Phần mau chạy đi. Người tôi bắt đầu run lên bần bật. Hắn
ghì mạnh tôi vào tường, tay nắm chặt tay tôi đau điếng.
_Sao thế, lúc nãy hẵng còn anh hùng lắm cơ mà, sao bây giờ lại run sợ thế này hả cô em.
Hắn vừa nói vừa cười ngạo nghễ. Tôi sợ đến cứng họng, không nói được lời nào. Hắn càng giữ chặt lấy tay tôi.
_Cô bạn cô em chắc đã chạy về đến nhà rồi chứ nhỉ. Bây giờ ở trường chắc cũng chẳng còn ai nữa, hay chúng ta vui vẻ một chút nhé, mặc dù tôi
cũng không hứng thú gì với những con vịt xấu xí như cô em cho lắm.
Nghe hắn nói, tôi sợ lắm, cố gắng vùng vẫy nhưng không thể, hắn quá mạnh so với tôi. Nước mắt sắp tuôn ra đến nơi. Đúng lúc đấy, bỗng có tiếng
nói to như quát:
_Buông cô ấy ra!
Là…là Hạo Du, tôi mừng đến phát khóc, nước mắt giàn dụa. Anh ấy vẫn tiếp tục nói:
_Buông cô ấy ra mau!
Nghe tiếng người, Đình Phong bực tức quay lại nhưng vẫn không chịu buông tha cho tôi:
_Thằng nào làm tao mất hứng đấy?
Hình ra nhận ra Hạo Du, hắn cười phá lên:
_Thì ra là Hạo Du, hot boy khối 10 năm nay, con trai của chủ tịch tập
đoàn xây dựng lớn nhất cả nước. Tao nói có đúng không nhỉ, định làm anh
hùng cứu mĩ nhân à. Ở đây không có chỗ cho mày đâu, cút đi!
Nói rồi, hắn lại quay lại, tiếp tục dọa nạt tôi, hán ghé sát tai tôi thì thầm :
_Minh tiếp tục nhé, kệ bọn họ.
Nước mắt tôi chảy dài, ánh mắt như cầu xin, đầy sợ hãi. Tiểu Phần đang
đứng sau Hạo Du, cô ấy cũng đang khóc. Bỗng Hạo Du chạy đến kéo mạnh
Đình Phong ra khỏi người tôi, ánh mắt anh chợt như cũng tóe lên những
tia lửa giận dữ.
_Tôi đã nói là buông cô ấy ra cơ mà. Anh muốn gì hả?
Đình Phong có vẻ cũng tức giận không kém, ánh mắt hắn cũng như nảy lửa,
hai bàn tay nắm chặt, run lên bần bật. Bộ dạng của hắn lúc này lại càng
làm tôi cảm thấy sợ hãi hơn, không phải hắn định đánh Hạo Du “của tôi”
đấy chứ. Thế rồi bất ngờ, quay ra nhìn tôi một cái rồi, hắn lại nở nụ
cười đáng sợ đấy.
_Thôi, chuyện hôm nay kết thúc ở đây, cô em may mắn đấy, nhưng sẽ không có lần thứ hai đâu. Còn Hạo Du, mày cứ chờ đấy.
Nói xong, hắn phủi quần áo rồi bỏ đi. Tôi sợ hãi quỳ sụp xuống. Tiểu
Phần liền chạy đến bên tôi, ôm tôi mà khóc nức nở. Tôi vẫn còn run lẩy
bẩy, nước mắt vẫn rơi ướt đẫm vai áo cô ấy. Chưa bao giờ, tôi thấy sợ
như thế. Hạo Du nhìn tôi tức giận:
_Các cô làm gì vậy hả? Sao giờ này còn ở trường?
_Tiểu…Tiểu Minh phải ở lại quét dọn cầu thang vì bị phạt. – Tiểu Phần vẫn ôm chặt lấy tôi.
_Thôi được rồi, hai người về đi, tôi cũng có việc phải đi liền bây giờ.
Tiểu Phần gật đầu nhìn Hạo Du rồi đỡ liền tôi dậy, tôi vẫn còn run lắm.
