đau lòng một chút, cũng không thể cho mình có cơ hội hối hận, cái gì anh cũng có thể buông xuống, duy nhất chỉ có em là không được, anh không muốn mạo hiểm."
"Em biết rõ á..., chỉ là em tìm cách mấy tháng rồi, nếu không chơi một cuộc lớn, em đâu thể nào cam tâm được, anh cũng không muốn em buồn bực đúng không? Dù sao không phải lần này cũng sẽ có lần sau, không phải anh được tiếng là còn hiểu em hơn so với chính em sao?" Y Hi Nhi nũng nịu nói, thanh âm mềm mại, làm nũng dùng ngón tay vẽ vòng vòng trên ngực Vũ Văn Bác.
"Về sau không bao giờ cho phép như vậy nữa." Vũ Văn Bác cảnh cáo nói, bộ mặt đều là vẻ nghiêm nghị, không chút nào dao động vì bị Y Hi Nhi làm nũng.
Truyện chỉ được post ở diễn đàn Lê Quý Đôn, không chấp nhận đưa truyện đi bất kỳ đâu.
"Tuân lệnh, cấp trên!" Y Hi Nhi cam đoan nói, chơi một lần thỏa nguyện đã là tốt rồi, hiện tại ở bả vai vẫn còn đau, nếu có lần sau, đoán chừng Vũ Văn Bác thật sự sẽ đánh gãy chân cô rồi cho cô ngồi xe lăn khiến cô không chạy thoát nữa.
"Anh coi cái này có đẹp không?" Y Hi Nhi thấy sắc mặt Vũ Văn Bác buông lỏng xuống, biết Vũ Văn Bác đã bỏ qua cho mình, vội vàng giơ thạch anh U Linh trên tay cho Vũ Văn Bác nhìn.
"Đẹp." Vũ Văn Bác liếc mắt nhìn, không phát hiện điều đặc biệt gì, sau đó ánh mắt lại đặt trên mặt Y Hi Nhi, trong mắt anh chỉ có thể chứa được một mình Y Hi Nhi.
"Hôm nay em đã mua đó, tốn rất nhiều tiền, thật sự rất vui vẻ, trước kia em không biết tiêu tiền thì ra lại vui vẻ như vậy, ha ha, nghe người ta nói thạch anh U Linh này có thể phù hộ giúp người phát tài, ông chủ đó nói thạch anh U Linh đại diện cho sự nghiệp tài phú. Một nguyên nhân nữa là, ngoài vì nó ở bề ngoài là thạch anh, năng lượng thạch anh U Linh thật ra là tương ứng với tâm linh. Vì vậy, nó có thể khiến cho con người có chi hướng rộng lớn hơn, dễ dàng tiếp nhận sự vật mới hơn, cũng tích cực sáng lập khai con đường mới. Cho nên, đối với chuyện sự nghiệp của mỗi người, bất luận là tấn công hoặc phòng thủ đều có thể hỗ trợ cực lớn, của cải sẽ theo đó mà tăng lên." Y Hi Nhi vui vẻ nói xong, đây chính là những điều cô vừa mới nghe được Lâm Hựu Lật nói cho.
"Em vui là được rồi." Vũ Văn Bác cưng chiều nhìn Y Hi Nhi, đưa tay ôm cả hông của Y Hi Nhi, cùng đi về phía trước.
Một chiếc Cadillac lặng lẽ xuất hiện ở đầu đường, Vũ Văn Bác ôm Y Hi Nhi đi tới, bước vào trong xe, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Y Hi Nhi thật sự rất mệt mỏi, rất nhanh liền mơ màng ngủ thiếp đi.
Vũ Văn Bác nhìn Y Hi Nhi ngủ say, trong ánh mắt tỏa ra dịu dàng, vươn tay cởi giầy Y Hi Nhi xuống, đem chân Y Hi Nhi đặt trong lòng bàn tay, từ từ chậm rãi vuốt ve xoa bóp, giúp lòng bàn chân Y Hi Nhi thoải mái hơn.
