ốt. Chỉ là cha mẹ cứ chia rẻ bọn họ, còn buộc chị Tiểu Ngư phải đi gặp
mặt người con trai mà bọn họ chọn. Chị Tiểu Ngư nói, chị ấy không muốn
đi, nhưng lại không thể cãi lại lời của cha mẹ, cho nên để em làm phần
tử quấy rối."
Chân mày của Từ Nhan nhíu lại sắp thành một cục rồi, hỏi: “Em yêu đối tượng mà chị Tiểu Ngư xem mặt?”
Chuyện sẽ không trong tiểu thuyết chứ? Nếu thực là như vậy, đây cũng quá. . . . . . Từ Nhan không dám tưởng tượng.
“Không có, em không có yêu cái đối tượng mà chị ấy hẹn hò. Lúc ấy người
đàn ông đi xem mắt có dẫn thêm một người bạn nữa tới. Một người vóc dáng rất cao, diện mạo đàn ông khá hay, người mặc áo đen, lại đeo kính đen,
cực kỳ giống đại ca xã hội đen. Lúc ấy em liền cố ý đi quấy rối, sau đó
cùng với người đàn ông lạnh lẽo kia cãi vã. . . . . .”
Hình như Từ Nhàn đã có thể tưởng tượng ra được rồi, đây là một bộ truyện máu chó như thế nào. Nhất định là sau khi Giai Giai làm rùm beng với
người đàn ông kia, đoán chừng gặp gì đó rất nặng, sau đó từ từ sinh ra
tình cảm? Thời đại học Giai Giai cũng chưa từng yêu ai, theo cô biết
Giai Giai là như vậy, một tiểu cô nương đơn thuần, dễ động lòng, nhưng
mà ai là người giống đại ca xã hội đen?" Từ Nhan càng nghĩ càng thấy
chuyện này rắc rối.
“Em cứ như thế mà yêu người ta?” Từ Nhan chỉ cảm thấy rất muốn mắng cô, mắng cho cái đầu nhỏ kia tỉnh lại.
“Vừa mới bắt đầu không có, sau lại. . . . . .” Giai Giai không muốn hồi
tưởng lại tình cảnh lúc ấy, nức nở một lúc lâu, còn nói, “Chị dâu, đây
là lần đầu tiên em động lòng, trước kia chưa từng động lòng, nhưng sau
này em lại muốn biết cách liên lạc với anh ấy, muốn thổ lộ với anh ấy,
nhưng em. . . . . .” Vừa nghĩ tới lúc đi trên đường kia, cô nhìn thấy
anh ở cùng với các cô gái khác, cô cũng biết mộng đẹp của mình đã kết
thúc, cái mối tình đầu thầm mếm đã đi.
Từ Nhan dùng ngón tay cốc một cái lên đầu cô, không biết nên mắng cô hay là nên an ủi cô, nói: “Cái nha đầu này, sao lại dễ dàng yêu một người
như thế? Sau đó hai người có gặp lại nhau không?”
“Không có, sau khi em với anh ấy cãi nhau lần đó, thì chưa từng gặp lại
nhau.” Lần đó ở trên đường lớn nhìn thấy anh nhưng anh không thấy cô.
“Tại sao mới gặp một lần đã yêu người ta? Giai Giai, em cũng quá. . . . . .” Từ Nhan không cách nào tưởng tượng được việc động lòng lại dễ dàng
như thế.
“Chị dâu, không cho phép chị giễu cợt. Lúc đầu em cũng không biết mình
đã yêu người ta, lúc ấy em còn gây gổ với người ta, sau lại. . . . . .
Sau lại. . . . . .” Giai Giai có chút khó mở miệng nói về tình cảnh lúc
ấy, nỗ lực thật lâu vẫn không nói ra được, đỏ mặt cúi đầu.
“Sau lại như thế nào?” Từ Nhan tò mò hỏi tới.
Mặt của Giai Giai càng đỏ hơn, không nhịn được vuốt môi của mình, đỏ mặt nói: “Không có gì a…, sau đó em lại không hề có cảm giác mình đã yêu
anh ta, cho đến chiều hôm nay, vô tình thấy anh ta đi cùng với một cô
gái khác, lòng của em như bị ai đó cắt đi, rất đau, do đó mới biết. . . . . .”
Nhìn nét mặt của Giai Giai, nhất định lúc ấy đã xảy ra chuyện gì, khiến
Giai Giai trọn đời không quên được, bằng không tiểu nha đầu này sẽ không khác thường như thế, còn yêu một người đàn ông nhanh chóng như thế.
“Tên cậu ta là gì?” Từ Nhan thở dài.
Giai Giai dùng sức lắc đầu, Từ Nhan lại hỏi: “Cậu ta đang làm cái gì?
Không phải là xã hội đen thật đó chứ?” Giai Giai lắc đầu một cái, Từ
Nhan nóng nảy: “Cái gì em cũng lắc, rốt cuộc em hiểu người ta được bao
nhiêu.”
Giai Giai ủy khuất nói: “Chị dâu, chị đừng có rống lên với em như thế,
em khó chịu và đau lòng đủ rồi. Em đã đồng ý đi xem mắt rồi, biết mình
và anh ấy là không thể nào cho nên đang muốn quên anh ta đi.” Nói xong,
lại khóc nữa .
Sau khi Từ Nhan bước ra khỏi phòng của Giai Giai, cảm thấy đầu đần ra.
Sao mọi chuyện lại biến thành như thế? Nếu như Giai Giai biết mình đã
động lòng với người đàn ông tên gì, ít nhất cô còn có thể đi hỏi thăm
một chút, lỡ như mọi chuyện không giống như tưởng tượng thì hỏng bét, có lẽ còn có thể cứu vãn. Nhưng là bây giờ. . . . . . Giai Giai này thật
hồ đồ, đến đối tượng mình thích tên gì, thân phận như thế nào cũng không biết, thế mà đã yêu, sao lại có người hồ đồ như thế sao? Cô nên nói
Giai Giai đơn thuần hay là ngu?
“Như thế nào? Em có hỏi ra gì không?” Lưu Vũ lo lắng hỏi.
“Thật ra nếu không hỏi sẽ tốt hơn, hiện tại hỏi rồi cảm thấy chi bằng
đừng hỏi ra.” Vừa nghĩ tới lời Giai Giai nói, trong lòng cô càng buồn
phiền hơn.
“Rốt cuộc là thế nào? Sao em lại lập lờ nước đôi như thế, không biết anh đang gấp muốn chết sao?” Lúc này Lưu Vũ cũng gấp, chưa việc gì có thể
làm cho anh gấp gáp đến thế, hiện tại chuyện này liên quan đến em gái
của anh, tim của anh vô cùng rối loạn.
“Có liên quan đến đàn ông.”
“Con bé yêu người nào?” Lại nhớ tới hành động khác thường của Giai Giai trong tối hôm qua, anh cảm thấy khả năng này rất lớn.
“Nếu như biết nó yêu người nào thì tốt rồi.”
“Em có ý gì? Chẳng lẽ còn có việc nghiêm trọng hơn cả việc này sao?”
Từ Nhan không trả lời anh mà đến gọi điện thoại cho Tiểu Ngư, muốn thăm
dò một chú