với Long Hổ Hội.
A Lãng Cách thở dài: "Cũng không phải cho cô, cô cám ơn tôi làm chi? Thật không ngờ sẽ gặp phải chuyện như vậy, chúng tôi cũng sẽ giúp cô, làm rất tốt!"
Cô tuyệt đối không thể để cho chồng sau khi tỉnh lại sẽ hai bàn tay trắng, có thể sẽ rất mệt mỏi, nhưng đủ thời gian, không có lời oán than, cô cũng muốn nhìn một chút không có mình, bọn Ma Tử có thể chống đỡ cho Phi Vân Bang hay không, quản lý Long Hổ Hội có thể có rất nhiều chỗ tốt, ví dụ như thỉnh thoảng kéo Phi Vân Bang một chút, đưa qua một chút vụ buôn bán Phi Vân Bang có thể làm được, xem như là Lạc Viêm Hành đưa thù lao cho cô rồi.
Hôm nay mục tiêu chính là người đàn ông tỉnh lại, Phi Vân Bang nhất định ngồi ngang hàng cùng Long Hổ Hội, có kinh nghiệm quản lý Long Hổ Hội, tương lai giải quyết việc mở rộng Phi Vân Bang cũng thành thạo, nói không chừng đây là trời cao tặng cho cô cơ hội, thấy A Lãng Cách muốn đi, vội vàng đứng dậy kêu: "A Lãng Cách!"
"Hả? Còn có việc?" Ông già không hiểu quay đầu.
Trình Thất rất cảm động nhếch miệng cười nói: "Con sẽ không để cho bác thất vọng!"
A Lãng Cách nghe vậy gật đầu một cái, sau đó cười phất tay đi.
Một cô gái nào đó ôm chặt cái hộp, vẫn nhìn phòng làm việc, lần đầu tiên có phòng làm việc riêng lớn như vậy, bên trong còn có mùi vị của chồng, cho cô khích lệ lớn lao, mấy ông già này tuy là thủ hạ của Lạc Viêm Hành, ở trong mắt cô, đã xem bọn họ là cha, đều là người ơn đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Giả vờ cầm lên mắt kính mang vào, soi gương, mặc tây trang, tóc ngắn đuôi sam, thật có mấy phần phong cách tinh anh thương trường, thậm chí có chút không quen, nhưng Long Hổ không phải là Phi Vân Bang, tham gia các loại hội nghị lớn, chẳng lẽ muốn mặc quần cộc, áo T-shirt, mang dép lê sao? Dĩ nhiên không thể, sẽ không có sức thuyết phục.
Trừ khi chính mình tạo dựng lên, những người này đã quen với vẻ ngoài đạo mạo, đi tới bàn làm việc, vừa muốn mở ra tài liệu trên bàn, nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Hàn Dục nhìn cô: “Có chuyện gì sao?”
Hàn Dục chớp mắt mấy cái, đây là Trình Thất sao? Quả thật khác nhau một trời một cực, cho đến khi cô gái có động tác vén chân, anh mới xác định đây là Trình Thất, rõ ràng là không quen mặc như thế, tội gì làm khó mình? Đại ca đáng để cho cô làm như vậy sao? Gật đầu nói: “Nếu muốn thay thế đại ca, vậy chị nhất định phải học thuộc tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nga, muốn ở Ấn Độ khai thác, thì phải hiểu tiếng Ấn Độ! Những thứ này tôi sẽ tìm thầy dạy cho chị!”
“Được!” Không có khoa trương từ chối, ngược lại bộ dáng học rất tốt, sống đến già học đến già nha, những thứ này đều giúp cô quản lý Phi Vân Bang trong tương lai.
“Có thể sẽ rất mệt mỏi, ngày mai có bốn cuộc hội nghị, gặp gỡ bảy khách hàng, sau đó sẽ mời bốn khách hàng ăn cơm, mười giờ tối mời vị tiên sinh này đi hộp đêm, đều phải tự mình đi!” Mở ra một loạt thông tin của khách hàng: “Mười hai giờ khuya bắt đầu học tiếng Anh hai giờ, chị không có nhiều kiến thức nền tảng, sở dĩ phải tốn sức hơn một chút, nhưng tôi tin có công mài sắt, có ngày nên kim, sáng ngày mốt năm giờ phải Macao kiểm tra…”
Gần như nói ra lộ trình công việc bảy ngày, mỗi ngày cũng chỉ có ba giờ nghỉ ngơi, không hiểu nói: “Về sau cũng phải như vậy?”
“Một tháng có một ngày nghỉ phép!”
Chuyện này có muốn để cho người ta sống hay không: “Trước kia Lạc Viêm Hành đều như vậy?” Không đúng, dường như mỗi ngày Lạc Viêm Hành đều dáng vẻ rất rỗi rãnh.
Hàn Dục lắc đầu: “Không phải, nhưng chị thay thế anh ấy, hơn nữa không phải chị cũng muốn nâng cao bang hội sao? Đại ca anh ấy… Trước kia không nhìn thấy, cho nên lượng công việc tương đối nhỏ, nếu không Long Hổ Hội đã sớm nổi tiếng khắp nơi rồi!”
Thì ra là như vậy, nhún vai nói: “Không sai, tôi muốn làm tốt hơn anh ấy, không thành vấn đề!” Không phải một ngày ngủ ba giờ sao? Chỉ cần người đàn ông kia tỉnh lại, cô có thể giải thoát, vấn đề là cậu phải an bài cho tôi chút thời gian quản lý Phi Vân Bang chứ? Chẳng lẽ vẫn còn lo lắng cô sẽ tóm thâu Long Hổ Hội? Cố ý không để cho cô nhúng tay Phi Vân Bang.
Cho dù nguyên nhân gì, cô cũng không có quyền phản đối, không sao cả, cô tin tưởng bọn Ma Tử.
Ngày thứ nhất tan việc là sau hai giờ, về đến nhà, thấy Tiểu Lan đang dỗ con trai khóc đến thất thanh, đau lòng đi qua an ủi: “Thế nào? Tại sao khóc lợi hại như vậy?”
“Không biết vì sao, một tháng trước nó không bú sữa mẹ, nhưng kể từ lúc chị chăm sóc nó một đêm, không phải vo cùng bất đắc dĩ nó sẽ không bú sữa của bà vú, chị mau cho nó bú đi!”
Sức cùng lực kiệt, Trình Thất yêu thương nhận lấy: “Cô đi nghỉ ngơi đi, ngày mai năm giờ nhớ tới đón, vất vả cho cô rồi!”
Tiểu Lan khoát tay: “Chuyện này có gì vất vả đâu? Cũng coi là nửa con trai của tôi rồi, sau này chị yên tâm xử lý công việc của chị, tôi sẽ chăm sóc nó, tôi đi đây!” Mệt mỏi quá.
Trong phòng ngủ yên tĩnh, chỉ có tiếng trẻ nít bú sữa mẹ, Trình Thất ôm đứa bé đã ngủ mê man ngồi ở trên sô pha, người đàn ông nằm ngủ yên trên giường, sau khi đứa bé ăn no cũng không khóc nữa, cũng ngủ theo mẹ.
“Reng reng reng!”
“Ừm!”
Cô gái mở con