phố!"
Lúc chạy tới bệnh viện, Đồng Diệp đã tỉnh lại rồi, mẹ Đồng đang ôm cô khóc. Cũng ở trong bệnh viện, Từ Nhan gặp một người mà cô không muốn gặp lại, đó chính là Trịnh duệ, người đàn ông này cùng anh trai cô tranh giành phụ nữ, chính là cùng nàng không hề chung đái thiên thù.
"Thì sao, Tiểu Nhan?" Lưu Vũ vừa nhìn từ nhan nét mặt thì không đúng, vội vàng kéo lại nàng.
"A Vũ, ta không muốn nhìn thấy người đàn ông này, xin hắn đi ra ngoài, nếu không ta sẽ ‘ tự mình ’ đuổi người." Nàng cắn răng nghiến lợi nói xong, cố ý tăng thêm"Tự mình" hai chữ.
Lưu Vũ hiểu rõ tính tình của Từ Nhan, biết lúc này cô muốn nổi đóa rồi, sẽ không ngăn lại, hậu quả có thể không tưởng tượng nổi, liền ôm lấy cô nói: "Tiểu Nhan, đừng nóng giận, đây là trong bệnh viện, phải tỉnh táo, biết không?"
Từ Nhan giận đến đều muốn mạo yên, chỉ vào Trịnh Duệ mắng: "Cậu biết không? Người này đã từng nhục nhã Đồng Diệp, tôi hận không ăn được thịt của hắn uống máu của hắn." Cô rất thẳng tính, có cái gì liền nói cái đó.
Lúc này mẹ Đồng nhìn về phía này, trong mắt có nghi ngờ cùng thắc mắc.
Lúc này, mặt mũi Trịnh Duệ lại tràn đầy tươi cười: "Từ tiểu thư, chúng ta có hiểu lầm phải không?"
Từ Nhan mắng: "Hiểu lầm cái con mẹ cậu! Tôi tận mắt nhìn thấy, cậu còn muốn chống chế, ban đầu tôi nên đá cho cậu thành thái giám!"
"Các người đừng cãi nhau nữa." Vẫn không lên tiếng như Đồng Diệp cuối cùng vẫn phải nói, tâm tình của cô thật tệ, nhìn Trịnh Duệ nói, "Anh có thể đi được rồi, nơi này có mẹ tôi cùng chị ấy chăm sóc tôi, anh rất bận, nên đi đi ."
"Đồng Diệp cũng bảo cậu cút đi rồi, cậu còn chưa cút, có phải muốn tôi đuổi cậu không?" Giọng nói Từ Nhan rất hung hăng.
Cũng khó trách Từ Nhan sẽ tức giận, việc Trịnh Duệ đuổi theo Đồng Diệp còn chưa tính, ban đầu còn có mưu đồ bất chính đối với Đồng Diệp, sau đó bị cô dùng giày cao gót đá, thiếu chút nữa thì đá trúng gốc rễ nhà hắn, cho nên đối với hắn chỉ là thù hận. Đồng Diệp là cô gái của anh trai cô, bất cứ ai cũng đừng mơ động vào, chứ đùng nói là có ý đồ cợt nhã.
Trịnh Duệ tốt bụng khuyên Đồng Diệp mấy câu, rồi rời đi, nhưng lúc đi qua Từ Nhan, nói một câu: "Chưa từng thấy người phụ nữ nào hung dữ như vậy, người nào cưới cô chắc xui xẻo lắm đây." Lúc nói câu này , chẳng những hướng về phía Từ Nhan, cũng khiến trong lòng Lưu Vũ có chút không vui.
"Còn nói nữa, có tin tôi đánh cậu hay không!" Từ Nhan nghiến răng nghiến lợi nói.
Trịnh Duệ tránh được quả đấm của cô, số của hắn và Từ Nhan không hợp nhau, lần đầu tiên gặp mặt đã động tay động chân. Nhưng lúc hắn đi ra từ phòng bệnh, đã nghe thấy Đồng Diệp đứng ở phía sau nhỏ giọng cám ơn: "Trịnh Duê, cám ơn anh. " Giọng nói rất nhẹ, nhưng mà khi vào tai hắn thì không biết là vui hay buồn.
Lúc này mẹ Đồng lên tiếng: "A Nhan, con là con gái, sao lại nói chuyện xông xáo như vậy, đúng không, tiểu Lưu?"
Lưu Vũ mỉm cười: "Dì nói đúng lắm, thật ra thì Tiểu Nhan không có ác ý, chỉ là tính tình cô ấy hơi chính trực thôi ạ."
Từ Nhan cũng không đồng ý, phản đối: "Mẹ Đồng, mẹ nói oan cho con rồi. Tên họ Trịnh kia chẳng có gì tốt đẹp cả, lúc hắn . . . . . ." Cô đang định nói cho mẹ Đồng biết những truyện ác độc của Trịnh Duệ, lại nhìn thấy ánh mắt của Đồng Diệp, cánh tay của cô cũng bị Lưu Vũ giữ chặt, ý bảo cô không nên nói lung tung. Suy nghĩ một chút, lời cô muốn nói, cô không nói ra nữa .
"Tiểu Nhan, đừng nói Tiểu Duệ như vậy, đứa nhỏ này tốt vô cùng, dì nhìn nó lớn lên từ nhỏ mà." Mẹ Đồng không nghĩ nhiều như vậy, ở trong mắt bà Trịnh Duệ và Từ Nhan đều giống như những đứa con của bà.
Từ Nhan hiểu ánh mắt của Đồng Diệp, cũng sẽ không nói chuyện của Trịnh Duệ, dù sao mẹ Đồng cũng có ấn tượng rất tốt đối với Trịnh Duệ, nếu như cô nói ra, thật sự có thể đảo ngược tình thế. Cô ngồi cạnh giường Đồng Diệp, thấy mặt cô bị thương, sưng vù, trên đầu quấn băng gạc, quan tâm hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Ai khiến cô bị thương như thế này?"
"Là lúc tôi phỏng vấn, bị người dân đánh.Chỉ là khiến Trịnh Duệ chịu khổ, nếu không có hắn, không chừng lúc này tôi đã chết rồi." Nghĩ đến hoàn cảnh lúc ấy, Đồng Diệp cảm thấy thật đáng sợ.
Vừa nghe đến tên Trịnh Duệ, Từ Nhan liên kêu dừng, mắt trợn trắng.
Mặc dù Đồng Diệp bị thương không nhẹ, nhưng là cũng không quá nghiêm trọng, chỉ là có chút dọa người.Từ Nhan nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy không nên nói cho anh trai, đối với anh trai, Đồng Diệp chính là bảo bối, có thể sẽ nổi khùng lên. Ngày Đồng Diệp ra viện, lúc đó trời đã tối, nhưng mọi người đều chưa ăn cơm.
"Đi, đến nhà đi ăn cơm, dì xuống bếp." Mẹ Đồng mời hai người.
"Dì, dì cũng đừng về nhà ăn, hay là bốn người chúng ta tìm chỗ nào ăn đi, hôm nay con mời." Lưu Vũ lại nói.
"Đúng vậy, mẹ Đồng, về nhà , mẹ còn phải nấu cơm, hay là chúng ta tìm một chỗ nào đó ăn đi, giờ lại trễ như vậy, cũng đừng về nhà ăn." Từ Nhan hưởng ứng lời của Lưu Vũ.
Nói là tùy tiện tìm một chỗ, thật ra cũng không phải là tùy tiện, dù không phải nơi sang trọng, nhưng cũng là nơi nổi tiếng của thành phố về hải sản. Thành phố N là một thành phố ven biển, thứ khá