Snack's 1967
Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215765

Bình chọn: 7.5.00/10/1576 lượt.

a trắng trẻo mịn màng như bạch ngọc. Nơi ngực Sở Lăng Thường vốn dùng một miếng vải dày bó lại, nay tuy trường bào bị xé rách, hô hấp của nàng cũng cực kỳ mỏng manh nhưng vẫn hoàn toàn có thể nhìn ra hình dáng của hai bầu ngực tròn đầy vẫn hơi nhô lên.

“Hắn, hắn….” Tên lính xé trường bào của nàng tuyệt đối không ngờ tới tiểu tử này lại là nữ nhân, trong lúc nhất thời kinh hãi đến nỗi ngón tay chỉ vào nàng cũng run run.

Mấy tên lính khác cũng không dự đoán được tình hình sẽ ra thế này nên tất cả đều buông tay, vô thức lùi về sau mấy bước.

Thân thể của Sở Lăng Thường mềm mại mong manh hệt như một đóa hoa tinh khiết mọc nơi vách núi. Bởi không còn gì níu giữ nên cả người nàng chậm rãi ngã xuống chìm vào trong nước.

Búi tóc sau gáy cũng lỏng ra, mái tóc den dài óng ả bồng bềnh trên mặt nước từ từ lan ra hệt như có sinh mệnh phản chiếu gương mặt tái nhợt hệt xác chết của nàng. Một màn này khiến người ta nhìn vào thấy ghê người.

Đứng ở một bên phía chân núi, ánh mắt thâm trầm của Hách Liên Ngự Thuấn vẫn lẳng lặng quan sát hết thảy. Hắn khoanh tay đứng đó đầy quỷ mỵ, vẻ u tối nơi chân trời phản chiếu trên gương mặt quá mức bình tĩnh cùng cương nghị của hắn lại lơ đãng chiếu vào đôi mắt hắn ánh lên một tia tình cảm. Khi hắn nhìn thấy da thịt nàng ánh lên dưới ánh mặt trời cuối ngày, hai hàng lông mày anh tuấn theo bản năng nhíu lại, nữ nhân khiến hắn căm hận tận xương tủy rốt cục cũng ngã xuống, mái tóc dài bồng bềnh như mây khẽ tản ra…

Hai nắm tay hắn đã siết chặt lại đến nổi cả gân xanh… Hổ Mạc vẫn đứng ở bên cạnh hắn thấy vậy, có chút không đành lòng quay sang nhìn Hách Liên Ngự Thuấn, “Vương gia, người xem…”

Chẳng lẽ tình hình đã thành ra như vậy mà hắn vẫn không ra tay ngăn cản?

Hách Liên Ngự Thuấn vẫn đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích, gương mặt cương nghị với từng đường nét tinh tế như điêu khắc toát lên vẻ lạnh lùng cùng bình tĩnh, bình tĩnh tới mức tuyệt tình khiến người ta không cách nào đoán biết tâm trạng hắn lúc này.

Trong lòng bàn tay Hổ Mạc bắt đầu toát mồ hôi, ánh mắt cũng tràn ngập sự lo lắng nhìn về phía bên kia suối. Hắn cũng là nam nhân, đương nhiên cũng hiểu được suy nghĩ trong lòng đám thuộc hạ của mình. Đám lính kia khiếp sợ chỉ là tạm thời, rất nhanh chóng bọn chúng sẽ bị thân phận nữ nhi thực sự của Sở Lăng Thường hấp dẫn. Nếu vương gia còn không ngăn lại, bọn họ sẽ rất nhanh chóng đem con mồi của mình chia sẻ. Dù gì thì thời gian hành quân tác chiến cũng đã rất lâu, có dục vọng cũng là chuyện không thể tránh được.

Mà Sở Lăng Thường, hoàn toàn có thể trở thành công cụ để thỏa mãn dục vọng của bọn họ.

Tuy Hổ Mạc cũng hiểu chuyện mười vạn đại quân bị diệt trong tay Sở Lăng Thường là chuyện rất đáng giận, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là hắn và đám thủ hạ có thể làm ra những chuyện như vậy. Hơn một ngàn quân kỵ binh, một khi biết được người mà vương gia ban cho là nữ nhân thì hậu quả thực sự không cách nào tưởng tượng nổi. Nàng nhất định sẽ chết!

Tâm tư của vương gia thâm sâu tựa biển, rất khó lòng suy đoán thấu đáo. Hổ Mạc vẫn còn nhớ lúc ở tại Hán cung, là chính bản thân vương gia muốn có Sở Lăng Thường, sau lại đột ngột đổi thành Nam Hoa công chúa. Sự tình bên trong thế nào, Hổ Mạc thật không sao hiểu nổi.

Không biết tại sao, Hổ Mạc luôn cảm thấy, giữa vương gia và Sở Lăng Thường đã phát sinh những chuyện không hề đơn giản chút nào.

Trong làn nước suối trong vắt, đám lính Hung Nô rất nhanh chóng khôi phục lại phản ứng. Tâm trạng bọn họ đã chuyển từ khiếp sợ sang hưng phấn chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn. Bọn họ lại lập tức vây quanh Sở Lăng Thường, đem thân hình bất động mềm rũ của nàng kéo từ trong nước lên, khóe miệng tất cả đều nở nụ cười đầy dục vọng. Trên gương mặt bọn họ không còn vẻ châm chọc cùng thống hận lúc trước mà chỉ có dục vọng nguyên thủy nhất của nam nhân đối với nữ nhân mà thôi.

Nắm đấm của Hách Liên Ngự Thuấn siết lại càng chặt hơn, hai hàng lông mày nhíu lại cơ hồ sắp giao vào nhau. Lúc nhìn thấy đám thủ hạ đem Sở Lăng Thường ôm lên trên bờ, hắn rốt cục cũng mở miệng, thanh âm trầm thấp tựa tiếng sấm rền nơi cuối chân trời.

“Hổ Mạc, đêm nay mọi người vừa mệt vừa đói, đem thêm mấy con thú vừa săn được cho bọn họ!”

Hai mắt Hổ Mạc liền sáng lên, lập tức nhận lệnh, “Vâng, vương gia, thuộc hạ lập tức đi thu xếp!”

Vương gia rốt cục cũng lên tiếng, xem ra Sở Lăng Thường coi như tránh được một kiếp nạn. Hổ Mạc cũng không chần chừ thêm nữa, lập tức cầm lấy kèn hiệu bên hông lên thổi một hồi. Đám binh lính đang nóng lòng bên bờ suối nghe thấy tiếng kèn liền dừng lại hết thảy hành động, vội vàng mặc lại quần áo hướng về nơi hạ trại.

Ánh nắng cuối cùng cũng buông xuống, sắc trời mờ tối cùng ánh trăng mới lên có chút mông lung mờ ảo. Gió đêm tuy thổi rất nhẹ nhưng lại mang theo một cảm giác ớn lạnh tới thấu xương. Nằm ở bên bờ suối, Sở Lăng Thường vẫn không hề nhúc nhích, toàn thân ướt đẫm mềm rũ tựa một con nhím đã bị rút hết lớp gai cứng bảo vệ, chỉ còn lại hơi thở mong manh lúc có lúc không.

Ý thức của nàng cũng dần dần tiêu tán, trong lúc mơ h