Ring ring
Đàn Hương Hình

Đàn Hương Hình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325921

Bình chọn: 7.00/10/592 lượt.

rủa nhiều, gào

thét nhiều, giọng ông khản đi. Nhưng giọng khàn cùng với hình ảnh mờ ảo

máu xương tơi tả khiến lời ca bi tráng thê thảm, chấn động tâm can. Ta

phải thừa nhận rằng, vùng Cao Mật xa xôi hẻo lánh đã sản sinh ra một Tôn Bính thiên tài, một Tôn Bính anh hùng, không kém bất cứ nhân vật nào

trong liệt truyện của các Thái Sử công. Ông sẽ lưu danh thiên cổ qua

truyện kể, qua kịch bản Miêu Xoang. Nghe bọn tay chân của ta tâu lại,

sau khi Tôn Bính bị bắt, vùng Đông Bắc Cao Mật xuất hiện một gánh hát

Miêu Xoang do một số người tập hợp lại. Trong diễn xuất, họ kết hợp với

những hoạt động mai táng, cúng bái những người chết trong loạn lạc, bao

giờ cũng mở đầu bằng gào khóc và kết thúc cũng bằng gào khóc. Hơn nữa,

trong kịch bản đã có nội dung Tôn Bính chống Đức.

Ta thân chịu cực hình ruột gan tan nát ~ ~ ~ ngóng quê nhà, lệ đẫm mắt!

Đám dân phía dưới có tiếng nức nở, trong đó xen lẫn tiếng “Mi-ao”, đủ thấy

trong tình hình đau xót đến như thế, họ vẫn không quên hát đệm cho người lĩnh xướng!

Ngóng quê cha lửa cháy ngất trời ~ ~ ~ Ôi vợ tui, con tui? ~ ~ ~

Đám dân chúng hình như chợt nhớ tới chức trách của mình, không ai bảo ai,

họ đồng thanh cất tiếng “Mi-ao”. Trong dàn âm thanh mi-ao ấy, vọt lên

tiếng khóc lanh lảnh cao tận chín tầng mây:

Cha ơi ~ ~ ~ Cha của con!

Đó là tiếng kêu toát ra từ một tâm tình xúc động, nhưng rất ăn nhập với

điệu “Bi” của Miêu Xoang, cùng với giọng khàn khàn của Tôn Bính trên

đài, tiếng “Mi-ao” đệm phía dưới, cấu thành một cao trào nhỏ. Ta đau

nhói như bị đánh một chưởng giữa ngực. Oan gia đã đến rồi! Tôn Mi Nương, người đàn bà thân thiết của ta, con gái Tôn Bính, đã đến rồi! Những

ngày vừa qua ta lo thắt ruột, tất tả như là đánh ong, nhưng không lúc

nào ta không nghĩ đến nàng, không hẳn chỉ vì nàng đang mang trong mình

giọt máu của ta. Ta trông thấy Mi Nương rẽ đám đông, trườn lên như một

con lệch vượt đàn cá quả đen mốc. Đám người rẽ ra cho nàng một lối đi

lên đài cao. Ta thấy nàng tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch, mặt mũi

nhem nhuốc, không còn vẻ thướt tha yểu điệu thuở nào. đúng là Mi Nương,

chỉ có Mi Nương mới dám xông lên đài vào lúc này. Ta đâm ra khó xử,

không biết nên hay không nên cho nàng lên đài.

Ta ta ta điều thiên binh thiên tướng ~ ~ ~

Một cơn ho dữ dội tắc nghẹn lời ca, khoảng cách giữa hai cơn ho là những

tiếng nấc cụt phát ra từ lồng ngực, y như tiếng nấc cụt của gà trống khi gáy. Mặt trời vừa lặn, bầu trời còn vương đôi chút ráng chiều đã ngã

sang màu đỏ sẫm, ánh trăng mát lạnh, phủ lên khuôn mặt sưng phù của tbi

sưng phù của Tôn Bính. Cái đầu to tướng của ông lắc liên tục, làm rung

chuyển cả cái cột trói ông. Đột nhiên, một bụm máu đen sì vọt ra từ

miệng ông, mùi tanh nồng lập tức lan theo chiều gió. Đầu ông từ từ gục

xuống ngực.

Ta đâm hoảng, linh cảm có chuyện chẳng lành. Chẳng

lẽ ông ta cứ vậy mà chết? Nếu ông chết, Viên Thế Khải sẽ nhảy như con

choi choi, Caclôt sẽ nổi trận lôi đình. Tiền thưởng của cha con Triệu

Giáp sẽ tan thành mây khói, con đường thăng quan tiến chức của ta sẽ như giấc mộng Hoàng lương! Ta thở dài, chợt nghĩ lại, thấy Tôn Bính chết

cũng hay, mà chết mới hay, chết thì âm mưu của Caclôt sẽ tan thành mây

khói, lễ thông xe của hắn sẽ chẳng có gì hấp dẫn. Tôn Bính, ông chết là

phải, ông chết mới sướng, chết để bảo vệ khí tiết anh hùng, nêu một tấm

gương soi chung muôn thuở. Nếu phải sống thêm bốn ngày nữa, ông sẽ đau

đớn biết chừng nào! Tiền Đinh, trong giờ phút đất nước bại vong, triều

đình lưu lạc, dân tình đói khổ, máu chảy thành sông này, nhà ngươi còn

toan tính chuyện vinh thân phì gia thì thật là bỉ ổi, thật là ngu xuẩn.

Tôn Bính, ông chết đi, ngàn vạn lần mong mỏi ông đừng sống nữa, ông hãy

lên thiên quốc của ông mà đăng đàn bái tướng.

Triệu Giáp và Giáp Con chui ra khỏi lều. Đi trước là Triệu Giáp tay cầm đèn lồng phết bằng giấy bồi, đi sau là Giáp Con hai tay bê một bát to màu đen. cả hai bước kiểu dẫn rượu trên đường dẫn lên đài cao, nửa đường gặp Mi Nương. Mi

Nương kêu ầm lên: “Cha ơi, cha làm sao rồi!” rồi đi theo cha con Triệu

Giáp. Ta nghiêng người, lánh sang một bên cho họ đi qua trước mặt. Bọn

nha dịch đều nhìn ta. ta làm như không biết họ đang nhìn mình, chỉ chăm

chú vào Triệu Giáp, Giáp Con và Mi Nương. Họ vốn là người trong nhà,

cùng nhau gặp Tôn Bính trên đài hành hình cũng là phải lẽ, chẳng có gì

sai trái. Viên đại nhân có mặt tại đây cũng không có lý do gì để ngăn

cản.

Triệu Giáp giơ cao đèn lồng, ánh sáng màu vàng kim rọi trên mái tóc rối bù của Tôn Bính. Triệu Giáp dùng tay nâng cằm Tôn Bính lên

để ta trông rõ mặt. Ta tưởng ông ấy đã chết, nhưng chưa. Ngực ông vẫn

phập phồng dữ dội, hơi thở nặng nề thoát ra từ mũi và miệng. Xem ra sức

sống của ông cực kỳ mạnh mẽ, khiến ta vừa thất vọng vừa được an ủi. Aûo

giác đánh lừa ta, rằng Tôn Bính không phải một trọng phạm đang thụ hình, mà là một con bệnh gần kề cái chết vô phương cứu chữa, thế nhưng người

nhà vẫn cố cứu, ra sức mà cứu… Thái độ của ta về cái chết của Tôn Bính

không dứt khoát nên như t