uội một lần, có thể
thấy được hắn đối với muội có nhiều tâm ý. Mà muội, không phải là cũng
rất thích hắn sao?”
“Ai nói, muội chỉ không ghét hắn mà thôi.” Cung Tuyết Lăng không chút nghĩ ngợi phủ nhận.
“Chẳng qua là không ghét?” Cung Trọng
Thư hết sức kinh ngạc. “Hạ Hầu công tử nhân phẩm tốt, võ công cao, muội
thấy không ổn ở điểm nào?”
Cung Tuyết Lăng nhún nhún vai. “Rất đơn
giản, hắn ngay cả việc pha trà cũng không đụng đến, cũng sẽ không rửa
chén, sẽ không giặt quần áo. Mà những việc này mặc dù là công việc của
nữ nhân nhưng cũng giống công việc hắn cũng không thể chiếu cố chính
mình. Lúc nào hắn ra cửa cũng cần phải mang theo người hầu hạ ăn uống và ngủ. Nghe nói hắn ngay cả mặc quần áo cũng phải có người hầu hạ, buồn
cười thật!”
“Hắn là thế gia đệ tử, kia cũng khó trách nha!” Cung Trọng Khanh phản bác.
Cung Tuyết Lăng vừa đứng thẳng một chút
vai, đưa ra bình luận. “Tóm lại, con không ngần ngại gả cho nông dân,
làm việc vất vả cực nhọc cũng không có gì là không được, con vẫn có thể
ứng phó được, cha.”
Vấn đề là không phải là có nên hay không nên, mà là…
“Lăng nhi…” Hắn là luyến tiếc nha!
“Cha, nếu như ngài muốn cho nữ nhi thanh thản ổn định gả ra ngoài, ” Cung Tuyết Lăng mặt tràn đầy năn nỉ nhìn
Cung Mạnh Hiền, nháy nháy mắt. “Xin người đáp ứng đi!”
Việc nhà việc vặt có thể bảo gia nhân xử lý, nhưng biểu ca luôn gây họa, loại vấn đề này không có biện pháp giao cho bất cứ ai rồi, mà vấn đề này lại là làm phụ thân cảm thấy nhức đầu
phiền toái nhất. Nếu như nói chỉ cần nàng gả cho nông dân là có thể
khiến cho phụ thân từ đó thoát khỏi phiền nhiễu mà cô cô cùng biểu ca
mang đến, nàng nhất định sẽ thật vui vẻ gả đi.
Cung Mạnh Hiền đưa mắt nhìn nàng một lúc lâu, thở dài. “Được rồi!” Mặc dù Cung Tuyết Lăng không có có nói rõ,
hắn cũng đoán muốn lấy được Cung Tuyết Lăng vì sao phải hy sinh như thế
này.
Nghĩ đến việc cho nữ nhi bảo bối của hắn đến nhà người ta làm việc nặng, hắn thật sự nhịn không được mà đau lòng!
Bất quá may mắn là, nơi nàng gả đến cách đó không xa. Hắn lúc nào cũng có thể quan tâm được. Một ngày ba bữa đi
thăm hỏi cũng được.
Theo phương diện này mà nói, ngược lại dễ dàng hơn, nếu không phải như thế, hắn cũng không thể đáp ứng.
Mắt Cung Tuyết Lăng lại tiếp tục chớp. “Người bảo đảm sẽ làm cô cô trong vòng một tháng dời đến Lư Mã?”
“Ta bảo đảm.”
“Nhưng nếu như cô cô “ đã quên” ước định hôm nay, lại chạy đến tìm cha hỗ trợ thì sao?”
Cung Mạnh Hiền suy nghĩ một chút. “Ta sẽ báo cho nhà chồng nàng đến dẫn mẫu tử bọn hắn trở về.”
Cung Như Mị sắc mặt đột biến, thiếu chút nữa buột miệng thét lên, bảo đảm sẽ làm người tại chỗ tai điếc chân
run. Bất quá, nàng chỉ dám đem tiếng hét nuốt hết vào .
Nử nhi bảo bối gả ra ngoài rồi hãy nói!
Cùng lúc đó, nghe được trả lời của Cung
Mạnh Hiền, Cung Tuyết Lăng lúc này mặt mày hớn hở hé ra miệng nhỏ, “Thật tốt!” Nàng chính là muốn nghe câu này.”Như vậy cha có thể phái người đi hỏi thăm Hạ Hầu gia có đồng ý hay không.”
“Ta lập tức phái người đi hỏi.” Cung Như Mị vội nói, vội vã chạy nhanh ra ngoài, không cho bọn hắn có cơ hội phản đối.
Nàng sẽ phái người đi hỏi.
Thuận tiện thì nhét mấy phong bì, nói vài câu. Bởi vậy, có thể bảo đảm người được phái đi khi về sẽ nhất định là……
Hạ Hầu gia vui vẻ đồng ý.
Trước thanh minh, Cung gia tiêu cục
trong cùng ngày một hơi gả ra ba đại khuê nữ. Ở Vô Tích thành, đây cũng
là đại sự kinh thiên động địa. Hơn nữa ngoại sinh nữ cục chủ Cung gia gả cho danh môn thế gia, còn nữ nhi ruột thịt của mình lại gả cho nông
dân, làm cho mọi người tò mò đứng ở của lớn.
Không lẽ Cung Tuyết Lăng không phải là Cung Mạnh Hiền thân sinh khuê nữ?
Bất quá,
buổi sáng, hai cái kiệu hoa lần lượt bị Hải gia, Hạ Hầu gia mang đi.
Hoàng hôn, chiếc kiệu hoa thứ ba rời khỏi cung gia tiêu cục. Mọi người
lần nữa trợn mắt hốc mồm.
Chiếc xe ngựa thứ nhất chất đầy đồ cưới đã ra khỏi thành, chiếc cuối cùng cũng đã bắt đầu xuất phát.
Nếu là so sánh đồ cưới cùng xe ngựa, Lục gia hai tỷ muội cộng lại cũng không bằng một Cung Tuyết Lăng. Cung Như
Mị cũng trở nên khác thường, một chữ cũng không bật ra khỏi cổ
họng. Trong lòng nàng rõ ràng nhất, nàng cứng rắn trộm vị hôn phu của
Cung Tuyết Lăng cho con gái của mình, trong lòng chột dạ làm sao dám oán trách.
Bất quá những thứ này cũng không làm
Cung Tuyết Lăng bận tâm. Ngồi lên kiệu hoa, nàng lại bắt đầu hồi tưởng
có hay không đã quên nhắn nhủ cái gì? Hoặc là quên bổ xung những thứ gì
—— còn chưa qua của đã nghĩ đến ngày về nhà rồi. Nàng không yên lòng cứ
như vậy bị đưa đến nhà tân lang, không yên lòng bái thiên địa, không yên lòng vào động phòng……
“Di? Ta lúc nào đã được đưa vào động phòng?”
Vung lên một góc khăn voan nhìn lén,
Cung Tuyết Lăng có chút mờ mịt. Mặc dù phòng ở tương đối cũ kỹ, u
ám gạch mộc xám xịt trên tường nhìn thấy từng vết bẩn rõ ràng. Nhưng tủ bát gia cụ điều là mới tinh, còn có chữ hỷ cùng đèn cầy đỏ thẫm, nàng
vừa vặn ngồi trên tấm chăn thêu uyên ương mới trên giường, không phải là tân phòng mới lạ. Nhưng là…
Nàng khi nào đã lạy t