"Ừ ~" Y Hi Nhi thoải mái phát ra tiếng, vừa dán lên người Vũ Văn Bác, vừa đưa đôi tay ôm đùi Vũ Văn Bác tiếp tục ngáy to mà ngủ.
Vũ Văn Bác nhìn thấy đang ngủ Y Hi Nhi lại theo bản năng nhích lại gần mình, không khỏi không tiếng động nở nụ cười.
Truyện chỉ được post ở diễn đàn Lê Quý Đôn
Mới vừa rồi vì Vũ Văn Bác giúp Y Hi Nhi xoa bóp lòng bàn chân, nên thân thể hơi rời đi Y Hi Nhi một chút, không nghĩ tới Y Hi Nhi đã quen với hơi ấm của Vũ Văn Bác, trong giấc mộng cũng men theo hơi thở nhích tới gần Vũ Văn Bác ngủ càng ngon hơn.
các bạn đang đọc truyện tại diễn đàn Lê Quý Đôn
Bởi vì Y Hi Nhi ôm đùi Vũ Văn Bác, Vũ Văn Bác không thể làm gì khác hơn là khom lưng giúp Y Hi Nhi xoa nắn lòng bàn chân, mặc dù tư thế như vậy thế khiến Vũ Văn Bác rất không thoải mái, nhưng trong lòng anh lại ngọt như mật, cúi người xuống, nhẹ nhàng ấn xuống môi Y Hi Nhi một cái khẽ hôn.
Edit + Beta: Tóc gió thôi bay
Vì để giúp đỡ Lâm Hựu Lật, Y Hi Nhi quyết định trở lại Hạ Môn.
Tập đoàn Vũ Văn trong thời gian ngắn không tới một năm này đã có công ty con ở nhiều quốc gia trên thế giới, nhưng lực lượng chủ yếu nhất vẫn là ở Hạ Môn Trung Quốc, hơn nữa, ngoài ra, những nơi khác Y Hi Nhi không quen thuộc, huống chi, trụ sở chính của Cố Nhã Thuần cũng ở Hạ Môn, mà Cố Nhã Thuần cũng biết rõ chuyện của Lâm Hựu Lật, có Cố Nhã Thuần che chở, Y Hi Nhi muốn làm gì chuyện cũng không sợ phiền phức.
truyện chỉ được post ở diễn đàn Lê Quý Đôn
Ban đêm, gió lạnh mấy phần.
Vũ Văn Bác buông bỏ công việc mấy tháng khi anh vừa trở lại, lập tức bị ép buộc tiến vào công việc, Đoan Mộc Triển để lại một lá thư, nửa đêm cưỡng ép Đinh Tiểu Vũ còn mơ ngủ nên cô biến mất, vì vậy toàn bộ công việc trên đầu Đoan Mộc Triển đều rơi vào trên người Vũ Văn Bác.
Vũ Văn Bác vì không biết cũng không quen thuộc, thường trong phòng làm việc tăng ca.
Đêm nay, Vũ Văn Bác lại tăng ca.
Bảy giờ rưỡi tối, ánh đèn cả tòa cao ốc cao lớn đã tắt, trừ phòng làm việc của chủ tịch ở tầng hai mươi sáu ra.
Y Hi Nhi cầm chìa khóa mở cửa tòa cao ốc ra, dễ dàng đi vào.
Y Hi Nhi cố ý mang một đôi dép vải bông giày đế bằng, trên người là một bộ quần áo nhàn hạ, diedanlequydon.commái tóc dài đen nhánh bị cột thành đuôi ngựa sau ót, xem ra cực kỳ tươi trẻ xinh đẹp.
"Leng keng!" Cửa thang máy mở ra, Y Hi Nhi nhấn nút đi lên tầng 25.
Lúc cửa thang máy đóng lại, Y Hi Nhi g