_Tiểu Minh à, không sao rồi, bạn đừng khóc nữa, có tớ ở đây rồi.
Nghe Tiểu Phần nói, tôi bám lấy cô ấy rồi cố đứng dậy, thấy bình tâm hơn rồi. Hạo Du đứng nhìn bọn tôi một lát rồi quay lưng bỏ đi luôn. Tôi và
Tiểu Phần đi đằng sau. Đợi Hạo Du đi khuất rồi, Tiểu Phần mới ghé tai
tôi thì thầm:
_Ôi, lúc nãy Hạo Du đáng dợ thật đấy, nhưng cũng may là có cậu ấy, không thì…
Tôi nhìn Tiểu Phần, chỉ gật đầu chứ không nói gì, thế là Tiểu Phần cũng
im lặng luôn. Đi xuống đến nhà xe rồi, Tiểu Phần mới nhìn tôi, khẽ nói:
_Bạn đi về được không vậy?
Tôi cười nhẹ:
_Tớ không sao, ổn rồi, cám ơn bạn, Tiểu Phần.
_Ừ, vậy thì tốt rồi, để tớ lấy xe cho bạn.
Tôi gật đầu sau lời cô ấy. Dù sao thì sau chuyện đó tôi tự nhiên thấy cứ mệt mệt. Một lúc sau, cố ấy mới dắt xe ra đến trước mặt tôi. Tôi chợt
nhớ ra một việc liền bảo Tiểu Phần:
_Tiểu Phần này, bạn có muốn ra đây với tớ một lát không, rồi tớ sẽ lai bạn về.
_Ừm, được thôi. Vậy mình đi thôi, bạn có muốn tớ lai không, Tiểu Minh?
_Vậy thì tốt quá.
Tôi khẽ cười rồi lên xe để Tiểu Phần lai về. Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện.
_Ra hiệu sách trung tâm thành phố nha! – tôi nói.
_Bạn định mua gì à?
_Ừ, tớ muốn mua cuốn dạy nấu ăn ý mà.
_Woa, Tiểu Minh, bạn định nấu cho ai thế hả? Tớ chưa thấy bạn nấu ăn bao giờ.
_Hì, tớ học thôi, cũng phải học dần mà, sắp lấy chồng rồi, hihi.
_Chẳng phải dù sao bạn cũng sẽ thuê người giúp việc sao?
_Không, tớ muốn tự nấu cho chồng tớ ăn cơ. – tôi nói nửa đùa nửa thật.
_Hi, ai lấy được bạn chắc sẽ hạnh phúc lắm đây.
_Bạn nghĩ vậy sao? – tôi chợt nghĩ đến Hạo Du.
_Tất nhiên rồi, bạn xinh xắn, dễ thương, hiền lành, lại rất tốt với mọi người nữa chứ.
_Hì, thế tớ với Tú Giang, ai hơn ai? – tôi giả vờ hỏi vu vơ.
_Câu này khó trả lời quá, nhưng quả thật là Tú Giang quá hoàn hảo, cậu thấy đúng không?
_Ừ, quả thật là vậy.
Tôi thở dài. Biết là không thể phủ nhận được nên đành đồng ý, thực sự đúng là vậy nhưng trong lòng vẫn thấy buồn buồn làm sao.
Tôi im lặng hết quãng đường còn lại. Đến hiệu sách rồi, tôi với Tiểu
Phần mới nói thêm vài câu rồi tranh thủ chọn sách cho tôi. Có muôn vàn
cuốn sách dạy nấu ăn hay, mãi tôi mới chọn được sơ sơ…chục quyển. Ra
khỏi hiệu sách lớn, bọn tôi tiếp tục đến siêu thị, hôm nay tôi nhất định tự nấu cho anh ấy một bữa thật ngon, để cảm ơn anh chuyện vừa nãy. Mua
đủ đồ rồi, tôi lai Tiểu Phần về và cũng nhanh về để chuẩn bị bữa tối.
Về đến nhà là lúc 6 rưỡi tối, tôi nhanh chóng bắt tay ngay vào công vi
