y người phía Châu tướng quân đã lui về rồi, còn phía Văn Thái thường thì vẫn đợi bên ngoài Vị Ương cung.”
\"Lăng Thường, ngươi nghe thấy Xuân Đào nói chưa? Họ vẫn canh chừng bên ngoài Vị Ương cung như vậy đâu phải chỉ là quan tâm đến sự an nguy của hoàng thượng.” Trong mắt Đậu thái hậu lúc này dâng lên sự cô quạnh, thanh âm cũng có vài phần bất đắc dĩ, “Các đời trước, việc tranh đấu đâu chỉ diễn ra ở chốn hậu cung. Có bao nhiêu người đang mang trong lòng tà ý, có bao nhiêu người đang chờ cơ hội để khiến ai gia phải khó xử đây? Chỉ cần ai gia một ngày chưa giao hổ phù ra, trên điện vẫn có đại thần không thoải mái. Ở trong cung, nô tài vốn không có tính mạng, nhưng cho dù là chủ tử vẫn chưa chắc đã tự chu toàn được.”
\"Thái hậu, hoàng thượng từ khi đăng cơ vẫn luôn chủ trương thanh tịnh cần kiệm, giảm thiểu chiến sự, ổn định dân chúng, đối xử tốt với bách tính, tiết kiệm chi tiêu, được lòng dân như vậy sao có thể khiến trong triều phát sinh chuyện gì đây? Các đại thần tuy rằng có ý nhưng cũng là lấy cơ sở ủng hộ hoàng thượng làm căn bản, thái hậu không cần quá lo.” Sở Lăng Thường nhẹ nhàng khuyên nhủ, nói thẳng vào trọng tâm.
Từ Vị Ương cung trở lại Hoàn Dư điện, nàng vẫn luôn chờ mật chiếu của thái hậu. Bởi vì trong suốt quá trình trị liệu cho hoàng thượng, nàng có thể nhận thấy thái hậu dường như muốn nói gì đó nhưng đang cố nén lại. Dựa theo tính cách của thái hậu, nhất định sẽ có mật chiếu ban xuống, hơn nữa sẽ ban ngay trong thời điểm hoàng thượng còn đang hôn mê, cũng chính là lúc này đây.
Từ lúc bước vào trong điện đến giờ, tiếng than thở của thái hậu như chứa đựng nhiều sự bất đắc dĩ nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, việc này chưa hẳn sẽ kết thúc ở đây. Đúng như suy nghĩ của nàng, trong cung không phân biệt tốt xấu, chỉ phân biệt ở chuyện muốn bảo hộ cái gì mà thôi. Quả nhiên, nàng vừa dứt lời đã thấy thanh âm trầm trầm của thái hậu có sự biến đổi. Bà hơi nghiêng người về phía trước, nhìn thẳng vào nàng như muốn dò ý…
“Lăng Thường, ngươi là người rất chu đáo, biết rõ ai gia đang lo lắng chuyện gì. Như vậy cũng tốt!”
Đậu thái hậu sắp thả mèo ra khỏi bị, liệu mặt mũi con mèo này ra sao? Sở Lăng Thường thấy rốt cục thái hậu cũng nói ra mục đích của mật chiếu, nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo hiện rõ sự thông hiểu, “Thái hậu, mỗi người đều có số mệnh, cho dù có chuyện xấu cũng có cơ chuyển biến, thay vì lo lắng chuyện sau này, chẳng bằng làm thật tốt những việc trước mắt đã.”
Thái hậu lại thở dài một tiếng, “Ai gia biết ngươi có thế nhìn thấu nhưng không thể nói ra, nhưng người mà ngươi xem vận mạng là con trai của ta, là hoàng thượng của Đại Hán. Ai gia không chỉ đơn giản là một người mẹ, mà còn là thái hậu của Đại Hán. Lăng Thường, ngươi có thể bảo vệ long thể của hoàng thượng được mười năm, vậy mười năm sau thì sao? Ngươi coi đây như yêu cầu hay mệnh lệnh cũng được, ai gia chỉ muốn biết chuyện của hoàng thượng mười năm sau mà thôi. Dù sao đây cũng là hoàng cung, bắt tay vào làm trước những việc quan trọng, phòng ngừa chu đáo cũng là chuyện đương nhiên.”
“Thái hậu….”
“Nói đi, vì hoàng thượng, vì Đại Hán, ai gia nhất định phải biết.” Đậu thái hậu lập tức ngắt lời nàng. Tuy biết rằng đây là việc không nên nhưng cho tới lúc này thì không thể không làm như vậy.”
Sở Lăng Thường có chút trầm tư. Ánh sáng dịu nhẹ chiếu vào phản chiếu lên gương mặt nàng tản ra từng vầng sáng cực kỳ êm dịu, chỉ là hàng lông mày thanh tú hơi chau lại, một lúc sau mới bất đắc dĩ lên tiếng, “Thái hậu, kỳ môn học thực sự rất rộng lớn. Tuổi thọ của con người lấy chín mươi làm chuẩn, mỗi cung tính là mười năm, dùng Thiên Hướng cùng Tử Môn làm định số.”
“Nói vậy nghĩa là sao?” Thái hậu thấy nàng không có ý giấu diếm liền vội vàng hỏi tiếp.
Than nhẹ một tiếng, Sở Lăng Thường nhìn thẳng vào đôi mắt mang ý chất vấn của thái hạu, nhẹ nhàng giải thích, “Khi xem tuổi thọ của một người, trong kỳ môn thường lấy chín mươi tuổi làm chuẩn, mỗi một cung là mười năm, sau đó lại căn cứ vào sao vị trí của sao Thiên Hướng cùng vị trí của Tử Môn để xác định số năm tuổi thọ. Sao Thiên Hướng nếu đạt được vượng tướng cho thấy người đó không bị nguy hại, nếu gặp phải Hưu Tù thể hiện trong cuộc đời thường bệnh hoạn. Phương pháp bói toán thường là đem số tuổi đã qua trừ đi mấy năm, căn cứ phần còn lại xem thuộc cung nào để phán đoán. Sư phụ đã bốc quẻ cho hoàng thượng, trong quẻ đa số đều gặp phải tử môn cùng đại hung, lại căn cứ phương pháp này để tính toán, nếu đúng vậy thì hoàng thượng mười năm sau sẽ lại tiếp tục bị căn bệnh này hành hạ, cuối cùng không có thuốc trị được nên băng hà.”
“Cài gì? Mười năm sau?” Thái hậu kinh ngạc đứng bật dậy, cả người cũng hơi lảo đảo. Xuân Đào ở bên cạnh vội tiến lên đỡ, sắc mặt cũng cực kỳ khẩn trương.
Sở Lăng Thường vẫn lẳng lặng đứng đó, hệt như câu hồn sứ giả đến từ địa ngục, thông báo cho người ta biết tuổi thọ của mình rồi bình thản đứng ở một bên quan sát. Thực ra nàng không phải người máu lạnh, nhưng việc đã đến nước này thì cũng nên sớm hình thành thói quen. Nếu nàng không thể đặt bản thân
