có được hay không? Ta van huynh đấy, có được hay không?”
Ta nhìn nàng, không lên tiếng, cái tiểu nha đầu này tại sao vẻ mặt sốt ruột một chút cũng không có?
Miệng Bảo nhi mếu máo, đi tới trước mặt ta, vung tay ôm đầu, nói:
“Trần đại thiếu gia, ta nói cho huynh biết, nếu như huynh không giúp ta, ta sẽ khiến huynh không cưới được cây gậy trúc xinh đẹp kia. Trái lại,
nếu như huynh giúp ta lần này, ta sẽ giúp huynh khiến cô cô cùng dượng
đồng ý để gậy trúc làm chính thất, thế nào? Không lỗ vốn chứ?” Sau đó
còn cúi người nhìn mình nói tiếp: “Trần đại thiếu gia, suy nghĩ kĩ càng
lại đi, Nhan Bảo Nhi ta rất hiếm khi làm chuyện buôn bán lỗ vốn như vầy
nha.”
Lúc Bảo nhi nói những lời này thì đứng ngay trước mặt ta, cho nên
nhìn thấy được trong mắt nàng hung quang, lúc nàng nói xong lời cuối
cùng còn cúi người nhìn ta, ánh mắt trừng ra thật to, phát ra lửa, điệu
bộ kiểu như “Thử xem ngươi có dám không đáp ứng không ” – trong khoảnh
khắc ta tự nhiên cảm thấy có buồn cười, cái tiểu nha đầu này ở đây lại
dùng ánh mắt uy hiếp ta.
Ta không lên tiếng, giận thì giận, nhưng nếu thật sự là để cho người
ngoài Trần gia giúp nàng thì khi trở về Hàng Châu nhất định sẽ bị nãi
nãi, cha, bọn đệ đệ đánh chết, hơn nữa cái tiểu nha đầu này phỏng đoán
vĩnh viễn cũng sẽ không cùng ta nói chuyện.
Nhìn vẻ mặt tiểu nha đầu đắc ý rời đi, rất muốn cho nàng một cái tát, gây họa mà vẫn còn tung tăng khắp nơi, bản thân cũng không cần danh dự, nha đầu kia đúng là không được dạy dỗ.
Buổi tối trở lại phòng, lấy cái hộp ra nhìn một chút, ta tự nhiên thở phào nhẹ nhõm, may mà mới vừa rồi không có sốt ruột đưa cho nha đầu
kia, nếu không nhất định sẽ bị cả nhà hiểu lầm. Hơn nữa thoạt nhìn dường như cái lễ vật này cũng không nên tặng, nếu có người biết cũng sẽ bàn
tán. Vì vậy cất kỹ cái hộp lại ngồi một hồi rồi đi ngủ.
Dựa theo kế hoạch, cùng mẫu thân và Bảo nhi ra roi thúc ngựa trở về
Hàng Châu chuẩn bị hôn sự. Nương mỗi ngày cao hứng lo liệu việc trong
việc ngoài, mua đồ mới, trang sức, mời người may y phục, ta không lên
tiếng đón nhận hay bác bỏ, Bảo nhi thì không yên phận như vậy, nương bảo nàng chọn trang sức, nàng liền nhắm mắt chỉ loạn lên, mỗi lần nhớ lại
chuyện này đều buồn cười, nữ hài tử người ta đều thích mấy thứ này, Bảo
nhi thì hoàn toàn không để ý tới, dường như với mấy cái đồ chơi linh
tinh còn cao hứng hơn.
Đôi khi tại thư phòng lấy ra hai cái tượng đất nhỏ cùng ngọc trâm hoa nhìn, ta bèn suy nghĩ, nếu như mang những vật này đặt ở trước mặt nàng
cho nàng chọn, chỉ sợ nàng sẽ không chút do dự chọn tượng đất. Ngọc trâm hoa ~~~ đã mua không thể trả lại, nhưng mà lúc này càng là không thể
tặng, nếu là để cho người khác hiểu lầm bản thân cùng Bảo nhi sớm đã có
tình ý thì sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Bảo nhi. Vì vậy đem chúng nó cất trên gác xó, ngẫu nhiên thì lấy ra nhìn một cái.
Ngày thành thân hôm đó, ngoài dự liệu của ta, Trúc Uẩn tới, thế tử cũng tới.
Một mực cho là thế tử nhất định là quần là áo lụa, nhưng mà vừa thấy… đột nhiên hiểu ra, nam tử này đối Bảo nhi là chân tình, dùng quyền thế
ép người có lẽ bất quá là phương pháp ngày thường hắn hành sự —— trực
tiếp mà hữu hiệu. Bảo nhi cũng rất phản cảm, tựa hồ bản năng nàng cũng
rất ghét kẻ ác lấy quyền ép người làm “Tiểu lão bà”. Bảo nhi rất kích
động, muốn lần thứ hai bỏ khăn voan xuống, ta biết để nàng tự mình từ
chối thế tử sẽ có hiệu quả hơn, nhưng mà đột nhiên trong lúc đó không
muốn để cho thế tử nhìn thấy Bảo nhi như vậy, vì vậy liền cầm tay nàng,
bản thân thay nàng từ chối. Thấy Bảo nhi đội khăn voan dùng sức gật đầu
phụ họa lời của ta, trong lòng có chút vui sướng.
Thế tử nhìn ta gằn từng tiếng nói, nếu như ta làm cho Bảo nhi khóc,
hắn sẽ không tiếc vận dụng quyền thế cướp nàng đi. Trong một khắc ta rất muốn nói cho hắn để hắn chết tâm.
Trên đường đến tân phòng, Bảo nhi rất thắc mắc hỏi ta thế tử tặng cái lễ vật gì, trong lòng liền có một ít không vui, nàng cự tuyệt hắn lại
muốn biết hắn tặng cái gì ư? Tâm tình Bảo nhi —— chính nàng ta có thật
sự hiểu không? Nha đầu kia luôn luôn không cần vàng ngọc châu báu, vì
sao đối với lễ vật của thế tử lại hiếu kỳ như vậy?
Ta uống rượu, làm hại Bảo nhi, vốn là người ta phải bảo vệ lại bị
chính ta làm hại. Ngồi ở trong thư phòng, rất muốn cất tiếng cười to,
Trần Mục Phong ta và thế tử khác nhau một trời một vực, hắn nói muốn
tranh giành nhưng còn chưa làm, ta giương cờ hiệu quang minh chánh đại
thì lại làm chuyện xấu xa. Bảo nhi bị ta hại rồi, ngồi đến hừng đông, dĩ nhiên không có dũng khí đối mặt với Bảo nhi, sợ gặp nàng mặt mày khinh
bỉ cùng oán hận.
Nhưng mà tại sao Bảo nhi thoạt nhìn vẫn rất vui vẻ? Nàng không hiểu
hay là không cần? Bất luận là tình huống nào thì trong lòng ta cũng
không thoải mái, nàng không hiểu cho nên tùy tiện tìm một người hỗ trợ,
ngẫm lại, nếu như ban đầu đưa nàng đi Giang Ninh chính là Mục Vân hoặc
Mục Vũ, chỉ sợ nàng có lẽ cũng lôi bọn họ hỗ trợ. Nếu là không cần ~~ cả trinh tiết của mình cũng không quan tâm, trên đời này nàng còn quan tâm cái gì?
Gian