gian ăn uống của cô.
Thiên Hạ cầm dĩa cắt bít tết, không biết vì không còn tâm trí hay vì vừa mới
ngủ dậy mà mãi không cắt được, không cẩn thận, nước tương bắn ra, bắn
vào mặt báo.
Trên bức ảnh, bộ quần áo của Khưu Lạc dính đầy nước tương.
Giống như phản xạ có điều kiện vậy, cô đặt dĩa xuống, lấy giấy ăn cẩn thận
lau tờ báo mà quên rằng đó là giấy ướt, nước ngấm vào làm tấm ảnh ướt
nhòe. Trái tim cô cũng như bị ngấm nước lạnh vậy, chân tay tê liệt,
những giọt nước mắt chảy dài trên má.
Nhân viên phục vụ nhìn thấy vẻ bất thường của cô, liền lại gần và hỏi có phải bít tết sống không?
Cô lắc đầu, đặt chiếc khăn ướt xuống bàn.
Nhân viên phục vụ nhìn thấy tờ bảo bị bẩn, mỉm cười và nói: “Cô đừng bận tâm, chúng tôi sẽ thay tờ báo mới”.
“Đừng vứt đi”, cô ngừng một lát rồi nói, “Nếu các anh không cần thì hãy đưa cho tôi”.
Người phục vụ hơi ngạc nhiên và nói: “Đương nhiên là được, vậy tôi không phiền cô dùng bữa nữa”.
Ánh mắt của cô dừng lại trên tấm ảnh của Khưu Lạc, do bức ảnh bị ướt nên màu da anh cũng nhòe thành màu nâu.
Thiên Hạ không có hứng ăn nữa cho nên cô gọi người phục vụ: “Phiền anh giúp tôi gói món này đem về”.
Cô lên lầu tìm máy sấy, cố gắng làm khô tờ báo bị ướt cho đến khi màu da
anh trở lại màu trắng, lúc ấy trong lòng cô mới dễ chịu một chút, sau đó cô lại lặng lẽ ăn thức ăn đã nguội.
Thiên Hạ bỗng cảm thấy mình
như đang tự ngược đãi bản thân, sau khi về nhà lại ăn sườn bò lạnh chính là vì muốn hong khô tờ báo kia. Ngay cả bản thân cô cũng cười vì hành
động của mình, nhưng nếu làm như vậy cô mới khiến lòng mình thanh thản
được.
Khi nhìn tờ báo cô mới phát hiện ra nhà triển lãm của “Lý
Ngự Thành” rất gần với cửa hàng của “Cảnh Thụy” , thế nhưng mở vào ngày
mười lăm tháng tư, chắc là sẽ chuẩn bị bố trí trước tầm mười ngày.
Thế nhưng Thiên Hạ đã nhầm.
Ngày hôm sau Thiên Hạ đến cửa hàng đang sửa chữa của “Cảnh Thụy”, lúc đi
ngang qua nhà triển lãm của “Lý Ngự Thành” cô mới phát hiện ra ở đó đã
chuẩn bị làm rồi, xung quanh có hàng rào chắn, nhân viên ra ra vào vào
vận chuyển sơn và nguyên liệu trang trí.
Bên trong đám người đi
lại không ngừng nghỉ ấy, có nhìn thấy một bóng người, mặc áo sơ mi xanh, áo ghi lê kiểu Tây và quần dài kẻ caro, anh thích nhất là ăn mặc theo
kiểu công tử mà. Anh đứng cạnh hàng rào tự mình chỉ đạo công nhân sơn
sửa và bố trí lại bức tường.
Thông thường các triển lãm đá quý
chỉ cần làm lại các bục triển lãm, chưa thấy ai như anh đi sửa lại cả
gian triển lãm cả, có thể thấy anh vô cùng chăm chút cho triển lãm đá
quý lần này.
Bên kia con đường Thiên Hạ vẫn nhìn theo bóng anh,
đột nhiên có một nụ cười tươi nở trên môi cô, đó là nụ cười mà ngày hôm
qua cô đã dùng hết sức thế nhưng không thể có được.
Thời gian dần dần trôi, ánh mặt trời vụn vỡ chiếu rọi trên mỗi góc phố của thành
Venice. Có chú hải âu đột ngột tung cánh lên cao bay lượn mấy vòng rồi
kêu lên mấy tiếng.
Chiếc bóng dài đột nhiên quay lại, gió thổi
bay mái tóc đen của anh… Thiên Hạ vội vã quay lưng lại tránh bốn mắt
nhìn nhau, sau đó cô sải bước vào trong “Cảnh Thụy” thật nhanh.
Đã nói không gặp, đã nói sẽ không được nhìn mặt anh nữa, đã nói phải quên, đã nói không cho phép bản thân mình chìm đắm trong đau thương nữa.
Vì thế cô ra đi.
Bởi vì cô sợ hãi, sợ hãi có thể chỉ là sợ hãi ánh mắt của anh ấy, lý trí
của cô sẽ băng hoại hết. Cô không muốn bản thân mình rơi một giọt lệ
trước mặt anh.
Cửa chính của “Cảnh Thụy” đã được sửa xong, các kệ bày bên trong cũng đã sơn màu, nhân viên đến báo cáo tiến độ hoàn thành công việc.
Cô vừa nghe vừa gật đầu: “Các anh bảo người bên bộ
phận giám định mang tất cả những hàng mẫu chuẩn bị bày thử ra một lượt
cho tôi xem, tôi sẽ đến kiểm tra tất cả”.
Mấy hôm sau đó cô đều
kiểm định đá quý ở khách sạn, tất cả đá quý cần kiểm định cũng ngốn mất
mười ngày bận rộn của cô. Cô bận đến nỗi ngay cả thời gian ăn cơm cũng
không có nói gì đến thời gian nghĩ những chuyện khác.
Cả
thế giới tập trung vô số tấn khoáng thạch có hàm lượng đá kim cương và
chỉ thu được hai mươi sáu tấn đá kim cương, trong đó đạt đến đẳng cấp
thì chưa đến một nửa. Quá trình mài gọt đá kim cương lại tiêu hao đi một nửa nữa, sản lượng thành phẩm năm nay không đến sáu tấn, chưa đặt đến
một phần triệu trọng lượng khoáng sản.
Nói cách khác, phải khai thác mười mấy tấn khoáng sản mới có thể thu được một carat kim cương.
Khoáng sản đá kim cương được phá nổ, chất lên xe, vận chuyển, nghiền nát, lựa
chọn cho đến khi gọt thành kim cương mới có thể đưa ra thị trường, còn
các nhà giám định đá quý chỉ làm khâu cuối cùng, giám sát việc luyện và
gia công, quyết định giá thành sản phẩm của viên kim cương, nhiệm vụ vô
cùng quan trọng.
Ngôn Thiên Hạ dùng mười ngày để chọn kim cương
mẫu sau đó so sánh tỉ lệ phần mặt, các góc, so sánh tỉ độ sâu phần đáy,
độ dày phần eo, kích thước lớn nhỏ, nhọn, độ phát sáng và độ đối xứng…
quá trình gia công những viên kim cương tròn nhiều mặt này quan trọng
nhất là khâu kiểm định các chỉ tiêu, cần phải tiến hành những thực
nghiệm khoa họ
