i.
Nhìn thấy Hạ Hải Yến cười, miệng Y Hi Nhi khẽ co quắp, bây giờ là tình huống nào, Người hai mặt còn có thời gian cười?
"Bệnh thần kinh, tôi biết ngay gặp anh không có chuyện gì tốt mà, sớm biết dậy đã nghe lời Tiểu Vũ rồi, không lên xe rởm cũng không ăn đồ Nhật, cũng không bị người ta hắt nước, càng không bị người đuổi theo, mẹ, tôi trước đời nhất định đã đào mộ tổ tiên nhà anh."
Y Hi Nhi quay đầu lại nhìn mấy người đuổi theo, lòng bàn chân chạy trốn nhanh hơn.
"Đứng lại cho ta! Có nghe không, không đứng lại, ta sẽ không khách khí!"
Mấy người kia vẫn đang kêu gào, cầm đao trong tay, trên mặt hung thần ác sát.
Nghe mấy người kia kêu la, Y Hi Nhi không nén đuọc tức giận, "Đây là thế đạo gì, cảnh sát bị tội phạm đuổi theo!"
"Này, bằng không cô đuổi theo bọn họ?" Hạ Hải Yến thoải mái ở một bên châm chọc.
Đáng chết, điều này ngõ hẻm thế nào dài như vậy a, chạy lâu như vậy lại còn không có đến cuối.
Chỉ cần tới chỗ đông người, những tên phách lối kia cũng không làm gì được, nghĩ tới đây, Y Hi Nhi quyết định coi thường ôn thần bên cạnh, nỗ lực chạy về phía trước.
Nhưng. . . . . .
Cô đoán sai vị trí.
Chạy đến cuối đường, lại là một công trường.
Công trường này vừa bị chính phủ quy hoạch muốn khai thác thành trung tâm thương mại, cho nên trừ con hẻm cũ rách cũng chẳng còn gì, những nơi khác đã bắt đầu thi công rồi, chỉ là, bây giờ là buổi tối, cho nên công trường căn bản không có người.
Y Hi Nhi chợt tuyệt vọng, làm một cảnh sát kiêu ngạo khiến cô chợt thu lại bước chân.
"Bỏ vũ khí xuống, tôi là cảnh sát!" Y Hi Nhi lớn tiếng quát, gương mặt chính nghĩa.
Vốn sức chịu đựng của cô không chỉ như vậy, nếu như liều mạng vẫn có thể chạy hết, nhưng hôm nay lúc ra cửa cô mang một đôi giày chín centi mét, hiện tại chân đã đau đến không đứng được, nếu tiếp tục chạy, sớm muộn gì cũng bị đuổi kịp .
"Ha ha ha. . . . . . Cảnh sát. . . . . . Cô ta nói cô ta là cảnh sát!" đám người kia cuồng vọng cười .
"Không sai, tập kích cảnh sát là phạm tội, các ngươi và tôi ngày thường không thù không oán , không cần thiết!" Y Hi Nhi khuyên can.
"Hừ! Chúng tao chính là muốn giết mày , cảnh sát thì thế nào? Cảnh sát a, mày với chúng tao không thù, chỉ là mày bắt đại ca chúng ta, còn xử tử hình, mày nói tao nên tìm người nào báo thù?" Một tên hung ác nói, cơn giận còn sót lại, chỉ vào Y Hi Nhi.
Nghe đến đó, Y Hi Nhi buồn bực, kỳ quái, cô trước kia đều nằm vùng, thân phận chưa từng bại lộ, làm sao có thể bị phát hiện.
"Tôi căn bản không bắt đại ca các ngươi, nói đi, mục đích của các ngươi là gì?" Những người này tuyệt đối không đơn giản như vậy, không có lý do gì lại muốn lấy đại cớ tới giết cô, chẳng lẽ cô đã từng đắc tội người nào?
"Mục đích là gì? Loại chuyện như vậy nếu nói cho mày biết, vậy tao chính là kẻ ngu, các anh em, lên! Tên đàn ông này cũng không cần bỏ qua!" Nói xong, một đám người đã vọt lên.
Xong rồi, xong rồi!
Thật tốt! Tuổi thanh xuân sẽ phải chôn vùi ở đây sao?
Y Hi Nhi vẻ mặt đưa đám, nhìn đám người có vũ khí, nhìn lại túi xách trong tay mình, tuyệt vọng.
"Cái người đần độn này, còn không lo chạy!"
Hạ Hải Yến rống to, một cước đá văng một người trước mặt, một tay lôi Y Hi Nhi ở phía sau, tại thời điểm sống chết, Hạ Hải Yến vẫn là đàn ông, tối thiểu sẽ không để phụ nữ đứng trước mặt.
"Không được, muốn chạy cùng nhau chạy, tôi không thể bỏ anh." Ghét thì ghét, nhưng cô không phải người bỏ mặc đồng đội, nói xong, cởi giày cao gót hung hăng nện trên mặt người kia, gót nhỏ vừa nện vào mắt, đau đến mức hắn ôm đầu kêu đau.
Một đoàn vây quanh, Hạ Hải Yến và Y Hi Nhi lưng tựa lưng đối mặt.
"Xem ra, tối nay chúng ta làm một cuộc lớn rồi, Hi Nhi, nếu chúng ta có thể đột phá vòng vây, cô nên suy nghĩ một chút về chuyện của chúng ta thôi." Hạ Hải Yến nói xong, mặc dù lời nói nhẹ nhõm, nhưng đôi mắt nhìn chằm chằm vào đám người áo đen, không bỏ sót.
Đám người kia còn chưa ra tay, trước hết đã có hai người ngã xuống, trong khoảng thời gian ngắn không dám tiến lên, chỉ vây quanh họ, giống như mèo vờn chuột.
"Chuyện của chúng ta? Chuyện gì?" Y Hi Nhi không hiểu hỏi.
"Cô không phải hỏi tôi có phải coi trọng cô đúng không? Đúng a! Tôi chính là coi trọng cô, cho nên. . . . . ."
Hạ Hải Yến chưa nói hết, đột nhiên đã có người ngã xuống.
"A a. . . . . ."
Y Hi Nhi nhìn tình huống thay đổi, sửng sốt một chút, đám người áo đen kêu rên , không biết có chuyện gì xảy ra.
"Không cần suy nghĩ, Hi Nhi với cậu không có bất kỳ chuyện gì!"
Kèm theo thanh âm trầm thấp nặng nề, một cỗ ấm áp từ sau lưng Y Hi Nhi chậm rãi tới gần.
Bên tai truyền đến thanh âm Vũ Văn Bác, có chút khàn khàn , lại mang theo mị hoặc, lọt vào tai Y Hi Nhi , quả thật chính là chi âm.
Không thèm quay đầu lại trực tiếp tựa vào lồng ngực Vũ Văn Bác , Y Hi Nhi chưa từng vui mừng như vậy khi nhìn thấy Vũ Văn Bác, thanh âm kích động, "Cha, cha tới rồi!"
Bàn tay bao quanh hông của Y Hi Nhi, Vũ Văn Bác nhìn cũng không thèm nhìn Hạ Hải Yến, một đôi mắt sắc bén nhàn nhạt quét về ba người còn đứng, làm bọn hắn sợ đến hai chân như nhũn ra.
"Mang về thẩ