Đoan Mộc Triển vẫn yên tĩnh, nhưng cũng sẽ cho ra vài ý kiến có tính xây dựng. Anh bây giờ cũng rất phiền não, mà ngọn nguồn phiền não chính là Đinh Tiểu Vũ cái cô nàng không tim không phổi quên anh sạch sẽ không còn một mảnh.
Đoan Mộc Thác cảm xúc cũng không đủ khiêm tốn, tại sao? Bởi vì đấu tranh giữa anh và Cố Nhã Thuần vẫn chưa kết thúc. Nếu lần này đề nghị của người nào thành công được sử dụng, vậy chẳng phải người đó là người thắng cuộc, cho nên anh cũng ở đây vắt hết óc suy nghĩ.
Tây Môn Dật cơ hồ chính là một người tàng hình, anh lần này ngoài tới đáp ứng lời triệu tập ra, quan trọng nhất là muốn tìm được cái cô gái mất tích đó, Lâm Hựu Lật, can đảm dám mất tích dưới con mắt của anh. Anh hầu như đã tìm khắp tất cả các nơi cô có thể tìm đến, nhưng Lâm Hựu Lật giống như là biến mất trên thế giới này một dạng, khiến cho anh vừa yêu vừa hận.
Dịch Đình không có mặt trực tiếp ở đây, bởi vì bây giờ Dịch Đình là người đứng thứ hai của hội Liệt Diễm rồi. Tây Môn Dật rời đi, bỏ lại đại cục cho một mình cô, cho nên cô chỉ có thể thông qua video điện tử tới tham gia lần hội nghị cầu hôn này.
Dịch Đình trong sự nghiệp nổi lên làm tất cả mọi người rất bất ngờ. Cũng không có ai nghĩ đến Dịch Đình lại có tư chất thiên bẩm như thế, giống như bẩm sinh đã là thích hợp sinh trưởng trong giới xã hội đen. Cũng có thể nói Dịch Đình khát máu đến mức liều mạng, hay là Dịch Đình thật sự lãnh huyết làm cho người khác phải sợ, hoặc là nói cô tiêu chuẩn tương đối lớn. Tóm lại cô thành công trong vài tháng ngắn ngủn ,nhảy một cái liền trở thành người hội đứng thứ hai Liệt Diễm, còn làm cho mọi người cảm phục, đây là bản lãnh cô không muốn người biết .
Mà giờ khắc này, Dịch Đình đang cùng Lam Lăng Thiên hai người đấu đến một mất một còn, hận không thể đem đối phương cắt thành 18 khúc rồi nấu.
Đoan Mộc Triển, Đoan Mộc Thác mặc dù vẫn còn mang thân phận trong hội Liệt Diễm, nhưng trên thực tế bọn họ đã mặc kệ không để ý gì đến hội Liệt Diễm rồi, toàn tâm toàn ý trên bạch đạo khai sáng sự nghiệp tập đoàn của Vũ Văn.
"Không cần phải nói cái gì nữa, trực tiếp đem cái người Y Hi Nhi đáng chết đó đánh bất tỉnh kéo vào hôn lễ, gọn gàng." Cố Nhã Thuần nói xong miệng lưỡi đều đã khô, sau khi uống vô số chén nước, cũng không chịu được nữa.
"Hừ hừ, cô gặp qua cái hôn lễ nào có cô dâu hôn mê bất tỉnh sao?" Đoan Mộc Thác lập tức châm chọc.
"Vậy không thì anh nói phải làm thế nào? Cái gì cũng không được, dứt khoát không cần kết hôn luôn đi, dù sao nha đầu chết tiệt nhà tôi vốn cũng đang sợ, không kết hôn là tốt nhất, lão đại nhà anh gấp gáp cũng không liên quan gì tới tôi." Cố Nhã Thuần giận đến nói hết lời thô tục ra.
"Này này, cô có ý tứ gì? Chúng ta tụ hội mục đích là cái gì cô không quên chứ? Chính là nha đầu nhà cô quá khó khăn nên chúng ta mới ở chỗ này, cô bỏ cuộc trực tiếp tuyên bố đầu hàng cũng được, tôi không ngại." Đoan Mộc Thác lưu manh nói.
Lập tức, bên trong phòng họp chỉ còn lại Cố Nhã Thuần cùng Đoan Mộc Thác cãi nhau, những người khác yên lặng nghe bọn họ nói chuyện, hoặc là có đăm chiêu riêng.
Video kia đột ngột tắt, hình ảnh Dịch Đình chợt biến mất một lát.
"Ai ai. . . . . . An tĩnh một chút, hãy nghe tôi nói." Dịch Đình hưng phấn giơ lên cái gì đó trong tay cô, vui vẻ nói, trên mặt có thể kêu là làm một bộ ngây thơ trong sáng, cũng được xem là một thiên thần hồn nhiên đáng yêu a.
Nếu lúc này Lam Lăng Thiên nhìn thấy cô gái cùng mình tranh đấu có qua có lại cư nhiên không phải có dáng vẻ độc ác sắc bén giống như anh nghĩ lại cũng không phải là mạnh mẽ giống như Cố Nhã Thuần đến đàn ông đều phải yếu đuối dưới chân, đoán chừng trong lòng đã muốn chết.
"Cô nghĩ cũng rất ngây thơ, trực tiếp bị loại." Đoan Mộc Thác trực tiếp ngắt lời. Dịch Đình kia nói cực kỳ không đáng tin cậy.
"Anh mới không đáng tin cậy, lão nương đây nói thì tuyệt đối là bày ra kế sách vô địch vũ trụ, đừng nói là cái nha đầu hư Y Hi Nhi này, mười người cũng làm cho hắn chỉ có tới chớ không có lui." Dịch Đình nói xong hả hê cười.
Những người khác còn lại giật giật. . . . . .
Cái gì gọi là chỉ có tới chớ không có lui? Đây cũng không phải ở hội Liệt Diễm tranh địa bàn, đoán chừng cô gần đây tranh rất nhiều địa bàn.
"Nói!" Vũ Văn Bác rốt cuộc nâng mí mắt.
Chỉ cần có thể khiến Y Hi Nhi cam tâm tình nguyện gả cho anh, cái gì cũng không thành vấn đề.
Chỉ là. . . . . . Kế tiếp khi Dịch Đình nói, khiến tất cả nam nhân đều đỏ bừng cả mặt, Cố Nhã Thuần được gọi là bà già xử nữ đã sớm chạy trốn như một làn khói vô ảnh vô tung (không bóng không dáng).
Vì vậy. . . . . . Vũ Văn Bác cuối cùng sử dụng cái đề nghị khẩu vị nặng tới cực điểm này.
Chỉ thấy, một đêm khuya gió lớn, vạn vật yên tĩnh, toàn bộ mọi thứ đều rất im lặng, không một tiếng động.
Một màn tràn đầy mập mờ, trên chiếc giường lớn một nam một nữ đang kịch liệt vận động, thanh âm kia quả thật làm người ta nghe xong xương cũng mềm nhũn ra.
Ở thời điểm cực kỳ cực điểm, Vũ Văn Bác ra sức, Y Hi Nhi bắt đầu phiêu phiêu dục tiên (chắc không cần giải thích), ý chí đã không còn tỉnh táo, ánh mắt mơ