Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327563

Bình chọn: 7.5.00/10/756 lượt.

hung hăng giơ lên cắt đứt dây thừng. Cùng lúc đó, một mũi tên lạnh lẽo cũng bắn thẳng tới với lực cực mạnh, đem thân thể hắn đẩy ngã nhào về vực thẳm phía sau.

“Lăng Thường…” Dây thường đứt cũng là lúc Hách Liên Ngự Thuấn liều mạng nắm lấy một đầu dây kia, không để ý tới vết thương trên người đang chảy máu ròng ròng, cố sức kéo Sở Lăng Thường lên.

Mặt của Sở Lăng Thường đã sớm không còn huyết sắc. Hách Liên Ngự Thuấn đem nàng ôm vào trong ngực mình, trường bào trên người hắn đã loang lổ vết máu, không biết là của nàng hay của hắn nữa.

Ngón tay mảnh khảnh cố gắng nâng lên, khẽ vuốt gương mặt cương nghị của hắn, trong mắt là sự thâm tình cùng chút cố chấp. Nàng vừa rồi đã cắn đứt đầu lưỡi, lời nói cũng không còn rõ ràng, hơn nữa kịch độc phát tác. Nàng biết, mình đã không còn sống được bao lâu nữa.

“Ngự Thuấn….chàng…phải sống….vì ta….vì Tề nhi…”

Màu máu đỏ sẫm đã nhuốm đầy con ngươi Hách Liên Ngự Thuấn, “Lăng Thường, ta lập tức đưa nàng về, ta sẽ tìm đại phu tốt nhất cho nàng.”

Sở Lăng Thường vô lực lắc đầu, lệ nóng từ hốc mắt rơi xuống, thần khí trong đôi mắt càng lúc càng tan rã nhưng vẫn như trước cố gắng nhìn vào đôi mắt Hách Liên Ngự Thuấn, buồn bã nở nụ cười yếu ớt, đôi môi tái nhợt khẽ động, “Ngự Thuấn…kiếp này có thể gặp chàng….thật tốt…kiếp sau….nhất định….nhất định phải tìm được ta…” Thanh âm của nàng càng ngày càng yếu, ngón tay cũng chậm rãi trượt khỏi gương mặt hắn, rơi xuống…

“Lăng Thường….” Hách Liên Ngự Thuấn run run khẽ vuốt ve gò má nàng, từ trên gương mặt nam tử chưa từng biết đến rơi lệ nơi sa trường khốc liệt, một giọt lệ nóng từ khoé mắt hắn chảy xuống rơi trên trán Sở Lăng Thường. Hắn khó nhọc cúi người, hôn thật sâu lên trán nàng, giọng nói trầm thấp đầy thâm tình khẽ vang lên, “Lăng Thường….kiếp sau ta nhất định sẽ tìm được nàng….đời đời yêu thương….kiếp kiếp không rời…”

“A….” Nơi sơn cốc, tiếng hét đầy đau khổ của Hách Liên Ngự Thuấn vang vọng khắp chốn.

Khi Y Trĩ Tà thúc khoái mã chạy tới tịnh xá thì nơi này máu đã chảy thành sông.

Hai ngày sau, chi vọng tộc ở Đại Tần kia chỉ trong một đêm hoàn toàn bị tru diệt, dân chúng trong thành nghe tới tên Hách Liên Ngự Thuấn đã kinh hồn táng đảm. Yên thị nhận được tin dữ đau đớn phun ra một búng máu tươi, ngã bệnh không dậy nổi.

Chi vọng tộc kia giống như tay chân của bà ta, Hách Liên Ngự Thuấn đã trực tiếp chặt đi thế lực nâng đỡ đó khiến từ nay bà ta ở trong triều không còn chỗ đứng nữa.

Ngày thứ ba, ánh mặt trời vừa ló dạng, nơi tịnh xá vẫn tràn ngập cánh hoa đào nhẹ bay.

