anh chỉ muốn mình tốt là được rồi, người ta như thế nào đều không liên quan tới anh, anh chỉ quan tâm người mà anh nên quan tâm, những người còn lại trong mắt Vũ Văn Bác chỉ là con kiến hôi mà thôi, cho dù là có bị hy sinh anh cũng không nháy mắt một cái, mà điểm này đã làm cô càng thêm gần Vũ Văn Bác .
Nhưng Tây Môn Dật thì khác, Tây Môn Dật có lý tưởng có khát vọng, từ rất sớm Y Hi Nhi đã biết rồi, nếu như nhất định phải hình dung Vũ Văn Bác và Tây Môn Dật lời thì Vũ Văn Bác là người trí dũng kiệt xuất còn Tây Môn Dật là một người có thể thống lĩnh cả thế giới.
Vũ Văn Bác là ích kỷ, hẹp hòi, chỉ yêu một duy nhất người.
Nhưng Tây Môn Dật là yêu cả nhân loại, hào phóng, Tây Môn Dật là yêu cả quốc gia thậm chí là toàn bộ thế giới.
Ở trong đế quốc của bóng tối, không thể nghi ngờ Tây Môn Dật rằng Tây Môn Dật càng có tư cách trở thành một vị vua, bởi vì Tây Môn Dật tàn nhẫn kiên quyết, có thể bỏ xuống được tất cả, bao gồm danh dự cùng quyền lực. . . . . . Diễn ☆ đàn Lê ☆ Quý ĐônHôm nay, người duy nhất khiến Tây Môn Dật tàn nhẫn kiên quyết lại không an tâm được, chính là Lâm Hựu Lật.
Rất dễ nhận thấy, ban đầu Lâm Hựu Lật, cô cùng với Cố Nhã Thuần là giống nhau, cô ấy không có cách nào tiếp nhận thế giới của Tây Môn Dật, cho nên trốn tránh.
Y Hi Nhi biết, mình rất ích kỷ nên cuối cùng mới lựa chọn mở rộng nội tâm mình và cùng Vũ Văn Bác ở chung một chỗ, Cố Nhã Thuần mặc dù mạnh mẽ nhưng cũng là người hào hiệp không kiềm chế được bản thân, mà điểm giống nhau của họ chính là không từ bỏ được, họ cũng rất ích kỷ hi vọng mình và người yêu hạnh phúc, Y Hi Nhi vì hạnh phúc của mình, Cố Nhã Thuần vì cô cùng với vinh nhục của cả gia tộc, hai người bọn họ tự hiểu nên thỏa hiệp, nhưng Lâm Hựu Lật khác họ.
Lâm Hựu Lật cố chấp mà quật cường, lại tỉnh táo làm cho người khác hít thở không thông, kiêu ngạo làm cho người khác run rẩy, chuyện Lâm Hựu Lật đã không muốn làm thì dù có là ai cũng không cách nào ép buộc cô ấy làm được, cho dù dùng cả trái tim của mình cũng không được.
Hết thảy tất cả, trong mắt Y Hi Nhi đã nhìn rõ, nhưng không thể nói ra ngoài, chỉ có thể than thở một câu rằng số phận trêu người.
truyện chỉ được post ở diễn đàn Lê Quý Đôn
Lấy tiền giao cho Lâm Hựu Lật, Y Hi Nhi tiếp tục một mình đi dạo trên đường.
Nhìn hoa cỏ chung quanh với rồi nhìn bầu trời đầy sao, hương thơm của hoa lan càng nổi bật trong đêm tịch mịch, nhìn bầu trời sâu thẳm mênh mông, Y Hi Nhi nhắm mắt lại, cố gắng hít thở không khí trong sạch.
Ấm áp, đến trước mặt.
Y Hi Nhi không mở mắt ra, trực tiếp nhào vào một bộ ngực ấm áp.
Vũ Văn Bác ôm thật chặt thân thể mềm mại của Y Hi Nhi, thật sự muốn đem Y Hi Nhi nhập vào thân thể mình, rất lâu sau, Vũ Văn Bác tựa cằm trên bờ vai Y Hi Nhi, thở ra một hơi thật dài.
Mặc dù biết Y Hi Nhi sẽ về bên cạnh anh, nhưng cảm giác mất đi tin tức khiến Vũ Văn Bác rất lo lắng đề phòng, không dám phớt lờ, lòng mãi thấp thỏm cho đến khi cơ thể ấm áp kia nhào vào ngực, trong tích tắc đó mới có thể yên tâm.
tẩy chay web copy
Chỉ khi có Y Hi Nhi bên người mới có thể khiến anh cảm thấy ấm áp.
Thế nhưng cái cô nàng bé nhỏ này lại lặp đi lặp lại nhiều lần làm anh rất lo lắng sợ hãi, nghĩ đến chỗ này, Vũ Văn Bác bất mãn há miệng ra, cắn bả vai Y Hi Nhi.
Y Hi Nhi bị đau, thân thể co lại một chút, muốn tránh ra, nhưng không nghĩ đến Vũ Văn Bác vậy mà dùng lực cắn bả vai cô càng lúc càng mạnh cũng không chịu thả ra, lực ở tay cũng tăng thêm làm Y Hi Nhi không giãy giụa được.
"Đau đau đau đau, em đau muốn chết á." Y Hi Nhi cảm giác nhất định mình đã chảy máu, nhưng hình như Vũ Văn Bác còn cắn chưa đủ, không nhịn được lớn tiếng la lên.
"Đau là tốt rồi, bây giờ em đau còn không bằng một phần vạn đau trong lòng anh, phải để cho em cái người không có lương tâm này nếm thử một chút mùi vị mà anh đã chịu đựng, xem sau này em có còn dám trốn nữa hay không." Vũ Văn Bác buông nhẹ hàm răng, đổi thành nhẹ nhàng cắn bả vai Y Hi Nhi, cũng không hoàn toàn buông ra, chỉ là khiến Y Hi Nhi cảm thấy có chút chút đau rồi lại không phải là đau.
"Em chỉ muốn thử một chút cảm giác này thôi mà, ai bảo anh ngày ngày coi em như dây lưng buộc ngang hông vậy, nếu thỉnh thoảng anh không để ý tới lời của em thì em làm sao lại nhàm chán muốn chạy trốn hả, quan trọng nhất là chạy còn bị anh cắn, đau chết mất, nếu để lại vết sẹo, em sẽ xem thử là anh đau lòng hay em đau lòng." Y Hi Nhi bất mãn lẩm bẩm, cả người nhu nhược tựa vào ngực Vũ Văn Bác, dựa vào người Vũ Văn Bác làm Vũ Văn Bác phải ôm cô, cô căn bản không cần dùng sức.
Hôm nay cô đủ mệt mỏi rồi, vốn có thể trở lại khách sạn nghỉ ngơi rất sớm, hiện tại đã hai ba giờ rạng sáng, cả một con đường đằng trước không có một người, chỉ có xa xa có lao công đang quét dọn rác mà ban ngày người đi đường bỏ đi.
"Ai bảo em gặp anh, coi như em xui xẻo, về sau chỉ có thể buộc ở ngang hông anh, về sau nếu em muốn vẫn có thể chơi đùa thỏa thích, nhưng ngàn vạn lần không được để anh không biết rõ em đang ở đâu, em có biết mất đi tung tích của em anh lo lắng rất nhiều không? Anh thà rằng để em