XtGem Forum catalog
Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322743

Bình chọn: 7.00/10/274 lượt.

hó chính ủy trực tiếp bổ nhiệm làm chính ủy, khi cấp bậc trên vai lóe ánh sáng, Lưu Vũ cảm thấy, sự nghiệp của mình giờ mới bắt đầu.

Người mặc dù trở lại, nhưng cũng bởi vì quan mới nhậm chức, nên anh vẫn rất bận ở quân khu, đến lúc hết bận thì đã là một tháng sau.

Hôm đó là sinh nhật của ba Từ nên hai vợ chồng quyết định phải mừng sinh nhật cho ba thật vui, do đó liền đến thương trường mua quà.

Lưu Vũ hàng năm ở bộ đội, thời gian thuộc về gia đình vốn ít, khó được tạm thời không bận nên phải ăn mừng sinh nhật với ba vợ đàng hoàng mới được.

Tiệc sinh nhật tổ chức ở nhà, ba Từ không cho phô trương lãng phí, cũng chặn đứng mấy người muốn đia cửa sau nhờ qua hệ, chỉ có người nhà chung bàn ăn bữa tối mà thôi.

Giai Giai lớn bụng, thật sự là không tiện, cho nên tiệc sinh nhật này cao Phong chỉ đi một mình. Ở nhà, lại gặp được hai cục cưng Đại Bảo và Tiểu Bảo của anh hai, Đại Bảo vẫn là dáng vẻ lạnh lùng, mà Tiểu Bảo thì lại tinh quái hơn nhiều, nhìn hai đứa trẻ, Từ Nhan rất thích.

Món ăn rất tốt, không có mời người bên ngoài làm, đều là chính con cái làm, có lẽ mùi vị không ngon như ở ngoài, nhưng lại tràn đầy ấm áp.

Trên bàn cơm, mẹ Từ nói: "Tiểu Nhan, tiểu Vũ, hôn lễ của hai con bị hủy bỏ vì quân khu có diễn tập, lần này mẹ và bà thông gia đã thương lượng tổ chức lần nữa, nhất định phải cho con gái bảo bối của mẹ một hôn lễ hoàn mỹ nhất, không thể để nó chịu uất ức."

Lúc này Từ Nhan thẹn thùng cười, Lưu Vũ lặng lẽ duỗi tay qua, bàn tay ấm áp bao lại tay của cô. -d+đ+l+q+đ- Có người chồng dịu dàng, Từ Nhan cảm thấy rất thỏa mãn, mặc dù làm vợ người lính chua cay quá nhiều, nhưng có tình yêu của chồng thì tốt hơn mọi thứ.

"Tiểu Nhan, ăn cá." Lưu Vũ cười, gắp một món cá lớn bỏ vào chén của cô.

Vợ chồng hai người ân ái, khiến rất nhiều người hâm mộ và ghen tỵ.

Nhìn cá Từ Nhan tràn đầy vui mừng, đang muốn gắp lên bỏ vào miệng, đột nhiên lại buồn nôn, cô vội vàng bụm miệng, chạy tới phòng vệ sinh ói ra.

Cử động này của cô dọa sợ Lưu Vũ, anh vội vàng chạy tới hỏi: "Sao vậy, Tiểu Nhan? Ngã bệnh sao?"

Vừa hỏi, mặt của Từ Nhan đột nhiên liền đỏ. Vẫn không nói gì thì mẹ Từ và ba Từ đã đi tới, mẹ Từ liền hỏi: "Tiểu Nhan, con có rồi à?"

Dù sao cũng là người từng trải, vừa nhìn thấy Từ Nhan nôn mửa đã đoán được bảy tám phần rồi.

Lưu Vũ giật mình, ngơ ngác hỏi cô: "Bà xã, em thật mang bầu?"