Bên ngoài tịnh xá có mấy trăm kỵ mã đã chờ sẵn, hơn nữa Y Trĩ Tà còn mang theo một đạo kỵ binh tới khiến khí thế vô cùng hùng hậu.

Một hồi lâu sau, Hách Liên Ngự Thuấn ôm Sở Lăng Thường từ trong đi ra. Trên người hắn là bộ chiến y dính đầy máu tươi của người vọng tộc Đại Tần. Sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, nét mặt khô cứng không hề nhìn thấy chút biểu cảm.

Tề nhi còn nhỏ, không hiểu rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Thanh Tụ khóc đến khan cả tiếng nên cũng theo đó khóc lớn, đi lên kéo kéo chiến y của Hách Liên Ngự Thuấn, “A đa, mẫu thân tại sao vẫn bất tỉnh? Là Tề nhi không ngoan chọc mẫu thân giận sao? Tề nhi sau này sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà. A đa, người mau kêu mẫu thân tỉnh lại đi!”

Gương mặt Hách Liên Ngự Thuấn rốt cục cũng có lại thần sắc, ngồi thấp xuống, đem hài nhi ôm vào trong ngực, đau lòng nói, “Tề nhi ngoan, mẫu thân đã quá mệt mỏi nên phải ngủ một thời gian rất dài mới có thể tỉnh lại.”

“Thời gian rất dài là bao lâu ạ?” Tề nhi khóc thút thít hỏi.

Hách Liên Ngự Thuấn nâng tay lên, khẽ xoa đầu Tề nhi, “Chờ Tề nhi trưởng thành, mẫu thân sẽ tỉnh lại. Tề nhi phải ngoan ngoãn nghe lời Hổ Mạc nhị thúc cùng Thanh Tụ di nương. Phải ngoan, biết không?”

“Vâng!” Tề nhi ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Hách Liên Ngự Thuấn, “A đa, người phải đợi mẫu thân tỉnh ngủ sao? Đến lúc đó người sẽ cùng mẫu thân tới tìm Tề nhi phải không?”

Hách Liên Ngự Thuấn kéo Tề nhi lại, đem gò má mình áp vào gương mặt nhỏ nhắn của con, thanh âm nghẹn ngào vang lên, “Đúng vậy, A đa phải chờ mẫu thân tỉnh lại. Tề nhi có thúc bá ở bên cạnh, nhưng mẫu thân không có ai làm bạn sẽ rất cô đơn. A đa phải ở bên nàng!”

Tề nhi nghe lời khẽ gật đầu, khuôn miệng nhỏ nhắn mếu máo cũng nín khóc.

Y Trĩ Tà bước tới rồi ngồi thấp xuống, hai ngày nay sắc mặt ông ta cũng vô cùng tiều tuỵ. Chăm chú ngắm nhìn đôi mắt đã nhắm lại của Sở Lăng Thường, Y Trĩ Tà thấp giọng nói, “Ngự Thuấn, nếu như ngươi không muốn tới Đại Tần, vậy chúng ta đưa Lăng Thường cùng Tề nhi về Hung Nô. Ngươi đã diệt trừ vọng tộc Đại Tần, Yên thị đã không thể gây nghiệt được nữa. Ta nhất định vì Lăng Thường đòi lại công đạo này.”

Hách Liên Ngự Thuấn nhìn Sở Lăng Thường vùi trong ngực mình, đau khổ cười một tiếng, “Lăng Thường không có ở đây, giang sơn còn có ý nghĩa gì? Lăng Thường đã từng nói, đại vận của Hung Nô đã qua, ta tin lời nàng!”

Ngón tay thon dài của Hách Liên Ngự Thuấn quyến luyến vuốt ve gò má Sở Lăng Thường, trên người nàng giờ đã lau sạch vết máu nên dáng vẻ trông như đang ngủ, vẫn tuyệt mỹ như khi còn sống.


Disneyland 1972 Love the old s