sứ này bọn họ có thể trở lại như trước kia thì bất kể khó khăn thế nào hắn cũng sẽ làm được.
Sắt Sắt nhìn hắn đang nhặt từng mảnh nhỏ chiếc bình sứ, vẻ mặt dịu dàng mà chăm chú, lòng của nàng nhịn không được run lên. Nàng nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt hiện lên một vẻ quyết liệt. Nàng đứng dậy, hàm răng cắn môi dưới, duỗi chân, đem mảnh sứ cuối cùng dẫm nát dưới chân.
"Dạ Vô Yên, vô dụng thôi. Trái tim, thiếu một góc, sẽ không thể phục hồi lại được nữa." Gót chân nàng nhẹ nhàng xoay tròn rồi lại nhấc chân lên, mảnh sứ kia đã hóa thành bột phấn. Gió đêm theo khung cửa sổ thổi vào, bột phấn bị gió thổi bay, trong nháy mắt hóa thành hư không.
"Sắt Sắt..." Dạ Vô Yên đứng dậy, lẳng lặng nhìn Sắt Sắt, ánh mắt thấm đẫm bi ai.
"Ta và ngươi trước kia, không phải làm trắc phi của ngươi ở Tuyền vương phủ thì làm một thị thiếp không danh không phận làm ấm giường cho ngươi ở Xuân Thủy lâu, đối với ta mà nói đều là những ngày tháng kinh khủng, không đáng lưu luyến chút nào." Sắt Sắt nhếch môi nói, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng lộ ra một chút mỉa mai.
Hắn còn nói quay về như trước kia, nhưng hắn đã cho nàng một quá khứ như thế nào đây, hạnh phúc thì chỉ ngắn ngủi như vậy, mà thương tổn thì kéo dài vô tận, một lần rồi lại một lần theo nhau mà đến, khiến cho thân thể của nàng, và lòng của nàng chịu không ít dày vò. Một quá khứ như vậy, nàng không muốn trở về, thậm chí ngay cả nghĩ cũng không muốn nghĩ đến. Cái loại đau đớn xé ruột xé gan như vậy, kiếp này nàng cũng không muốn nếm trải nữa.
Dạ Vô Yên nghe vậy, thân người rung chuyển, hắn vỗ vỗ ngực, thở vội vàng. Nàng ở bên hắn những ngày ấy, hắn cho nàng ngoại trừ thương tổn thì vẫn là thương tổn. Nàng sẽ không tha thứ cho hắn, bởi vì ngay cả chính hắn còn không thể tha thứ cho mình.
Nhưng những ngày quá khứ của họ, thật sự giống như lời nàng nói, nghĩ lại kinh khủng như vậy sao?
Không phải, lần đồng tâm hiệp lực vô cùng ăn ý kia, lần đàn sáo hợp tấu hài hòa kia, lần nàng nhảy múa trên tay hắn vô cùng lãng mạn kia, những đêm liều chết triền miên dịu dàng kia, sớm đã khắc thật sâu vào lòng hắn.
"Sắt Sắt, cho dù thế nào, nhất định phải thoa thuốc, nếu không vết thương sẽ để lại sẹo." Dạ Vô Yên cúi đầu nói.
"Để lại sẹo?" Sắt Sắt cười nhẹ giống như Dạ Vô Yên đang kể một câu chuyện cười, "Dạ Vô Yên, Giang Sắt Sắt ta chẳng lẽ còn sợ để lại sẹo sao?"
Dạ Vô Yên nghe vậy, đôi mắt phượng trở nên nghiêm trọng, một chút đau xót dâng lên từ đáy mắt, từ cạn đến sâu.
Hắn bỗng nhiên vươn tay với tốc độ sét đánh không kịp bịp tai chộp lấy vai Sắt Sắt. Gió lạnh thổi qua, chiếc áo màu xanh trên người Sắt Sắt đã bị hắn cởi ra từng lớp một.
Trên người Sắt Sắt lúc này chỉ còn duy nhất một chiếc áo trong màu trắng.
"Dạ Vô Yên, ngươi làm gì vậy?" Trong lòng Sắt Sắt tức giận, xuất ra một chưởng như gió đánh về phía Dạ Vô Yên.
Dạ Vô Yên vươn tay phải ngăn lại đòn tập kích của Sắt Sắt, tay trái tìm tòi, dĩ nhiên để điểm huyệt đạo trên vai Sắt Sắt. Sắt Sắt thế nhưng lại không ngờ được tay trái của Dạ Vô Yên lại có thể sử dụng linh hoạt như vậy, thân hình nghiêng qua, liền yếu đuối rơi vào lòng hắn. Nàng tất nhiên không biết, tay phải của Dạ Vô Yên từng bị gãy, giữa lúc ấy hắn đã luyện kiếm pháp bằng tay trái, vì vậy cho nên tay trái dĩ nhiên cũng linh hoạt không kém tay phải.
Dạ Vô Yên đem Sắt Sắt ôm vào trong lồng ngực, lòng chợt trở nên hỗn loạn, bốn năm hắn rốt cuộc lại được ôm nàng vào lòng, nhưng lòng hắn lại không có lấy nửa phần mơ mộng, đơn giản là bởi vì câu nói vừa rồi của nàng.
Chẳng lẽ Giang Sắt Sắt ta còn sợ để lại sẹo hay sao?
Hắn đặt Sắt Sắt trên giường, bàn tay run run vén lưng áo của nàng lên.
Dưới ánh nến, da thịt trắng nõn sau lưng nàng được chiếu rọi, nhưng cũng tinh tường chiếu sáng từng vết sẹo đang uốn lượn trên lưng nàng kia, những vết sẹo màu đỏ xấu xí.
Sắt Sắt nằm trên giường, bên tai truyền đến tiếng thở gấp sợ hãi của Dạ Vô Yên. Hắn đang kinh sợ sao, đây đều là do hắn ban tặng. Ngày đó nàng từ vách núi cao té xuống, thân thể khó tránh khói va chạm vào những khối đá sắc nhọn, va chạm vào những cành cây vươn ra. Khi ngã xuống đáy vực, thân thể cũng đã bị trầy sát.
Đôi đồng tử của Dạ Vô Yên nhanh chóng co rút lại, đôi mắt phượng trừng lớn, ánh mắt đẫm hơi nước. Bàn tay to lớn của hắn lướt dọc theo sống lưng của Sắt Sắt, ngón tay rất nhẹ nhàng mềm dịu vuốt ve những vết thương đã thành sẹo kia.
Vô số vết sẹo vết to vết nhỏ, vết thật sâu vết lại rất nhạt, từng vết sẹo giống như đang lên án tội lỗi ngày ấy của hắn.
Thân thể của nàng thật giống như một con búp bê vải chắp vá, nhìn qua dễ sợ như vậy, khiến người ta đau lòng vô cùng, đau lòng đến nỗi khiến hắn gần như không thể thở nổi.
Dạ Vô Yên nhớ tới vết sẹo trên cổ tay của Mặc Nhiễm, so với vết sẹo của Sắt Sắt thì thật sự không là gì cả.
Hắn khó có thể tưởng tượng được năm đó nàng rơi xuống đáy vực đã chịu đựng bao nhiêu đau đớn mới có thế sống sót.
Sắt Sắt nằm trên giường, nhìn không thấy biểu tình của Dạ Vô Yên, nhưng lại có thể cảm giác được từng sự động chạm của hắn. Bàn tay hắn lướt qu
