Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211730

Bình chọn: 10.00/10/1173 lượt.

tối hôm qua hoàng thượng đã đích thân ban thánh chỉ rồi. Vua không nói chơi, nếu như hoàng thượng hôm nay không giết Triều Thác, vậy Tả hiền vương kia sẽ từ bỏ ý định sao? Tối qua hắn đã công khai gây sự, hơn nữa quốc sự Đại Hán bất ổn, Thiền Vu Quân Thần từ lần cự tuyệt hòa thân khi trước vẫn muốn tiến đánh thành Trường An, dã tâm của bọn họ đã có thể thấy được rất rõ ràng rồi.”

Cảnh Đế đương nhiên hiểu được đạo lý “bát nước hắt đi không thể hốt lại được” nên hàng lông mày khẽ chau lại đầy phiền muộn.

Dưới điện, các đại thần cũng chỉ có thể thầm thở dài lắc đầu. Mọi chuyện diễn ra trong yến tiệc đêm qua họ cũng đã biết cả. Tả hiền vương kia đã ép hoàng thượng ở thế đâm lao phải theo lao. Vì giang sơn Đại Hán, chỉ có thể hy sinh Triều Thác mà thôi.

Sự chú ý của Đậu thái hậu lại chuyển về phía Sở Lăng Thường. Ánh mắt bà trông có vẻ bình thản nhưng lại lộ rõ vài phần trầm tư đầy thâm ý khiến tất cả mọi người đều cảm thấy ngột ngạt, bất giác đều chuyển ánh mắt nhìn về phía Sở Lăng Thường.

Cảnh Đế đương nhiên hiểu được mẫu hậu của mình, thấy vậy liền vội vã lên tiếng, “Mẫu hậu…”

Lời còn chưa kịp thốt ra đã lại bị Đậu thái hậu giơ tay lên tỏ ý ngăn lại. Một lúc lâu sau, Đậu thái hậu liền cất lời, “Sở Lăng Thường, ngươi ngẩng đầu lên.”

Sở Lăng Thường chậm rãi ngẩng đầu, chỉ là nhẹ nhàng nhìn thẳng vào đôi mắt của Đậu thái hậu nhưng lại nghĩ đến những lời bà ta nói hôm trước nên nàng lại khẽ chớp mắt rồi hơi cúi xuống. Cho tới giờ, trong ấn tượng của nàng thì Đậu thái hậu cũng không phải là người nghiêm khắc, ngược lại trong mắt bà luôn chứa đựng sự dịu dàng. Tuy vậy, từ gương mặt Đậu thái hậu vẫn lộ rõ khí chất uy nghiêm, bà là một nữ nhân có quá nhiều chuyện được truyền tụng, khiến người ta vừa muốn tới gần, lại vừa sợ tới gần.

Nhưng càng là nữ nhân như vậy lại càng là người có tâm cơ sâu xa. Có thể nắm được quyền lực như vậy, thực sự phải có khả năng và nghị lực mà người bình thường khó có thể tưởng tượng ra được, lại còn phải học được cách bảo vệ bản thân mình để từng bước tiến lên phía trước.

“Lăng Thường!” Đậu thái hậu bất ngờ gọi thẳng tên nàng, rồi lại nhẹ nhàng tiếp lời, “Đêm qua tại yến tiệc, Tả hiền vương đã đem lòng ngưỡng mộ ngươi, ai gia cho rằng đây là mối lương duyên trời ban, hôm nay quyết định phê chuẩn việc này.”

Cảnh Đế thì giật mình sửng sốt còn bá quan trên điện thì gật gù tỏ ý tán đồng, hiển nhiên là bọn họ rất thỏa mãn với quyết định của thái hậu.

Sở Lăng Thường vẫn đứng yên ở đó không hề nhúc nhích, thần tình cũng không có chút biến hóa nào lớn lao nhưng trong lòng đã sớm cảm thấy cực kỳ kinh hãi. Bàn tay nhỏ nhắn dưới ống tay áo trắng tinh khôi đã cảm thấy lạnh buốt, cái lạnh này cũng theo từng tấc da thịt lan tràn khắp toàn thân nàng…

Thái hậu lại đem nàng ban cho Tả hiền vương?

Nàng thực sự cảm thấy hít thở một cách khó nhọc, tim cũng đập nhanh hơn cơ hồ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng chưa bao giờ có cảm giác này, loại cảm giác không cách nào nắm trong tay vận mạng của chính mình, trong đầu lại lơ đãng hiện lên hình ảnh đôi mắt như cười như không của Hách Liên Ngự Thuấn cùng nụ cười nhẹ trên đôi môi mỏng đầy tà mị của hắn…

Chẳng lẽ, nàng thực sự muốn trở thành nữ nhân của hắn sao? Đậu thái hậu thấy nàng không trả lời cũng không tỏ ý phản kháng thì hơi chau mày lên tiếng, “Lăng Thường, đối với quyết định của ai gia, ngươi có ý kiến gì không?”

Sở Lăng Thường ngẩng đầu lên, đôi môi anh đào khẽ hé mở. Nàng rất muốn nói cho thái hậu biết nàng không muốn gả đi, mà chuyện như vậy với nàng mà nói cũng quá mức hoang đường. Tả hiền vương kia là người thế nào nàng còn không biết, sao có thể trở thành phu quân của nàng đây?

Cảnh Đế nhìn dáng vẻ của nàng hiện giờ, trong mắt cũng tràn ngập ý đau lòng, vội quay đầu về phía thái hậu lên tiếng, “Mẫu hậu, Đại Hán cùng Hung Nô hòa thân trước giờ luôn là công chúa của hoàng thất, cho nên không thể gả Lăng Thường cho Tả hiền vương được.” Từ trên cao nhìn xuống Sở Lăng Thường với ánh mắt tràn ngập yêu thương cùng trân quý như đang ngắm nhìn một món bảo vật vô giá, giọng nói đầy kiên quyết của Cảnh Đế lại vang lên, “Lăng Thường đã được trẫm phong là Hoàn dư, nàng còn là trọng thần trong triều. Từ cổ chí kim, làm gì có chuyện đem đại thần đi hòa thân chứ?”

“Chuyện gì cũng cần phải xử lý linh hoạt một chút. Tả hiền vương đã cố tình khiêu khích, lẽ nào Đại Hán ta lại ngồi yên chờ chết? Hoàng thượng đã nói Lăng Thường được phong làm trọng trần của triều đình, vậy cũng nên vì giang sơn Đại Hán mà tận lực mới phải. Triều Thác kia còn có thể giết, lẽ nào một Hoàn dư lại không thể gả đi hay sao?” Đậu thái hậu đương nhiên không hài lòng với những lời của Cảnh Đế, thái độ cũng có chút không vui, “Lăng Thường xinh đẹp động lòng người, ai gia vừa nhìn cũng đã rất yêu thích. Hoàng thượng đã có lòng đối với Lăng Thường như vậy, thì danh hiệu Hoàn Dư kia cũng có thể là một chức quan mà cũng có thể là thứ khác. Vậy từ hôm nay, ai gia liền phong cho nàng danh hiệu Hoàn Dư công chúa, nhận Lăng Thường làm con gái nuôi, kể từ nay có thể danh chính ngôn thuậ


XtGem Forum catalog