i ấy.Tên biến thái,thích nghe mấy lời ngọt ngào sởn da gà ấy,thì hắn có nhiều tiền thế đi thuê người nói cho hắn cả ngày là được rồi. Sao lại lôi ta ra làm vật thí nghiểm để thỏa mãn hắn chứ?Đợi hết 98 ngày,ngươi cứ đợi đấy ta sẽ tính sổ với ngươi 1 lượt.
Ngọc ngán ngẩm chống cằm nhìn con bạn thân “Này đang nghĩ gì vậy?”
Nhi thoát khỏi suy nghĩ thù hận trong tíc tắc,nhìn Ngọc cười “Ko có gì!”.Cô đã hứa với hắn ko nói cho ai cái vụ hợp đồng vay mượn kia,vì hắn nói nếu bạn hắn biết thì xem như hắn thua,và cô phải bồi thường gấp đôi số tiền nợ hắn.Thật đúng là đã giàu lại càng giàu hơn mà.Cứ nghĩ suy nghĩ nhà giàu,hắn vung tiền bao gái ko tính,nhưng kết quả lại nhỏ nhen tính với cô từng đồng.Cái tên khốn ấy,ở ngoài thì giả nhân giả nghĩa ta đây rộng rãi,thật ra trong nội tâm là có tính toán cả.
“Này này.. mày sao thế?” Ngọc day day tay con bạn.Nó lại thả hồn đi giông rồi.Khi thấy nó đã hoàn hồn Ngọc rút trong túi ra 1 cái phong bao đỏ “Lì xì cho mày!Hôm trước gặp ở quán vội mà ko kịp chuẩn bị.Hì hì”
Nhi nhìn cái phong bì đỏ mà rơi nước mắt.Nó ôm chầm lấy con bạn thân “Chỉ có mày là tốt với tao thôi!”
Ngọc ngơ ngác “Gì thế?”
“Nhưng.. tao lại chẳng chuẩn bị gì hết!” Nhi buông con bạn thân ra nói vô cùng hối lỗi.Thật sự năm nay cô chẳng còn tâm trí đâu nghĩ tới lì xì.Từ đầu năm tới giờ cũng chưa nhận được phong bao lì xì nào.Cho nên năm nay cô đã thật sự quên mất.. đầu năm thì có lì xì lấy hên.Cũng là lúc gặt hái nhất trong năm.
“Ko sao!Tao với mày mà tính gì!” NGọc cười tươi.Cái con ranh này khách sáo thế.Mọi năm toàn nó lì xì cô trước,năm nay cô lì xì nó có vấn đề gì đâu.
Nhi cầm chiếc phong bì đỏ trong tay mà ko khỏi xúc động.Xúc động quá.Quá xúc động.Lâu lắm rồi mới biết tới cái mùi vị được lì xì là như thế nào.Từ đầu năm tới giờ,ko phải đi vay mượn thì đã là may lắm rồi.Còn mỗi ngày lại phải vào thăm bà già,tiền xăng tiền mua đồ ăn.Cô cứ phải tự xoay sở.Thế này chắc cô phải kiếm 1 công việc làm thêm thôi.
8h 54 phút tối..
Hiện tại Nhi đang vô cùng bực mình vì cái điện thoại.Nhìn cái tên hiển thị cuộc gọi trên màn hình là tâm trạng của cô tụt xuống còn có zero.
“Sao thế?Ko nghe điện thoại à?” bà mẹ già độc thân của cô nhìn cô cứ chăm chú nhìn cái điện thoại đang rung từ nãy giờ mà ko nghe máy bèn hỏi.
“À.. điện thoại quấy rối ấy mà!” Nhi trả lời.Rồi lập tức ấn nút tắt.
Trên màn hình lại có cuộc gọi đến,với hồi chuông đinh tai nhức óc kèm theo tiếng chó sủa vô cùng hỗn loạn.Nhi vội tắt âm luôn,nghe mà muốn nhức đầu.Nhìn cái tên “ox đẹp trai” hiện lên trên màn hình,trong lòng ko khỏi tức giận.Hắn ta đúng là tên biến thái mà.Còn tự đặt tên số lưu trong máy cô như thế nữa.
