ngày nào đó Long Hổ Hội gặp phải nguy cơ, theo tình hình hiện tại, các người nói bọn họ sẽ ra tay cứu giúp sao? Tôi nói cho các người biết, không thể nào, ngược lại còn có thể cùng người đẩy tường sập, nhưng làm theo lời tôi, bọn họ sẽ sợ Long Hổ Hội ngã xuống, không có cảng cho bọn họ tránh gió, lòng người bàng hoàng, như thế nào cũng sẽ kéo tới!”
“Các người cảm thấy ý định này như thế nào?”
“Tôi cảm thấy rất tốt, cô nói đúng!”
“Chúng tôi cũng đồng ý!”
Mọi người nhất trí tán thành, Hàn Dục nói: “Nếu không có ý kiến, vậy tôi sẽ thương lượng với quản sự các nơi khác, nếu bọn họ cũng đồng ý, cứ dựa theo biện pháp của Trình đại diện thực hiện!”
Lần đầu tiên Trình Thất lật đổ chính sách trước kia của Long Hổ Hội, hơn nữa được sự đồng ý, điều này nói rõ cái gì? Cô có thể làm tốt hơn so với Lạc Viêm Hành chứ, thật thoả mãn hư vinh trong lòng, ngày hôm nay tâm tình không tệ, về đến nhà liền không kịp chờ đợi ngồi vào đầu giường, thuật lại buổi hội nghị không sót một chữ: “Hơn mười bang hội nhỏ phái Ông chủ Hách đại diện đến đòi công đạo, kết quả thế nào? Còn không phải bị em đánh về nguyên hình? Dĩ nhiên, làm như vậy đúng là một loại biểu hiện tự phụ, cho nên em lật đổ đề nghị của anh, chỉnh đốn Long Hổ Hội lần nữa, hơn nữa bọn họ cũng đón nhận ý kiến của em, em biết bây giờ anh nhất định rất tức giận, ai bảo anh không có bản lãnh phản đối? Không muốn Long Hổ Hội bị thay đổi hoàn toàn, em đề nghị anh sớm tỉnh lại thì tốt hơn!”
“Hôm nay tâm tình chị Thất không tệ nha!” Tiểu Lan ôm đứa bé đi tới đi lui.
“Ừ, tạm được, Tiểu Lan, hôm nay thằng nhóc thối có ngoan không?” Nói xong cũng hào hứng ôm tâm can bảo bối vào trong ngực, hung hăng hôn một cái: “Bảo bối của mẹ, hôm nay có nhớ mẹ không? Hôm nay có ngoan hay không? Nói cho mẹ biết, có ngoan hay không?”
Đứa bé hươ tay múa chân nhếch môi: “Ngoan!”
“Ha ha, sao lại mặt dầy như thế? Tự mình khen mình, kêu cha mau dậy đi, cục cưng, gọi đi con!” Đưa đứa bé bò đến bên gối đầu người đàn ông.
Thật giống như đứa bé cũng đã quen rồi, vểnh cái mông bọc tã giấy thật to vỗ mặt cha: “Hì hì!”
Trình Thất vội vàng ngăn cản: “Không cho khi dễ cha, gọi cha, học theo mẹ, cha!”
Đùa hơn mười phút, đứa bé mới ý tứ gọi một tiếng, phát âm rất không chính xác, nhưng Trình Thất nghe hiểu được, nâng đầu chồng lên, cố nén lỗ mũi ê ẩm, vui mừng nói: “Nó đã gọi cha rồi, anh còn muốn ngủ bao lâu? Nằm như vậy, anh cũng không khó chịu sao? Em nhìn cũng phát chán, con trai còn chưa có nghe được giọng nói của anh, rất lâu em cũng chưa nghe qua, sắp quên rồi!”
“Cha…………. Cha……………” Đứa bé cũng nắm sợi tóc người đàn ông, có lần đầu tiên, thì có lần thứ hai, giống như gọi thành nghiện, vừa cười to ha ha ha vừa gọi.
Tiểu Lan đưa ra che miệng lại nhanh chóng chạy ra khỏi phòng ngủ, sau đó đứng ở cửa cầu thang nén tiếng khóc, cô chưa từng nhìn thấy chị Thất khóc ở trước mặt Lạc Viêm Hành, lúc nào cũng vui vẻ, thật giống như nhìn về phía một người bình thường, mà chị Thất càng như vậy thì chị càng khó vượt qua, cho dù thỉnh thoảng phát tiết mắng mấy câu cũng được, nhìn rất đau lòng.
Bác Lương cũng nói có thể cả đời, mấy lần yêu cầu Chị Thất buông tha, để cho anh yên ổn xuống mồ, chị đều từ chối, mọi người nói Chị Thất rất ích kỷ, động lòng người nha, làm sao không ích kỷ? Có lẽ ở trong lòng Chị Thất, thật sự không tiếp nhận nổi Lạc Viêm Hành chết đi? Cho nên vẫn phản kháng, rõ ràng mệt mỏi như vậy, lại biểu hiện không có sao với người khác.
Chị Thất thay đổi bọn họ đều nhìn thấy, vì giúp Lạc Viêm Hành giữ gìn địa vị, vẫn ép buộc mình tự làm chuyện không muốn làm, tình yêu chân thành tha thiết như vậy, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
Xuân đi thu đến, khắp núi đồi trở nên vàng rực, bên cạnh mặt hồ trong veo tháy đáy, cô gái tóc dài xõa vai, mặc đồ công sở tay ngắn màu xám tro đơn giản, so với lúc ban đầu, gương mặt thịt rõ ràng đã lõm không ít, gầy gò đến nổi gió thổi bay bất cứ lúc nào, không còn xinh đẹp nữa, thậm chí sắp ba mươi tuổi, thật ra chưa tới hai mươi tám tuổi, gầy như que củi, chỉ có ánh mắt kia luôn toát ra thông minh.
Bãi sậy thỉnh thoảng điên cuồng vỗ vào nhau, đứa bé mập mạp một tuổi lẻ năm tháng đã có thể đi lại một mình.
Trình Thất ôm con trai, ngồi ở bên cạnh xe lăn, cảm thụ gió mát ngày mùa thu quất vào mặt, nghiêng đầu tựa vào trên bả vai người đàn ông: "Trời chiều có phải rất đẹp hay không? Đáng tiếc bọn họ nói em đã thay đổi rồi, không sao, chỉ cần về sau ăn nhiều là được, chồng à, chúng ta còn chưa có xem trời chiều cùng nhau đấy ? Anh xem, mặt trời sắp xuống núi rồi, chung quanh sườn núi lá cây đã đỏ, nơi này là vùng ngoại ô, còn có mấy con Bạch Hạc, bọn chúng đứng ở nơi đó đã lâu rồi, có phải rất hâm mộ gia đình ba người chúng ta hay không? Tiểu Hải đã biết đi, biết gọi được rất nhiều người, ông nội, mẹ, cha, dì, chú, cậu, bác, sẽ rất nhanh nói chuyện được với chúng ta rồi, có phải rất vui hay không?"
Người đàn ông ngồi yên tĩnh, vóc dáng vẫn giống như trước kia, có thể thấy được chăm sóc rất tốt.
"Sư bá nói chỉ cần anh có thể tỉnh lại là có thể nhìn thấy được, bầ