông trẻ tuổi tuấn mỹ mãnh liệt, anh tuấn lại thành thục – Hàn trưởng bộ môn quấn lấy cô, trong di động tràn ngập tiếng động dâm mỹ…
Tất cả tất cả không thể liên hệ với cô giáo điềm đạm đáng yêu nhu nhược yên lặng trước mắt. Nhưng chuyện không thể tin được đều xảy ra trên người cô. Phía sau sự nhu nhược yên tĩnh của cô là gì? Cô rốt cuộc có bao nhiêu đàn ông? Có phải mỗi đêm cô lại uyển chuyển hầu hạ dưới thân một người đàn ông khác nhau không? Đôi mắt đen co rút lại.
Lam Tứ trở nên thật xa lạ. Ánh mắt như thế khiến cô sợ hãi.
“Lam Tứ, em căn bản không biết mình đang nói gì.” Cô run run nói, muốn chạy khỏi cái góc tăm tối này.
Thế nhưng một đôi tay có lực đã mạnh mẽ ép cô trên tường.
Trong đôi mắt đen như mực của thiếu niên là hai đóa hoa lửa, đốt cháy da thịt cô.
“Lên giường với người đàn ông khác, cô cũng không chịu thừa nhận sao? Hay là chỉ có tôi…?” Thiếu niên nói, đầu đã cúi xuống, hôn lên nhũ phong đầy đặn sau lần vải.
Cậu tìm được đóa hồng mai rất nhanh, nhẹ nhàng liếm hôn.
“Lam Tứ, em… A ~~” Cô không có sức giãy giụa huống hồ thiếu niên này còn cao to như thế. Trước ngực rất nhanh ẩm ướt một mảng lớn, đóa hồng mai mẫn cảm đã cứng lên dưới lưỡi của thiếu niên, đứng thẳng lên. Lần vải bị thấm ướt trở nên trong suốt, cơ hồ lộ ra đóa hồng mai đo đỏ.
Cái lưỡi đang tàn sát bừa bãi của thiếu niên vẫn không ngừng liếm cắn. Ngực cô càng ngày càng ướt, vải áo dính sát vào nhũ phong đầy đặn. Đầu lưỡi lướt qua đóa hồng mai khiến cô như bị điện giật.
“Lam Tứ, buông ra…Em căn bản không biết mình đang làm gì…A ~~” cô thở gấp, không dám lớn tiếng.
Tựa như kháng nghị, thiếu niên cắn lên đóa hồng mai.
Tiếng bước chân vang lên, Lam Tĩnh Nghi dùng hết sức lực đẩy thiếu niên ra, đi về phía người đang tới.
Cô ào vào lòng người kia. Trong vô thức, cô cảm thấy người này có thể dựa vào.
Hàn Phong cầm lấy vai cô, “Tĩnh Nghi, làm sao vậy?” Anh ngẩng đầu, giật mình. Bởi vì anh nhìn thấy dưới cầu thang mờ tối có một thiếu niên đang đi tới.
Thiếu niên cắn chặt môi, dùng ánh mắt tối tăm nhìn anh và Lam Tĩnh Nghi trong lòng anh.
Hàn Phong nhíu mày.Trực giác cho thấy thiếu niên trước mắt này và Lam Tĩnh Nghi có chuyện gì đó. Anh cúi đầu, nhẹ giọng hỏi, “Có chuyện gì vậy, Tĩnh Nghi?”
Lam Tĩnh Nghi ngẩng mặt lên, lộ ra nụ cười như hoa yếu ớt, “Khô