i từ địa ngục, mặt xanh
răng quỷ, cơ bản là không thể nói là người. Đàn ông cường tráng đi phía
trước liền tháo ra miếng vải đang che người Tô Ca. Eo trắng như tuyết,
bắp đùi thon dài, cứ như thế lộ hết trước mặt mọi người. Phía dưới ngọn
đèn, lộ ra vẻ mê hoặc không thể nói nên lời. Người đàn ông vạm vỡ đi
phía trước không nhịn được lẩm bẩm một tiếng mà nhào tới.
"Chờ một chút! Gấp cái gì! Nhiệm vụ Đường thiếu giao còn chưa hoàn thành được! "
Người nói là A Thành, chỉ thấy bàn tay hắn vung lên, hai người đàn ông trẻ
tuổi liền đem đến một cái lồng sách nhỏ nham nhở loang lổ! Người đàn ông xoay người kéo cổ tay Tô Ca, tiếp theo một tay xé nát quần áo Tô Ca,
trên người chỉ còn cái quần lót, vì vậy, vốn chỉ có một chút che đậy,
nay bại lộ trước mắt mọi người.
"Anh muốn làm gì!" Không nhịn
được thét chói tai, thần kinh Tô Ca căng thẳng tới cực điểm! Muốn cong
người thì lại bị A Thành tát một cái. Sau đó A Thành dùng lực đẩy Tô Ca
vào trong lồng sắt!
"Cô ngoan ngoãn vào trong đi! !" Trên người
Tô Ca không có tí che đậy nào, da thịt non mềm đụng vào song sắt, gai
sắt đâm vào da thịt, đau! Đau! Đau! Nửa mặt bên trái bị người này dùng
mười phần sức lực tát đã sớm sưng lên. Vậy mà Tô Ca Nửa bên mặt trái
thượng bị này sức lực mười phần một chưởng đã sớm đánh thật cao sưng
lên. Nhưng phản ứng đầu tiên của Tô Ca chỉ là ngồi chồm hổm, tận lực
dùng cánh tay bảo vệ da thịt, không bọn họ lại thấy càng nhiều da thịt.
"Cô ngoan ngoãn vào
trong đi! !" Trên người Tô Ca không có tí che đậy nào, da thịt non mềm
đụng vào song sắt, gai sắt đâm vào da thịt, đau! Đau! Đau! Nửa mặt bên
trái bị người này dùng mười phần sức lực tát đã sớm sưng lên. Vậy mà Tô
Ca Nửa bên mặt trái thượng bị này sức lực mười phần một chưởng đã sớm
đánh thật cao sưng lên. Nhưng phản ứng đầu tiên của Tô Ca chỉ là ngồi
chồm hổm, tận lực dùng cánh tay bảo vệ da thịt, không bọn họ lại thấy
càng nhiều da thịt.
A Thành thấy thế, khóe môi treo lên nụ cười dâm uế, lấy điện thoại di động dựa vào lồng chụp vài tấm hình, sau đó nói:
"Bắt đầu đi". Mấy tên đàn ông ở đây nghe thấy, bắt đầu cởi thắt lưng. Thân mình Tô Ca phát run, bên tai nghe A Thành nói:
"Các cậu xem lại đạo đức chính mình kìa, phải từng người một !"
Bọn đàn ông kia nghe vậy liền nham nhở cười, cũng đang lúc này, ai cũng
không có chú ý tới , Trăn Mặc từ khi bị lôi vào đây vẫn đang nằm ở dưới
đất đột nhiên đứng dậy, động tác nhanh nhẹn khác thường, chạy mấy bước
vào trong lồng tre. Ôm lấy thân thể xích lõa của Tô Ca, ở bên tai cô
không ngừng nói:
“Bạch luyện, tôi sẽ cứu cô , mặc kệ như thế nào, nhất định phải sống! !" Sau đó liền để thứ gì đó vào tay Tô Ca. Lạnh
lẽo, lạnh như giờ phút này cô bị băng tuyết phủ kín mặt mũi. Tô Ca bất
động, chỉ là lòng bàn tay cầm thật chặt vật kia.
Trăn Mặc nói sẽ
cứu cô. Nhưng cậu không phải là luôn biết là người khôn giữ mình sao?
Trăn Mặc, chỉ bằng sức lực của cậu, cậu muốn cứu tôi như thế nào?
Sau mọi chuyện, trong đầu Tô Ca giờ chỉ còn lại những hình ảnh đen trắng,
cô nhớ người đàn ông cao lớn kia nói một câu “Tiểu tử đi ra”, nhưng Trăn Mặc vẫn bất động ôm lấy thân thể cô, cô nhớ mấy tên đàn ông cư xử như
súc sinh, ra sức lấy chân đạp lồng sắt. Cô còn nhớ rõ, Trăn Mặc đem áo
khoác trên người cởi xuống khoác trên người cô, trên mặt bất ngờ nở nụ
cười nhẹ vô cùng kinh diễm. Những tên đàn ông vừa nãy còn đang chửi bới, giờ lại chìm sâu vào nụ cười của cậu. Truyền tới bên tai là giọng nói
khác với trong quá khứ của Trăn Mặc, hình như mang theo mê hoặc : "Tôi
tới thay cô ấy! "
Tay kéo xuống dưới, chiếc áo sơ mi cuối cùng
được cởi ra khỏi thân thể, lộ ra da thịt thiếu niên bóng loáng khác
thường, còn có xương quai xanh tinh xảo. Ở ánh đèn lờ mờ, mơ hồ lộ ra
hơi thở dâm mị. Thánh khiết cùng tà ác, mâu thuẫn đan xen vào nhau, trực tiếp thu hút ánh mắt đàn ông kia. Những tên đàn ông kia hơi thở thô
thiển lộ ra rõ ràng , mỗi người đều muốn đen cái vòng eo mảnh khảnh kia
đặt dưới thân, hung hăng chà đạp. Thiếu niên này làm bọn họ nổi lên thú
tính.
Trăn Mặc quay đầu, để lại một câu nói cho Tô Ca, rồi sau đó không quay đầu lại đi thẳng ra khỏi lồng. Người con trai ngày thương
nhạt nhẽo, giờ lại quật cường, câu cuối cùng cậu nói với Tô Ca chính là:
"Thay tôi chăm sóc tốt cho em tôi" . Trăn Mặc, Trăn Mặc, tại sao hôm nay cậu
không hận tôi, ngược lại lại đem Trăn Sinh phó thác cho tôi?
Thời điểm Trăn Mặc ra khỏi lồng sắt, ánh mắt sung sướng phấn khởi của lũ đàn ông kia đỏ ngầu như là dã thú. Tầm mắt của bọn họ tập trung lên người
cậu, nóng bỏng như lửa, không ai còn nhớ trong lồng sắt còn một người
phụ nữ lõa thể toàn bộ. Đây chính là sức quyến rũ từ bên trong của Hồng
thư sinh ở Thiên Diễm.
Những tên này từng ngủ qua với vô số phụ
nữ. Nhưng Trăn Mặc là Hồng thư sinh, bọn họ chỉ là những tên đàn ông ti
tiện bán thể lực, ngay cả sờ cũng không được chứ đừng nói là hôn. Nên
giờ có cơ hội này. Bốn tên đàn ông, bốn đôi mắt đầy máu như chuẩn bị
đánh nhau.
Nổi bật nhất Thiên Diễm, trước đây chỉ phục vụ loại
người có t
