quân khu, không có gì không được, thứ không tốt duy nhất, chính
là tìm đối tượng khó khăn, trong quân khu trừ lính vẫn là lính, phụ nữ
đều là chị dâu hoặc bạn gái của các chiến sĩ, phụ nữ chân chính độc thân nào có mấy ai? Cho nên làm trễ chuyện lớn cả đời, không phải là vấn đề
của một người, đây là vấn đề nghiêm trọng của cả quân khu.
Cứ thế đã hơn một năm, các chiến hữu ở tuổi anh, phần lớn cũng đã kết
hôn, có người có con biết đi biết chạy, duy chỉ có anh vẫn độc thân.
Không phải chưa từng yêu, lúc học đại học, cũng từng yêu một lần, nhưng
sau đó anh tham gia quân khu nên dần dần chia tay rồi. Cũng không phải
chưa từng xem mắt, nhưng lại chưa gặp ai thật sự hợp mắt. Bây giờ phụ nữ có rất nhiều người ham lợi, rất thực tế rất vật chất, không phải muốn
xe chính là muốn nhà, thật vất vả mới có một người không thực tế, nhưng
lại rất yểu điệu, anh không thích vẻ mềm yếu đó, cũng có bạn học giới
thiệu cho anh, nhưng người anh thấy được thì lại không nhìn trúng anh,
cho nên chuyện lớn cả đời mới chậm trễ đến giờ.
Rốt cuộc vào ngày anh đi chiêu binh, chị dâu Chu nhà đoàn trưởng gọi
điện thoại tới nói cho anh biết, sẽ giới thiệu một cô gái đặc sắc cho
anh: "Tiểu Lưu à, tiểu Nhan là một cô gái tốt, cậu mà bỏ lỡ thì chắc
chắn sẽ hối hận. Cậu trước đừng gấp gáp phản đối, tiếp xúc rồi hãy nói." Chị Chu ở bên kia thật giống như Vương bà buôn dưa[1'>, nhất quyết phải
thuyết phục được Lưu Vũ.
Lưu Vũ lại nói: "Chị dâu, hiện tại em đang bận chiêu tân binh, không có
nhiều thời gian yêu đương, hay là chờ em về rồi liên lạc sau?"
Về chuyện này, anh cũng không gấp gáp, bây giờ anh đang ở bên ngoài
chiêu binh, dù thật coi trọng thì thế nào, rồi anh cũng sẽ về quân khu
từ nửa tháng đến hơn một tháng, chỉ dựa vào điện thoại liên lạc, làm sao mà được?
Chỉ điện thoại liên lạc, có thể sinh ra tình cảm gì? Tình yêu qua điện
thoại, không thể phong phú như gặp mặt, cho nên anh cảm thấy chờ về rồi
liên lạc lại cũng không muộn, dù sao hiện tại công việc của anh quá
nhiều. Lần này nếu như không chiêu được lính có trình độ học vấn cao,
anh trở về chắc chắn sẽ bị đoàn trưởng phê bình, nhiệm vụ lần này rất là quan trọng, anh không thể qua loa.
"Tiểu Lưu à, chị đã liên lạc với cô ấy, cô ấy nói muốn qua lại thử xem,
em cũng đừng lạnh lùng với con gái người ta." Chị Chu lại bắt đầu nói.
"Chị dâu, em thật sự không có tinh lực tìm người yêu, chờ em về có được
hay không?" Lưu Vũ vừa vội vàng đánh tài liệu vào máy vi tính, vừa kẹp
điện thoại di động vào bên tai nói.
"Không được, vấn đề cá nhân của cậu chưa giải quyết, đừng hòng chậm trễ. Trong đoàn của cậu còn mấy người bằng tuổi cậu mà chưa lập gia đình
chứ? Vấn đề cá nhân của cậu là đốm lửa trong lòng đoàn trưởng, anh ấy
vẫn càu nhàu bảo tôi tìm một cô gái đặc sắc cho cậu. Lần này cậu nhất
định phải liên lạc." Chị Chu thật là một người nôn nóng.
"Chị dâu, em đồng ý liên lạc, nhưng đợi em hoàn thành công việc trong
tay rồi hãy nói." Anh vừa nghe, vừa đang nhìn chằm chằm máy vi tính,
trong lòng vẫn nghĩ chuyện chiêu binh.
"Vậy không được, hôm nay cậu phải gọi điện thoại cho cô ấy, thời gian
không thể kéo qua buổi trưa hôm nay, nếu không cậu đừng tới gặp tôi
nữa." Chị Chu nói xong liền cúp điện thoại cái cạch
"Chị dâu, em. . . . ." Lưu Vũ còn muốn nói gì, nhưng điện thoại bên kia
truyền đã "Tút tút tút", anh lắc đầu thở dài, lại bắt đầu làm việc.
Vừa mới để điện thoại xuống, điện thoại di động lại vang lên, bấm nghe,
vẫn là chị Chu: "Đúng rồi, tôi đã gửi hình tiểu Nhan qua tin nhắn cho
cậu, cậu xem hình lại nói, chị dâu sẽ không khiến cậu thất vọng, Tiểu
Nhan là mỹ nhân khó được."
"Không cần đâu chị dâu, đợi em về rồi hãy cho xem hình, hiện tại em rất
là bận, không có. . . . . ." Còn chưa nói hết, chị Chu bên kia lại cúp.
Chị Chu luôn hùng hùng hổ hổ, tính tình vội vàng, nhưng anh không hề
biết chính là bởi vì nguyên nhân này, cho nên dù chị Chu hơn Từ Nhan
mười tuổi, lại có thể trở thành bạn bè tốt không gì giấu nhau, bởi vì
tính tình tương tự.
Nhìn cái điện thoại lặng yên, Lưu Vũ kinh ngạc trong phúc chốc, tiếp đó
hết cách nở nụ cười, lại bắt đầu bắt tay vào chuyện tân binh. Thành phố
anh đang chiêu binh nằm ở ven biển, đời sống vật chất ở thành phố này
này khá cao, muốn cho thanh niên ra ngoài làm lính, thật đúng là không
phải một chuyện dễ dàng. Anh là nhân viên làm công tác chính trị, trước
kia lại có kinh nghiệm cầm binh ở cơ tầng, cho nên cũng khá hiểu tâm sự
của họ, đây cũng là nguyên nhân tại sao lần này trong đoàn cho anh đi
chiêu binh.
Lúc anh lên xe lửa, đoàn trưởng còn nắm tay của anh nói: "Tiểu Lưu à,
nhiệm vụ của cậu lần này rất quan trọng, năm trước đưa đến đều là mấy
người lính không có văn hóa, lần này cậu phải chiêu về cho tôi một số
người có trình độ cao mới được."
"Yên tâm đi đoàn trưởng, tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ, nhất định giúp đoàn tìm lính có trình độ học vấn cao." Lúc ấy anh đã bảo đảm như
vậy.
Đúng, nhiệm vụ lần này của anh rất nặng, đoàn bộ đã ra lệnh, không thể
chiêu về mấy người lính như t
