.
“Nhìn cũng có hiếu tâm, hoàng gia gia thưởng cho thứ gì thì tốt?” Khang Hy cười hỏi.
“Hoàng gia gia, người là tri kỷ của nhân gia. Đương nhiên là thưởng thứ nhân gia rất muốn.” Khuynh Thành cố ý xấu hổ cúi đầu.
“Hoàng gia gia thưởng ngạch phụ thì thế nào?” Khang Hy cố ý hỏi.
“Tốt! Bất quá, nhân gia muốn bản thân tự chọn. Hơn nữa mặc kệ chọn ai hoàng gia gia đều phải đáp ứng.” Khuynh Thành nói.
“Vậy trẫm sẽ xem hắn là ai đây!” Khang Hy vỗ về râu mép nói.
“Được!” Khuynh Thành cười hì hì giắt trên cánh tay gia gia.
Lý Đức Toàn đi vào, đi tới bên người Khang Hy nhỏ giọng bẩm báo,
Khang Hy liền cho Khuynh Thành trở về. Khuynh Thành vừa trở lại Vĩnh
Cùng cung, thì thái giám Càn Thanh cung đang mang một đống lớn đồ đến
nói đều là thưởng cho Khuynh Thành.
Đức phi cười hỏi: “Nha đầu, buổi sáng sớm lại làm cho hoàng gia gia vui vẻ rồi sao? Còn gạt người ban thưởng hậu hĩnh.”
“Nào có a, nãi nãi, còn chưa tỉnh ngủ, hoàng gia gia đã túm đem đi.”
Khuynh Thành gục ở trên đầu gối Đức phi, tìm tư thế thoải mái chuẩn bị
ngủ tiếp.
“Túm cái gì, túm mà vui vẻ như vậy, vạn thọ tiết con tặng hoàng gia gia đồ gì thế?” Đức phi cười vang.
“Đó là bởi vì tặng lễ vật hoàng gia gia cực kì thích mà!” Khuynh
Thành rất kiêu ngạo khoe khoang cùng Đức phi. Kể xong, vẻ mặt Đức phi
nhìn như có điều suy nghĩ. Khuynh Thành đã sớm vù vù trên mây.
Sau lễ vạn thọ của Khang Hy, Khuynh Thành lại về nhà. Dù sao Khang Hy đã đáp ứng cho nàng tự chọn ngạch phụ, cho nên phải viết thơ cho Trần
Mục Vân bảo Trần Mục Phong vào kinh, sau đó xử lý luôn gậy trúc.
Không nghĩ tới về nhà đã phát hiện ngạch nương lại dọn đến nông trang dưới chân núi Ngọc Tuyền, cả Nữu Hỗ Lộc ngạch nương cũng đi theo đi.
Nhìn thần sắc a mã, Khuynh Thành quyết định cũng đến nông trang. Xem ra
ngạch nương…
Cũng đúng thôi, không thể đắc tội người lòng dạ hẹp hòi, thù dai lắm, tỷ như a mã, đã hồi kinh lâu rồi mà sắc mặt cũng không dễ coi.
Trần Mục Vân dùng bồ câu đưa tin bảo Trần Mục Phong trung tuần tháng
hai đã đi kinh thành, gậy trúc cũng đã xử lý xong. Trần lão gia cùng
Trần phu nhân trước mắt cũng sẽ lên kinh. Khuynh Thành ngẫm lại, vui vẻ
cười toét tới mang tai. Tốc độ người nhà mình…thật nhanh chóng, mọi việc đều xử lý xong, như vậy bọn họ cũng cần phải gặp Trần Mục Phong, chính
là Hoàng gia gia đang diễn trò —— như vậy kết luận lại là: bản thân chỉ
có thể đợi cho Hoàng gia gia thành toàn.
