ề mà, con muốn ăn nhiều cơm, như vậy mẹ sẽ thương con. Bố không phải là đã nói bố mẹ thích trẻ con ăn cơm sao?”
Mặt của cô bé vẫn ngây thơ như thế, nhưng nói những lời này ra lại làm những người lớn trên bàn cơm sững sờ một chút.
Triển Khải Hạo nhìn con trai mình, “Đúng rồi, Tây Lăng đã về nước rồi đúng không, thế nào không đưa nó về đây?”
Triển Dịch Minh cũng biết là sẽ bị hỏi tới đề tài này, nhưng anh cũng không lo lắng lắm, bố của anh có một điểm, thích ở trong điện thoại dạy dỗ người, nói người không phải, nhưng ở trước mặt người lúc bình thường sẽ không nổi giận, nhiều chuyện nhất là sẽ gọi điện thoại tới hung hăng mắng cho một trận.
Anh cũng không lộ ra nét mặt khó xử gì, giọng nói cũng nhẹ đi, “Sau khi cô ấy về nước đi tìm một công việc, đối với môi trường làm việc vẫn còn rất xa lạ, cho nên tính là ổn định xong mới nói.”
Nghê Văn Bái theo bản năng cũng lộ tâm tình bất mãn, “Nó đi tìm công việc? Nói thế nào cũng nên cùng chúng ta thương lượng một chút…..”
Triển Dịch Minh cười nhìn mẹ mình, “Con và cô ấy cũng nói chuyện qua rồi, cô ấy đã xuất ngoại nhiều năm, một chút tư tưởng cũng thay đổi rồi, muốn tự mình cố gắng, không muốn cứ ở nhà không làm gì, nếu không cô ấy ra nước ngoài cũng không còn ý nghĩa gì nữa.”
Triển Dịch Minh thấy bộ dạng con trai mình không giống như đang nói dối, gật đầu một cái, “Suy nghĩ này không tồi.” Cũng không phải đề cập tới quan điểm phụ nữ bận về sự nghiệp, chỉ là người như Thẩm Tây Lăng, vốn là một tiểu thư nhà giàu, cái gì cũng không làm, đi ra ngoài xã hội làm việc tiếp xúc nhiều người tạo mối quan hệ, về sau cũng tốt cho cô, huống chi người bên cạnh Triển Dịch Minh không thể chỉ là một bình hoa được.
Thấy chồng mình nói như vậy, Nghê Văn Bái cũng không phản bác lại nữa, chỉ dặn dò Triển Dịch Minh, “Trước kia con bé chưa từng đi làm, nhiều thứ không biết, con cũng nên giúp đỡ nó, đừng suốt ngày bực mình thế.”
Triển Dịch Minh cười nhạt, “Sao mọi người vẫn dùng con mắt mấy năm trước nhìn cô ấy thế? Cô ấy ra nước ngoài nhiều năm như vậy, đã sớm không còn là một cô gái nhỏ nữa….” Vừa dứt lời xong, anh mới phát hiện ra, thì ra trong lòng anh, Thẩm Tây Lăng chỉ là một cô gái nhỏ, không hiểu chuyện, không biết nhìn sắc mặt người khác, thậm chí không biết làm thế nào để mình sống tốt hơn, ngây thơ lại ngu xuẩn.
Triển Khải Hạo cùng Nghê Văn Bái không hề nói gì nữa.
Từ lúc Triển Dịch Minh học dại học đã dọn ra ngoài ở, hầu như một tháng thì cũng trở về mấy ngày, cũng không thể hoàn toàn coi như theo bố mẹ mình, nhưng muốn ở trước mặt bọn họ chuyển một chút, làm được như vậy, làm bố mẹ cũng không cảm thấy đứa con trai này chỉ nuôi không.
Thói quen này đã được duy trì.
Triển Dịch Minh đi trước dụ con gái mình ngủ, nhưng hôm nay Triển Hiểu An cực kì hưng phấn, thế nào cũng không chịu ngủ, nhất định bắt anh kể chuyện cổ tích, hơn nữa không cho kể chuyện ‘cô bé quàng khăn đỏ gặp phải sói xám lớn’ nữa. Triển Dịch Minh suy nghĩ một hồi, mới kể cho Triển Hiểu An chuyện ‘Spirited Away’ (Cuộc phiêu lưu của Chihiro vào thế giới linh hồn), nhưng anh không kể hết, chỉ kể Chihiro khổ cỡ nào đi cứu bố mẹ mình, tới một câu kết luận, trẻ con nhất định phải nghe lời bố mẹ.
Triển Hiểu An lắng nghe xong liền ngủ thiếp đi. Triển Dịch Minh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, vươn tay muốn chạm vào, nhưng lại dừng lại, sợ quấy rầy bé ngủ.
Nhưng kể xong câu chuyện này, tâm tình của anh không tốt lắm, anh luôn không thích những bộ Anime này, nhưng lại có thể nhớ duy nhất bộ Anime này. Có một thời gian rất dài, anh xem bộ anime này hơn mấy tháng, anh xem lặp đi lặp lại, khi đó sự tuyệt vọng vẫn ở trong lòng anh, cho tới bây giờ vẫn chưa hề tan đi.
Bởi vì bộ Anime này, khiến anh nhớ lại quá khứ không vui, nhất thời cũng mất ngủ, cầm áo khoác với bao thuốc lá, chuẩn bị đi ra ngoài hóng gió một chút.
Chỉ là vận số của Triển Dịch Minh không tốt lắm, vừa đi ra được mấy bược, liền nhìn thấy Nghê Văn Bái.
Anh biết tính tình của bố mình, cũng biết tính tình của mẹ mình, ngược lại với bố, mẹ thích ở trong điện thoại hỏi han ân cần, các loại lo lắng với anh, mà mặt đối mặt thì mẹ thích từ từ dạy dỗ.
Nghê Văn Bái đứng ở trước mặt anh, ánh mắt mang theo điểm tra hỏi, trầm mặc nhìn anh một hồi, sau đó mới đi sang bên kia.
Triển Dịch Minh để bao thuốc vào trong túi quần, đi sau lưng Nghê Văn Bái.
Ngồi ghế trong sân, sắc mặt của Nghê Văn Bái không tốt, tầm mắt vẫn dừng trên mặt Triển Dịch Minh, chính xác mà nói, là nhìn vết xước trên mặt con trai mình, mặc dù anh đã xử lý rồi, nhưng chỉ cần quan sát kỹ cũng có thể nhìn ra.
Triển Dịch Minh chỉ ngồi, có chút kì quái, không biết bắt đầu từ lúc nào, những lời đe dọa của bố mẹ không còn giá trị thương tổn tới mình, theo cũng không hề khẩn trương nữa. Nhưng vẫn nhớ hồi mình còn bé, bố mẹ chỉ cần nhắc tới không cho tiền tiêu vặt, thực sự đau lòng, dù có lúc cũng nhắm mắt đối chọi.
“Rốt cuộc mặt con bị làm sao vậy?” Nghê Văn Bái cuối cùng cũng mở miệng, trước ở trên bàn cơm không tiện mở miệng, nghĩ tới định nói chuyện riêng với anh một chút, huống chi bà khô
