ó ta bên cạnh, ngươi liền đem chính mình làm thành bộ
dáng nghèo túng như vậy ?
“ Ta nghĩ ngươi sẽ là quỷ không đầu.” Nhạn Y Phán khởi động thân mình, thốt ra.
Ý cười trong mắt Cảnh Tứ Đoan càng đậm, “ Nếu ta là quỷ không đầu,
tất cả đều do ngươi ban tặng. Tham bản viết rất tốt, đem ác trạng của ta viết rành mạch, Hoàng thượng nhìn, không chém ta không được.”
Vài năm rồi sao ? Thói quen dùng nụ cười giả tạo thay thế nước mắt
này, đã qua vài năm ? Nàng thậm chí từng nghĩ mình sẽ không khóc, bất
quá, vào giờ phút này, hốc mắt nóng lên, nàng còn chưa kịp tỉnh ngộ,
nước mắt cũng đã ngã nhào hai má, rơi trên vạt áo.
Cảnh Tứ Đoan đến gần, ngồi xuống bên mép giường, thở dài một hơi, “
Sao lại khóc ? Không phải ngươi thực hy vọng ta bị chém, từ nay về sau
không bao giờ có thể hại lương dân, tác uy tác phúc sao ?”
Nàng gật đầu, nhưng nước mắt lại càng chảy càng nhiều.
“ Vẫn là không thấy được quỷ không đầu, đáy lòng không cam nguyện, cho nên thất vọng ?” hắn lấy tay giúp nàng lau lệ, miệng vẫn không tha trêu chọc, “ Ta nói trước cho ngươi, quỷ không đầu rất đáng sợ, ngươi
xem sẽ bị dọa.”
Tayhắn thực ấm áp, nhẹ nhàng nâng mặt nàng lên. Sau đó, hắn cúi người qua hôn cái miệng nhỏ nhắn run run, không có chút máu kia.
Hai người đều nếm vị mặn chát của nước mắt, Cảnh Tứ Đoan không thèm
để ý, ôn nhu nhưng kiên trì hôn nàng, đầu lưỡi câu dụ nàng, triền miên
khắc cốt, khó khăn chia lìa.
Trong lúc đó, Nhạn Y Phán lại mơ hồ cảm thấy không đúng. Nếu hắn thật sự là quỷ, tại sao có chút ấm áp quen thuộc ? Bàn tay to của hắn vỗ về
mặt nàng, môi hắn, ngực hắn…đều nóng hầm hập, dương khí rất nặng, nào có một chút quỷ khí ?
Bàn tay nhỏ bé nhu nhược vô lực chậm rãi đặt lên gáy hắn, nhẹ nhàng
vuốt ve. Da thịt bóng loáng kiên cố, đừng nói chém đầu, ngay cả một chút dấu vết bị thương đều không có.
Tay Cảnh Tứ Đoan đã vuốt ve gáy ngọc của nàng, chỗ bị đè tạo ra một
vết ứ thật sâu. Hắn thương tiếc nhẹ vỗ về, sau đó lại ôn nhu lấy môi dẫn dụ, hôn lại hôn, mọi cách không tha.
“ Thật sự là cô nương ngốc.” Hắn cúi đầu nói, không hề có trêu
chọc giễu cợt ý, mà là thâm trầm, còn thật sự nói, “ Nếu không có người
cứu ngươi, chúng ta lúc này ngay cả mặt mũi còn không thấy. Ngươi thông
minh cả đời, sao lúc này lại ngốc như vậy ?”
“ Ân…chờ một chút….” Nhạn Y Phán từ trong sương mù chậm rãi tỉnh
lại, mãnh liệt đẩy hắn ra. Đáng tiếc thân thể suy yếu, có người ngực
giống như tường đồng vách sắt, cứng rắn bất động, ngược lại làm cho nàng mệt thở không ra.
Nhưng thở không ra thì thở không ra, nàng vẫn nũng nịu nói: “ Cảnh
Tứ Đoan ! Ngươi, ngươi nói rõ ràng cho ta, rốt cuộc là người hay quỷ ?
Không phải ngươi bị chém đầu sao ?”
Vấn đề này làm Cảnh Tứ Đoan cười to, hắn đem cái trán dựa vào đầu vai nàng, cười đến toàn thân phát run.
“ Ngay cả tướng công của mình cũng không biết là người hay quỷ ?
Ngươi ngày thường thông minh tinh tướng, trong bụng cũng chỉ là cái bao
cỏ.” hắn cuồng tiếu sau một lúc lâu mới thở hào hển trả lời, “ Đầu của
ta vẫn thật sự an ổn, có thể dây dưa với ngươi vài thập niên không thành vấn đề, ngươi đừng tưởng cứ như vậy rời khỏi ta.”
“Ngươi…… Ngươi……” Nhạn Y Phán khiếp sợ đến nói không nên lời, đôi mắt đen thùi lùi trừng hắn, nháy cũng không nháy, giống y như trúng tà.
“ Ai, xem ra không nói rõ ràng với ngươi là không được.”
Đơn giản mà nói, hết thảy chuyện này đều là kế sách.
Trên đường điều tra Triệu gia, phát hiện hắn cùng nhân vật trọng yếu
trong triều cấu kết, nếu không sẽ không thể mỗi lần điều tra đều bị đẩy
ra. Cảnh Tứ Đoan phụng mệnh đuổi theo, bày bố trận, sắm vai tham quan.
Mà Triệu gia đương nhiên có người chỉ dẫn sẽ biết được thân phận thật
của Cảnh Tứ Đoan. Cảnh Tứ Đoan tương kế tựu kế, thuận thế mà làm, làm bộ như thân phận bị vạch trần, bị Triệu gia dùng một số tiền lớn mua
chuộc, bị hắn sai khiến.
Tại thời điểm này, tham bản đưa đến trước mặt hoàng đế. Cảnh Tứ Đoan
giả làm kẻ xấu, bao gồm Triệu gia đồng mưu, toàn bộ tỉ mĩ viết ra. Thực
hiển nhiên có người muốn mượn tay hoàng đế, bỏ kẻ vướng bận Cảnh Tứ Đoan đi..
Cảnh Tứ Đoan nói thực dễ dàng, Nhạn Y Phán nghe xong lại cảm thấy một trận choáng váng.
“ Ngươi không phải là nghĩ đến….cuốn vở kia là ta viết đi ?”
“ Quả thật từng hoài nghi qua.” Loại thời điểm này còn nói giỡn được, Cảnh Tứ Đoan thật không hổ danh là Cảnh Tứ Đoan.
Xem khuôn mặt tiểu thư thật thảm, cắn môi, bộ dáng hàm oán hắn, Cảnh Tứ Đoan bất đắc dĩ phải kể ra hết.
“ Ta đương nhiên không biết là ngươi. Nhưng cũng phải cảm tạ
ngươi, bởi vì rất nhiều chuyện người ngoài căn bản không biết, cũng có
thể bịa đặt tội trạng. Giống như chuyện mua bán quân mã này, hai bản đều biết cực kì rành mạch. Ngươi biết đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa,
nhưng một bản khác, tuyệt đối là người có liên quan viết. Hoàng thượng
cố ý nói muốn trảm ta, sau khi ta bị áp đến tử lao, người nọ liệu định
không có việc gì, liền lập tức liên hệ cùng Triệu gia, chuẩn bị tiến
hành làm ăn, chúng ta mới bắt được hắn.”
“Người nọ, rốt cuộc là ai ?”
“Chính là Lại bộ hữu thị lang.”