Vì vậy Khuynh Thành liền vô cùng vui vẻ đến nông trang đợi. Không bao lâu sau liền phát hiện không đúng, tại sao cả đám tiểu hài tử nhà các
vị bá bá thúc thúc cô cô đều đến đây? Hơn nữa nhất thời tựa hồ không có
đi định đi về, chẳng lẽ ngạch nương hiện tại muốn làm ma ma dạy dỗ?
Khuynh Thành nghe bên ngoài truyền đến thanh âm vui đùa to to nho nhỏ ầm ĩ, bản thân cũng cười: nhóm người nhà thân thích này thực sự yên tâm để cho ngạch nương mình trông coi hài tử của bọn họ ư, ~~~~~ nhìn một đứa
đã bị dạy dỗ thành cái bộ dáng gì cũng không biết nữa.
Bất quá, nhiều hài tử như vậy ngạch nương làm sao đối phó? Khuynh
Thành ngẫm lại, nhảy xuống đất đi ra ngoài nhìn. Nhìn trong viện hình
như cũng không có chỗ nào ngồi đặc biệt thoải mái, Khuynh Thành liền
nhảy đến sân phơi bên cạnh.
Đi tới cái cây, nhìn đám nhỏ kia không vượt quá năm tuổi, một đám tiểu quỷ ầm ĩ.
“Được rồi được rồi, chơi đủ rồi. Bây giờ đứng yên!” Nhan Tử La cười
híp mắt.”Giờ bắt đầu, chúng ta sẽ chính thức huấn luyện, nào nào nào,
xếp thành hàng xếp thành hàng.”
Khuynh Thành nghiêng đầu, tư thế ngạch nương giống như là huấn luyện binh nghiệp.
“Nóng.” Một đứa nhỏ kêu.
“Nóng cái gì mà nóng? Gió xuân ấm áp, ngày xuân hoà thuận vui vẻ,
không nóng.” Nhan Tử La huấn đến, “Đứng yên đứng yên, xếp thành hai
hàng.”
Sau đó đứng ở phía trước cầm cây roi nhỏ nhìn chăm chú, chắc là bọn
nhóc này đã từng bị đánh cho nên đều đàng hoàng đứng, đội ngũ hơi cong
vẹo.
“Tốt, không tệ, hàng thứ nhất điểm số.” Nhan Tử La đứng ở bên cạnh hạ khẩu lệnh. –Bất động.
“Điểm số, không hsao? Không phục tòng mệnh lệnh phải bị đánh ~~~~” Nhan Tử La quơ cây roi.
Kết quả ~~~~~ Khuynh Thành cười đến té từ trên cây xuống, ngạch nương cười đến ngồi chồm hổm trên mặt đất ôm bụng, cũng không có thể trách
bọn họ, ai bảo đám nhóc khôi hài như vậy ——cả đám cư nhiên chạy tới ôm
cây, vẻ mặt còn ủy khuất. Nhìn hai người bọn họ cười như vậy, bọn nhỏ
mếu máo nhìn.
Nhan Tử La cười đến nước mắt chảy ra, xoa xoa bụng đứng lên nói:
“Nhóm của Tiểu Bạch viết hai chữ điểm số năm mươi lần.” Sau đó chỉ thấy
bốn đứa nhỏ cong miệng đi tới sân phơi -, ngồi xuống cầm nhánh cây bắt
đầu viết chữ ~~~~
“Ngạch nương, nhà chúng ta không có giấy a?” Khuynh Thành thật vất vả đứng lên hỏi.
“Có giấy cũng không cần lãng phí – ~~~~” Nhan Tử La cười nói, nhìn mấy đứa nhỏ hàng thứ hai: “Bọn nhỏ, điểm số.”-– Bất động
“Điểm số!” Nhan Tử La nháy mắt.—-Bất động.
“Đưa tay ra đây.” Nhan Tử La cầm roi đi tới trước mặt.
“Nhưng mà bọn họ đi ôm cây cũng không đúng, bọn con cũng phải ôm cây sao?” Một đứa nhỏ hơi lớn một chút hỏi.
Khuynh Thành lệch qua đầu