g ta sao? Đến đây rồi
sao còn không vào?" Thế hệ thứ hai của tập đoàn Hoa Doãn – Trần Chí Uy
mỉm cười, đi tới chỗ anh.
"Không có gì." Anh phiền muộn giải thích, sau đó mím chặt môi, trí tưởng tượng đáng sợ trong đầu anh đang không ngừng phát huy.
"Có phải có chuyện không vui không?" Trần Chí Uy nhếch khóe miệng. "Nói
cho cậu biết, rượu là người bạn tốt nhất của con người, chờ tới khi uống xong mấy chén, đảm bảo cậu sẽ không phiền muộn nữa. Tôi cũng toàn dựa
vào rượu để trải qua phiền muộn , mau vào đi!"
Lửa giận trong ngực Thượng Thái Lăng càng thêm bùng cháy.
Anh không cho rằng rượu là người bạn tốt, nhưng giờ phút này, anh cần một ly rượu để mất đi cảm giác.
"Tiểu thư, cậu đã bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn trong sáng như vậy, thật sự
là khiêm tốn quá đấy. Khó trách ông nội cậu muốn giao cậu cho một người
đàn ông cậu không quen, tám phần là sợ cậu trở thành một bà cô, không
lấy được chồng."
Trong quán bar, Tần Gia Di đã bắt đầu say, bởi vậy lời nói ra cũng không hề suy nghĩ.
"Đừng nói nữa." Do cũng bắt đầu ngấm men say nên sắc mặt Khang Vi Băng không
được tốt lắm, cô nhíu mắt lại, nghẹn ngào, "Nếu tớ không còn trong trắng thì đâu tới nỗi như vậy? Có điều, cậu đã ly hôn rồi, nên so với tớ có
khi còn thảm hơn, phải không??"
Chính vì cô kén chọn nên mới giữ
gìn được sự trong trắng của bản thân, chứ không phải cô không đáng giá,
không có người muốn. Ở quán bar này, với một đại tiểu thư như cô đây, ít nhất là có hai mươi người tới gần. Một khi cô nguyện ý thì thiếu gì
cách tìm được đàn ông, có điều là cô không muốn mà thôi.
"Ít nhất tớ còn biết thế nào là tư vị tình yêu, còn cậu thì chẳng biết gì cả."
Tần Gia Di lập tức mạnh miệng, nói xong còn bật cười ngây ngô.
"Thế nhưng thứ khiến cậu hiểu được tư vị tình yêu lại là bắt gặp chồng cậu
làm tình với người phụ nữ khác, còn bị cậu bắt gian tại trận, chính mắt
nhìn thấy." Khang Vi Băng nhắc nhở.
"Cậu, đồ ngốc này…” Nội tâm
đau đớn của Tần Gia Di bị mở ra khiến cô càng thêm đau lòng, ngửa đầu
dũng cảm cạn sạch ly rượu, bắt đầu quở trách bạn tốt, "Cậu ấy à, trong
nhà có tiền thì ích lợi gì? Chính vì vậy mà cậu không cảm thấy vui vẻ,
miệng cho tới bây giờ vẫn còn trong trắng, cậu không biêt là con gái
phải giả đáng yêu một chút thì mới có người yêu chiều sao?"
Cô lập tức phát điên lên "Đừng nói linh tinh! Tớ là vì kén chọn nên mới còn trong sang, cậu đừng có nói sang chuyện khác!"
Tiếng nhạc quá lớn, Tần Gia Di cũng hét lên với cô, "Vậy cậu chứng minh cho tớ xem đi!"
Dưới ánh đèn màu lam, cô chau mày lại, chống lại ánh mắt khiêu khích của bạn tốt."Chứng minh thế nào?"
Tần Gia Di chỉ vào cô, “Phá thân!”
Đôi mày của Khang Vi Băng nhíu càng chặt, cô ngẩng mặt, nheo mắt nhìn bạn
tốt, bởi vì hơi rượu lên men mà trong ngực cô càng thêm nóng.
"Cậu có ý gì?" Cô hỏi.
Đắc ý nhìn cô, Tần Gia Di kiêu ngạo nói: "Chính là xóa gánh nặng trong sáng của cậu! Như vậy ông nội cậu sẽ không ép cậu kết hôn nữa. Chính vì biết cậu chưa từng yêu đương, chưa từng làm quen với đàn ông nên ông nội cậu mới ép được cậu. Nếu biết cậu là cao thủ tình trường, là tay chơi ở
quán bar, ông nội cậu còn có thể ép cậu mau sinh quý tử sao? Cậu là tàn
hoa bại liễu, nếu gả đi thì ông nội cậu sẽ rất mất mặt!"
Gương mặt đang cười của Khang Vi Băng nháy mắt trở nên lạnh lùng, “Tần Gia Di, nói chuyện với cậu khó nghe quá!”
Cô bạn này sau khi ly hôn càng ngày càng tùy tiện, so với trước kia giống
hệt như hai người khác nhau, không lẽ việc ly hôn kích thích cô ấy quá
nên mới thành như vậy?
Có điều, không phải Gia Di nói không có lý.
Ông nội có thể điều khiển việc hôn nhân của cô, không phải là vì biết được cô không có kinh nghiệm sao?
Đáng chết! Sao cô lại để mình lâm vào tình huống này chứ?
Cô là Khang Vi Băng, là một cô gái đầy kiêu hãnh, cô làm sao có thể để cho bản thân không có một người đàn ông nào được? Thời đại nào rồi mà cô
còn là một cô gái hai mươi tám tuổi trong sáng chứ?
Cô cho rằng chuyện tình một đêm không khó, trước hết chuốc say bản thân là được rồi.
Thượng Thái Lăng ra khỏi quán bar với ý thức rã rời, bên cạnh anh còn có một người phục vụ.
"Thượng tổng giám đốc, anh có ổn không?" Cậu ta đã thay anh gọi taxi, bởi vì anh là vị khách thân thiết của quán bar.
"Tôi không say." Anh rút ra một ít tiền mặt, đưa cho người phục vụ. Những
người khác đi nơi nào thì anh không biết, anh chỉ biết anh rất chóang
váng, ngực lại khó chịu, cả người nóng lên. Anh rất muốn la to, anh
muốn tìm một nơi trút giận, anh muốn lập tức bay sang Mỹ…
"Thưa anh, xe đã tới." Phục vụ cung kính nói.
Cách xe taxi vài bước có một cô gái mặc đồ lam đang chếnh choáng đi ra khỏi
quán bar. Thượng Thái Lăng đột nhiên chấn động, dường như hô hấp đều
ngưng lại.
"Cung Kỳ!"
Anh vội vàng giữ tay cô gái kia, không nói năng gì mà kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô.
Thì ra Cung Kỳ của anh không ở cùng một chỗ với người khác mà là quay về
Đài Loan, mặc bộ đồ anh tặng để tới đây! Là anh hiểu lầm cô.
"Chính là anh. . . . . ." Khang Vi Băng chôn mặt vào chiếc áo sơ mi của anh,
với hình d