Tít .. tút .. tút..
Tuấn Tú bực bội nghiến răng cái kẹt.Con khủng long chết tiệt,gọi bao nhiêu cuộc cũng ko nghe máy.Cô giỏi lắm Trần Hiểu Nhi.
“Sao thế?” Duy nhìn thằng bạn đang bực bội trong lòng có chút vui vui.Giống như người ta đang vào rạp xiếc xem trò hề.
“Ko có gì!” hắn đáp cầm cốc rượu uống 1 ngụm.Đột nhiên mắt hắn mở to,ai như Ngọc đang đi cùng Vũ.
Ngọc tiến tới bàn khẽ chào mọi người.Hắn băn khoăn tự hỏi,cô ta ko đi cùng Ngọc vậy rốt cuộc cô ta đi đâu.
“Nhi ko đi cùng em à?” hắn hỏi.
“Dạ ko.Lúc tối em gọi cho nó,nó bảo là hôm nay nhà có việc.” Ngọc trả lời.
Hắn nhíu mày khó chịu,cái con khủng long này lại chạy giông đi đâu phá phách đây?Trong khi đó thân chủ khủng long đang ngồi trong căn phòng bệnh viện nặng mùi ete.Rất chăm chỉ diễn vở con ngoan trò giỏi,làm bài tập cho ngày mai để mẫu thân đại nhân diện kiến.
“Dạo này học hành thế nào?” quái thú lên tiếng.
“Vẫn bình thường ạ!” khủng long trả lời.
“Vậy thì tốt.Đừng để thành tích xa sút.”
“Vâng!” nó đáp.
“Nhi này,..” đột nhiên giọng mẹ nó trầm xuống.
Nó quay người lên nhìn bà mẹ đang nằm trên giường nẹp cổ,bó tay,bó chân của mình.Sao đột nhiên giọng nói lại lừa tình như vậy?Chỉ nghe bà ấy nói kiểu này với ông bồ thôi.Nó khẽ rùng mình,nhưng vẫn ngoan ngoãn “Dạ?”
“.. Học nhanh rồi đi ngủ đi!Mai còn đi học!” mẹ nó ngập ngừng rồi nói.Nói xong nhắm mắt lại im lặng.
Nó ngồi ngẩng cao đầu nhìn về phía cái thân hình đang nằm trên giường.Trong lòng đột nhiên cảm thấy man mát,bâng khuâng.Có gì đó mẹ nó ko nói ra được.Mà nó cũng hoàn toàn ko muốn nghe những lời sến đó.Nhưng trái tim của nó vẫn cảm thấy dịu dàng.Nó khẽ mỉm cười “Vâng.”
9h 45 tối,các bác sĩ đã chuẩn bị tắt đèn.
Nó dải chiếc chiếu cuộn nơi góc nhà xuống sàn sát bên giường mẹ nó,lót thêm 1 chiếc chăn bông mỏng lên rồi nằm xuống đi ngủ.Trong ko gian nặng mùi thuốc khử trùng ấy,nó cứ thao thức mãi ko ngủ được.Giờ trước mặt nó tối đen,ko phân định rõ được cái gì với cái gì,chỉ nghe tiếng mẹ nó thở đều đều ở trên giường.Có vẻ như đã ngủ.Đột nhiên nó thấy cái gối của nó đang rung nhè nhẹ..
Rè.. rè…
Nó rút chiếc điện thoại dưới gối ra.Ko phải chứ?Đại gia.. anh ko thấy ko nghe máy có nghĩa là đang ko muốn nói chuyện à?Nghĩ rồi nó đành miễn cưỡng nghe máy cho xong chuyện.
“A..” chữ “lo” còn chưa kịp phát ra khỏi cuống họng,thì nó đã nghe bên tai giọng thét ầm lên.
“Khủng long,cô đang ở đâu?” hắn bực tức
