hoa quấn quanh nhau khiến Thiên Hạ cảm thấy hơi phản cảm, cô
vội nhanh chân rời khỏi đó.
Về tới khách sạn cô đến nhà ăn dùng bữa.
Hôm nay bên cạnh Từ Sở lại không có ai, Thiên Hạ ngồi đối diện cô ấy, hai người vừa ăn vừa nói chuyện.
Thiên Hạ khẽ cụp mắt xuống nhìn, cô phát hiện ra ngón giữa tay trái của Từ Sở có đeo một chiếc nhẫn platinum, kiểu rất đẹp, độ cong thanh thoát. Cô
cười và nghĩ, cũng được, xem ra người có duyên sẽ thành đôi thành lứa,
chiếc nhẫn trên ngón trỏ cũng nhanh thôi mà.
Sau bữa cơm cô về
phòng tắm, cô muốn gột hết mệt mỏi trên người đi. Mái tóc ướt xõa xuống
vai, cô vào phòng tìm máy sấy. Mái tóc ướt còn chưa khô hẳn thì có người gõ cửa, cô mở cửa, nhân viên phục vụ đưa cho cô một hộp giấy và nói:
“Khi giám đốc vừa đi thì có người đưa chuyển phát nhanh đến cửa hàng,
tôi sợ cô có việc gấp nên mang đến đây cho cô”.
“Ừ, cảm ơn, cô cứ đặt trên bàn đi”. Thiên Hạ cười với cô ấy rồi tiếp tục sấy tóc.
Không lâu sau, cửa phòng đóng.
Thiên Hạ sấy khô tóc và đi đến bên bàn, cô thấy trên món đồ lại ghi tên Trần Giai Vân ở chỗ người gửi!
Cô ý thức bản thân mình không nên nghĩ nhiều, sau đó cô bóc lớp giấy mỏng
ra và lấy ra một tấm thiệp mời màu đỏ có hai chữ hỉ…. dường như cô rơi
vào bóng tối trong khoảnh khắc, đôi mắt chẳng nhìn thấy gì cả, ngón tay
không cảm giác, tấm thiệp bay ra khỏi tay rơi xuống đất, rơi ngay dưới
chân cô.
Thiên Hạ đứng yên ở đó, đầu óc trống rỗng.
Cho dù cô có chạy đến Venice, cũng không chạy thoát khỏi tấm thiệp cưới này sao?
Khưu Lạc cũng đến Venice, hai người nhất định phải bày tiệc cưới ngay trước mặt cô mới được sao?
Thiên Hạ rờ rẫm mái tóc vừa sấy khô, cảm thấy huyệt Thái Dương đau nhói. Cô
cúi người nhặt tấm thiệp và ném ngay vào thùng rác, coi như không nhìn
thấy.
Cô càng cảm thấy mệt mỏi hơn, nằm trên giường đọc sách
nhưng càng đọc càng tỉnh táo. Thậm chí lại còn hưng phấn, từng chuyện
từng chuyện trong quá khứ bắt đầu hiện lên trong đầu cô, tái hiện lại
tất cả.
Dáng vẻ ngoan ngoãn, ấm áp của anh khi vừa đến nhà họ Ngôn, lừa trái tim non nớt của cô rung động.
Dáng vẻ anh khi đến trường đại học đón cô, lừa cô gỡ bỏ sự phòng bị.
Sinh nhật cô anh đốt pháo hoa tỏ tình, lừa cô thề thốt bằng chính bản thân mình.
Sau ba năm ra đi anh lại trở về bên cô, lừa “Cảnh Thụy” chao đảo.
Sau khi anh lấy được viên Ánh Trăng và cho cô cảm giác ấm áp trong chốc lát, lại đột nhiên ra đi.
Khi anh lấy được bốn viên đá quý và nói với cô những lời ân tình ngọt ngào, vì cô mà mất tích dưới biển.
Khi anh xuất hiện trước mặt cô một lần nữa, cô đã là vợ chưa cưới của Châu Cẩn Du…
Hết lần này đến lần khác, rốt cuộc là ai lừa ai, ai tin ai?
Nhưng nếu không còn yêu nữa thì tại sao lại đau lòng vì anh ấy? Tấm thiệp đỏ
như những vết máu, cuối cùng cô trở thành viên đá bày dưới hạnh phúc cả
đời của người khác…
Thiên Hạ bỗng đứng dậy, cô cảm thấy những gì
vừa nghĩ trong đầu giống như một cơn ác mộng, cô bật đèn, ánh sáng nhanh chóng xâm chiếm các ngóc ngách trong căn phòng.
Cô ngước mắt lên nhìn đồng hồ, đã là hai giờ ba mươi phút sáng. Thùng rác bên bàn đọc,
ánh mắt cô đang nhìn về phía đó. Đột nhiên cô gạt chăn sang một bên và
đến đó nhìn tấm thiệp cưới đang nằm lặng lẽ ở trong đó.
Cô thật
là ngốc, dường như không nhìn tận mắt thấy nó thì cô không chịu bỏ cuộc
vậy. Cô luôn không muốn chấp nhận sự thật này, chấp nhận sự thật cô đã
đẩy Khưu Lạc về phía Giai Vân, vậy thì nhân cơ hội này mà chấp nhận
triệt để đi.
Ngày mười lăm tháng ba hôn lễ của cô Trần Giai Vân và anh Frank, rất hân hạnh mời cô.
Frank? Thiên Hạ mở to mắt ngạc nhiên, mắt cô nhìn chằm chằm vào hàng chữ đó
một lần nữa, ngày mười lăm tháng ba hôn lễ của cô Trần Giai Vân và anh
Frank… không phải với Khưu Lạc sao?
Đôi môi cô mấp máy, trong mắt ánh lên niềm vui hạnh phúc. Niềm vui ấy dường như muốn nhấn chìm cô.
Đợi chút… tại sao là Frank?
Thiên Hạ tạm thời giữ chặt niềm vui này trong lòng và bắt đầu phân tích mọi việc một cách tỉnh táo.
Đứa bé đó là con Khưu Lạc, chắc chắn là như thế. Là Frank tự quay lại tìm
Trần Giai Vân sao? Mà Trần Giai Vân lại yêu đứa con, không yêu Khưu Lạc, thêm nữa là bản thân cô ấy luôn thiếu tự tin và cảm giác an toàn vì thế hôm đó mới gây chuyện trước cửa nhà cô, tuy rằng hơi có phần quá đáng…
Vậy thì bây giờ một mình Khưu Lạc nuôi con hay là giao cho Trần Giai Vân và Frank?
Tất cả mọi chuyện rốt cuộc như thế nào đây? Cô muốn làm rõ mọi chuyện, cảm
giác như có cái lồng mơ hồ đang bao trùm. Hôm nay là ngày mười ba tháng
ba rồi, cô chuẩn bị hành lý, chỉ mang mấy bộ quần áo đơn giản sau đó lên mạng đặt vé về Trung Quốc trong ngày hôm nay.
Sau khi xuống máy bay Thiên Hạ đáp xe đến thẳng biệt thự nhà họ Lý nằm ở trung tâm thành phố.
Có thể do ngồi chuyến bay dài, tinh thần lại căng thẳng nên đầu cô ong
ong. Thiên Hạ bóp hai bên huyệt Thái Dương rồi nhắm mắt nghỉ ngơi một
chút. Cho đến khi lái xe hỏi cô đi vào trong khu nhà nhỏ thế nào cô mới
mở mắt chỉ đường cho anh ấy, khi nào thấy một biệt thự kiểu Tây thì dừng lại.
Sau khi bấm chuông Frank ra mở c
