đáp.
Gương mặt đang tràn ngập vẻ thư thái của Sở Lăng Thường chợt hơi cứng lại, mi tâm thoáng hiện lên nét lo âu không tự chủ.
“Nàng sao vậy?” Hách Liên Ngự Thuấn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, dịu dàng hỏi.
Ngước mắt nhìn Hách Liên Ngự Thuấn, suy nghĩ một chút, Sở Lăng Thường mới chậm rãi lên tiếng, “Ta cũng không biết phải nói với chàng thế nào nữa. Tóm lại Ấp Thành này rất quan trọng đối với chàng, cho dù thế nào chàng cũng nhất định phải giữ lấy nó.”
Hách Liên Ngự Thuấn nhìn nàng không chớp mắt, từ trong ánh mắt của nàng, hắn có thể nhìn ra sự nghiêm túc tột độ, vẻ mặt hắn cũng chuyển thành nghiêm trọng, “Lăng Thường, là chính miệng nàng đã hứa với ta sẽ không xem trước vận mệnh nữa!”
Vào ngày gả cho hắn, hắn cũng đã nói lên yêu cầu này. Không phải hắn không tin vào số mệnh, mà là mỗi việc đều có sự ràng buộc nhất định. Hắn chỉ hy vọng nàng có thể vui vẻ làm thái tử phi, nếu có thể làm một nữ tử bình thường thì càng tốt. Sở Lăng Thường ngước nhìn gương mặt anh tuấn của Hách Liên Ngự Thuấn, dường như năm tháng không để lại mấy dấu vết trên khuôn mặt hắn. Nếu có chỉ là khiến hắn càng có thêm vẻ chững chạc đầy khí chất nam nhi mà thôi. Thấy trên hàng lông mày của hắn hiện rõ vẻ nghiêm túc, nàng vội vàng nói, “Ngự Thuấn, ta không có! Chẳng qua mấy ngày trước ta cảm thấy có chút khác thường mà thôi. Ta rất thích Ấp Thành này. Coi như chàng làm vậy vì ta, được không?”
Việc cảm thấy có chút khác thường cũng không phải do Sở Lăng Thường cố tình xem trước số mệnh. Từ khi sư phụ sửa lại mệnh cho nàng, Sở Lăng Thường đã không còn đoán trước số mệnh nữa. Nguyên nhân là bởi hết thảy đều đã thay đổi, giống như sinh mệnh cùng số mạng đã một lần nữa được gây dựng lại, như vậy làm sao có thể xem trước được đây?
Hách Liên Ngự Thuấn nở nụ cười dịu dàng êm ái tựa đám mây hờ hững nơi cuối chân trời. Hắn ôm lấy nàng, cúi xuống, khẽ thì thầm bên vành tai nhỏ xinh, “Được!”
Đây là lần đầu tiên nàng đưa ra yêu cầu với hắn. Yêu nàng như vậy, sao hắn lại không đáp ứng đây?
Trong lòng Sở Lăng Thường tràn ngập hạnh phúc, chủ động vùi vào trong vòm ngực của hắn…
***
Đêm sâu thăm thẳm, trên chiếc giường hẹp, hai thân hình nam nữ quấn quít không rời, triền miên như những chú cá đói khát được trở lại nguồn nước nên tận tình thưởng thức hết thảy. Một lúc lâu sau, nam nhân khẽ gầm lên một tiếng, thân thể nữ nhân cũng bởi khoái cảm đột ngột co thắt lại, nam nhân phóng thích tất cả dòng dịch yêu nóng bỏng vào tận sâu thẳm nơi tư mật thân thể nữ nhân, đắm chìm vào mùi hương thơm ngát trên thân thể nàng. Nữ nhân thì không cách nào kìm chế được tiếng thổn thức. Rồi sau đó, chiếc giường hẹp dần khôi phục lại sự yên tĩnh, chỉ còn dư lại tiếng thở dốc của hai người.
“Thích không?” Hách Liên Ngự Thuấn lật người lại, dễ dàng đem nữ nhân trong ngực ôm lấy, rồi xoay người nằm xuống chiếc giường hẹp, để cho nàng an ổn nằm ngủ ngay trên lồng ngực hắn.
Sở Lăng Thường sao có thể trả lời vấn đề như vậy, nàng thẹn thùng dấu mặt vào vòm ngực rộng của hắn. Tuy hai người họ đã là phu thê nhiều năm, nhưng nàng vẫn không tránh khỏi được sự ngượng ngùng.
“Xấu hổ?” Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt đầy sủng ái, cười cười, “Vừa rồi là cái miệng nhỏ của ai phát ra những tiếng kêu mê người đến vậy?”
“Chàng thật đáng ghét!” Sở Lăng Thường ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn một cái, trên gương mặt vẫn tràn ngập rặng mây đỏ không cách nào tiêu tan.
“Không thích?” Hít thật sâu mùi hương thơm ngát trên người nàng, hắn lại khẽ cọ cằm mình vào má nàng.
Không chịu nổi cảm giác nhột nhột do những sợi râu mới mọc trên cằm hắn gây ra, Sở Lăng Thường mỉm cười nũng nịu, “Không biết!”
“Lăng Thường, ta tặng cho nàng một tòa thành, nàng phải báo đáp ta thế nào?” Hắn khẽ cười nhẹ, bàn tay lại bắt đầu không chút an phận dọc theo bờ eo nàng trượt xuống, tới phía trong bắp đùi thon bắt đầu chậm rãi mơn man.
Ngón tay thon dài của hắn lại bắt đầu đốt lên ngọn lửa quen thuộc trên thân thể mềm mại khiến Sở Lăng Thường không nhịn được bắt đầu thở gấp. Đưa nắm tay nhỏ bé đánh hắn một cái, nàng khẽ gắt, “Chàng còn muốn thể nào nữa?”
Xem ra vẻ ôn nhu của nam nhân này lại bắt đầu được thay thế bởi bản tính tà mị vốn có.
Cánh tay Hách Liên Ngự Thuấn duỗi ra, nghiêng người sang một bên, đem cả người Sở Lăng Thường ôm lấy từ phía sau. Phần lưng mềm mại của nàng tựa vào vòm ngực rắn chắc của hắn, sát đến nỗi nàng có thể cảm thấy dục vọng dưới hạ thân hắn lại bắt đầu cứng rắn và đang rục rịch hành động.
“Ngự Thuấn…” Sở Lăng Thường khẽ run rẩy nhưng lại không dám tùy tiện nhúc nhích. Nàng hiểu rất rõ hắn. Trên chiếc giường hẹp này, hắn giống như một dã thú với lòng tham không đáy. Khẩu vị của hắn lớn tới kinh người, nàng không thể trêu chọc vào.
Hách Liên Ngự Thuấn hơi nhấc người dậy, đưa cánh tay chống đầu, cúi xuống nhìn nàng. Bàn tay kia cũng không nhàn rỗi, lại lần nữa đặt lên bầu ngực tròn trịa, đùa bỡn xoa nắn, không ngừng trêu chọc nàng, “Ta cũng đòi nàng một món lễ vật thì sao?”
“Gì cơ?” Sở Lăng Thường đâu có lòng nghe hắn nói gì, chỉ lo tránh né bàn tay không chút an phậ