ho đời bớt vui.
Hôm nay không hiểu Trần Kình trúng gió gì mà lại ở đây suốt cả tối. Cô
nhìn đồng hồ chỉ mười giờ, đã đến thời gian nghỉ ngơi của bệnh nhân, hắn vẫn
thản nhiên ngồi trên sofa gõ bàn phím, dường như đã coi đây như phòng làm việc
của mình. Dưới sự chăm sóc của y tá, Lâm Uyển súc miệng rửa mặt xong xuôi, yên
vị trên giường, đèn vẫn đang bật sáng, kẻ nào đó đầu chẳng chịu ngẩng. Cô cắn
răng chịu đựng, lấy khăn phủ lên mặt giả vờ ngủ, sau đó ngủ quên luôn trong
những âm thanh hỗn độn lùng bùng.
Trong lúc mơ màng, Lâm Uyển cảm thấy mặt mình ngưa ngứa, cô choàng
tỉnh. Sau chuyện đó cô trở nên cực kì mẫn cảm, cho dù có ngủ quên cũng sẽ duy
trì chút cảnh giác. Lần này tỉnh dậy dọa cô suýt thì kêu la thất thanh, một
người đàn ông đứng bên giường cô, dáng người cao lớn che khuất cả ánh sáng, còn
bàn tay nóng hổi của hắn đang dừng lại trên mặt cô. Cô lập tức nhận ra đây là
ai, cau mày hỏi: “Anh muốn làm gì?”
Trần Kình không đáp lại, tay hắn từ từ di chuyển xuống phía dưới, vuốt
ve cần cổ mảnh dẻ của cô. Lâm Uyển giơ tay lôi nanh vuốt ma quỷ đang làm càn ra,
vẻ mặt căm ghét, gầm lên: “Đừng chạm vào tôi.”
“Cứ chạm vào thì làm sao? Tôi chạm vào người phụ nữ của tôi, ai dám nói
không được?”
“Ai là của anh?”
“Thử thì biết ngay, nghe nói cơ thể phụ nữ nhận ra chủ đấy.” Trần Kình
vừa nói vừa cúi người tiến lại gần, thấy Lâm Uyển bắt đầu loạn lên, hắn với tay
đè chặt đầu gối chân phải cô xuống, cảnh cáo: “Cẩn thận cái chân cô, tàn phế tôi
không chịu trách nhiệm đâu.”
Giây tiếp theo, hắn sáp lại gần, Lâm Uyển tránh không kịp, bị hắn hôn
ngay chính diện. Miệng hắn còn nóng rực hơn cả tay, mang theo dục vọng mãnh
liệt. Cô hoàn toàn ngơ ngác, tưởng rằng hắn sẽ không có hứng thú khi cô đang thê
thảm thế này, cho dù có hứng thú đi chăng nữa thì ít nhất sẽ nể mặt cô nằm trên
giường bệnh mà bớt phóng túng. Nhưng sao cô có thể quên đây là cầm thú chứ, đâu
thể dùng tư duy của loài người để giảng giải được.
Lâm Uyển từ trước tới nay không biết đàn ông hành động nhanh chóng như
vậy, mới trong phút chốc, cô còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn khống chế hoàn
toàn. Đàn ông trong lúc dục vọng sôi sục giống như một con dã thú đói khát cực
độ, vội vàng mà hung dữ. Điều hiếm thấy là hắn vẫn còn một chút lí trí bảo vệ
vết thương bên chân phải của cô, động tác không hề cẩu thả. Một tay hắn chế ngự
đôi tay cô đang vùng vẫy ở đỉnh đầu, một thoáng sau đã cởi tuột ống quần bên
chân còn lại, tiếp đó hắn nôn nóng thô bạo tiến vào cơ thể cô...
Lâm Uyển cứ trơ mắt như thế nhìn mình bị xâm phạm thêm lần nữa, cô muốn
hét lên cầu cứu, nhưng đây là địa bàn của hắn, không ai có thể bắt hắn làm gì,
chỉ càng khiến cho nhiều người hơn chứng kiến nỗi nhục của cô mà thôi. Lần thứ
hai mà sao vẫn đau như vậy, đau thương không lâu trước đó còn chưa hoàn toàn hồi
phục đã bị xé toạc lần nữa, rất đau. Tại sao cô đau thế này hắn lại hưng phấn
thế kia?
Trần Kình quả thực vô cùng hưng phấn, vừa nãy bận đến mức quá tập trung
tinh thần, ngước mắt nhìn thấy Lâm Uyển đã ngủ mất rồi. Hắn sợ cô bị chết ngạt,
bèn đứng dậy vén chiếc khăn trên mặt cô ra, nhưng vừa nhìn thấy gương mặt khi
ngủ thật yên bình kia, hắn bỗng cảm thấy toàn thân nóng bừng. Con người hắn xưa
nay đều sống lí trí, nhưng một khi có thứ gì đó thật sự gây hứng thú cho hắn,
hắn sẽ trở nên ngang bướng và điên cuồng một cách dị thường. Trước khi Lâm Uyển
trở thành người phụ nữ của hắn, có thể hắn còn kiềm chế được đôi chút. Bây giờ,
cô đã thuộc sở hữu của hắn, chỉ cần hắn muốn, đương nhiên không cần kiềm chế,
cùng lắm thì cùng cô một lần nữa là xong.
Cơ thể của cô không ngờ lại đẹp đến vậy, khiến người ta không cưỡng nỗi
mà đắm mình trong đó. Trong lộ trình tiến lên đỉnh cao khoái lạc, hắn chợt nghĩ,
nếu mình là đế vương thời cổ đại, cũng chẳng dám bảo đảm sẽ không vì người con
gái như thế này mà ngu dại một lần. Khoảnh khắc đó hắn lại có chút thấu hiểu Chu
U Vương[3'> mà trước giờ hắn vẫn xem thường. Sau khi dục vọng được giải tỏa, hắn
chưa lập tức nhấc người dậy, mà hôn lên mặt Lâm Uyển một cách thỏa mãn, còn quan
tâm vén mấy sợi tóc bị mồ hôi thấm ướt của cô.
[3'> Chu U Vương là vua cuối cùng của triều đại nhà Chu thế kỷ 8 trước
công nguyên. Để đổi lấy tiếng cười của sủng thiếp là Bao Tự, Chu U Vương đã từng
đốt đuốc ở đài phòng hỏa giả có chiến tranh để triệu hồi quân cứu viện cách đó
cả nghìn dặm.
Lâm Uyển đang thập tử nhất sinh, lúc này mới nới lỏng môi dưới cắn chặt
từ nãy, không chút cảm xúc nói: “Bây giờ anh có thể đi được chưa?”
Trần Kình nghe vậy nét mặt hơi ngẩn ra, liền đáp: “Vội gì chứ, tôi còn
phải quan sát kĩ nét mặt hưởng thụ của cô đã.”
Nằm ngoài dự tính của hắn, Lâm Uyển không phản bác, cô chỉ nhắm mắt, âm
thầm rơi lệ. Ánh mắt hắn tức khắc trở nên lạnh lùng, hắn biết cô không hề hưởng
thụ, trước giờ đều không, biểu cảm trên gương mặt cô chỉ có đau khổ và chịu
đựng, còn có cả... căm ghét. Hừ, hắn cảm thấy tự trọng của người đàn ông trong
mình bị đả kích. Phải biết rằng thể lực của hắn, kĩ thuật của hắn có thể gọi là
số