Mặt của Từ Nhan vốn đã quá đỏ, vừa nhìn thấy dáng vẻ ngây người như phỗng của Lưu Vũ, thẹn thùng gật đầu một cái: "Ừ, đoạn thời gian trước bận rộn, dì cả không tới em chỉ nghĩ mình mệt quá, sáng sớm hôm nay em dùng que thử thì thử ra đã mang thai. Vốn là tối hôm nay định cho anh sự vui mừng, không ngờ đứa nhỏ này không kịp chờ đợi muốn cho anh biết rồi."

Lưu Vũ vừa nghĩ tới sóng gió giấy thử, bèn hỏi: "Thật mang thai? Giấy thử đó không có vấn đề?" Hiện tại anh thật không tin giấy thử, ngộ nhỡ lại hiểu lầm thì sao.

"Em dùng que thử, không phải giấy thử."

"Là vậy sao."

"Không giống nhau đâu, hoặc là chúng ta lại đến bệnh viện xác định." Nói đến sau đó, Từ Nhan cũng không xác định, mặc dù nôn mửa thật, nhưng ngộ nhỡ là trúng thực thì sao?

"Đúng, hay là đi bệnh viện xác định, nếu như thật sự có thai thì hôn lễ của các con phải cử hành trước thời hạn, mẹ không muốn để con gái và cháu ngoại của mẹ chịu uất ức." mẹ Từ cũng thúc giục.

Bữa cơm này ăn vừa vui vừa ngạc nhiên, nên chỉ ăn một nửa thì ba mẹ Từ và vợ chồng Từ Nhan, cộng thêm vợ chồng Từ Lỗi đã không còn tâm trạng ăn cơm nữa, mà cùng nhau trùng trùng điệp điệp đến bệnh viện. Từ Nhan mang thai còn quan trọng hơn cả bọn họ mang thai nữa.

Trong lòng bàn tay Lưu Vũ tuôn đầy mồ hôi, điều này làm cho anh nhớ tới sự kiện hiểu lầm mang thai mấy tháng trước, lúc ấy thật là xấu mặt hết sức rồi, lần này thật mang thai sao? Anh thật không dám khẳng định, thường thường hi vọng càng lớn thất vọng càng lớn, cho nên anh phải dự tính cho trường hợp xấu nhất.

"Đừng lo lắng, lần này Tiểu Nhan là 89% có rồi." Từ Lỗi vỗ vỗ bả vai em rể.

Lưu Vũ hết cách cười một tiếng với anh ấy, đứa bé này đến quá giày vò, lần này nếu như lại sợ bóng sợ gió một trận, anh sẽ thuận theo tự nhiên thôi.

Không biết qua bao nhiêu thời gian, khi trong lòng Lưu Vũ tựa như đã qua mấy thế kỷ, Từ Nhan rốt cuộc đi ra, thái độ căng thẳng, không có nụ cười.

Vừa nhìn vẻ mặt này, lòng của Lưu Vũ giống như chìm vào đáy biển, anh thấp thỏm hỏi: "Không có mang thai à?"

"Bác sĩ nói tạm thời không có. . . . . ." Từ Nhan dừng một lát, thấy ánh mắt của Lưu Vũ nhất thời mờ đi, nói tiếp, "Bác sĩ nói tạm thời không có vấn đề, nôn oẹ không nghiêm trọng lắm, nói em đã mang thai hai tháng."

Chuyện Từ Nhan mang thai làm cho tất cả mọi người ở đây mừng rỡ như điên, chỉ ngoại trừ ba ba Lưu Vũ.

Lưu Vũ nghe cô nói mang thai hai tháng liền hoàn toàn giật mình, trong khoảng thời gian ngắn không phản ứng kịp.

"A Vũ, anh làm ba rồi." Từ Nhan cười khẽ duyên dáng nói.

Lưu Vũ vẫn không phản ứng kịp, hỏi một câu: "Mang thai?" Đây không phải là mộng? Sao cảm giác giống như đang nằm mơ.

"Ngốc, bác sĩ cũng đã xác định còn giả sao?"

Lúc