nh ấy đâu?”.
Hứa Châu Vi ngẩn người, một lúc sau mới hiểu ý của cô: “À, anh Nã về
muộn một ngày. Anh ấy đã xin nghi ở công ty giúp chị, tuần sau chị đi
làm lại là được”.
Về đến Trung Tuyển, mọi người đã ở nhà họ Diêu đợi từ lâu. Hàng xóm
trong ngõ bốn ngày không gặp Diêu Ngạn không khỏi hiếu kỳ, đến gần hỏi
đông hỏi tây. Diêu Ngạn mệt mỏi ứng phó, cô chỉ cười gượng, nói qua loa rồi đóng cửa nhà lại.
Mặt dượng chi chít vết thương. Thường ngày, ông chuyển hàng nhiều
nên rất khỏe, chịu đựng một trận đòn cũng không hề hấn gì. Nhưng cô họ khóc xé ruột xé gan, giơ cánh tay chưa khỏe đánh ông tới tấp: “Ông
nhiều chuyện như vậy làm gì? Dẫn được người về không phải là xong hay
sao? Đi báo cảnh sát, báo cái gì mà báo!”.
Bà Diêu cũng ôm Diêu Yên Cẩn thở ngắn than dài, bà không đánh cũng
không mắng cô. Bà chỉ mặt ủ mày chau, mất hết sức lực trách cứ. Bốn ngày chia lìa, sống mỗi một ngày dài bằng một năm, có thể bình an đoàn tụ,
không ai đòi hỏi gì hơn.
Diêu Ngạn tắm rửa xong trở về phòng, ngay khi vừa đặt lưng xuống
giường, cô ngủ liền một mạch hai ngày. Mấy ngày nghỉ còn lại trôi qua
trong yên bình, ban ngày cô nấu hồ làm tượng, ban đêm lấy sách vở
thời đại học ra xem từ đầu đến cuối, mệt mỏi gọi điện tâm sự với bạn bè, thoải mái như đang nghỉ phép.
Thẩm Quan gọi điện hỏi thăm cô: “Tại sao hôm đó em lại đột nhiên bỏ về?”
Diêu Ngạn ấp úng viện cớ. Thẩm Quan cười nói: “Cảm thấy khó chịu thì
phải nói sớm chứ. Nghỉ ngơi cũng tốt, tôi có thể đến thăm em không?”.
Diêu Ngạn đáp: “Không cần. Tôi khỏe rồi”.
Thấm Quan trầm ngâm, anh ta thấp giọng nói: “Nhưng tôi muốn gặp em, Diêu Diêu”.
Diêu Ngạn cứng đờ người, cô phủi thẳng trang sách mình vừa vô thức
miết nhăn, khô khốc trả lời: “Thật sự không cần. Cảm ơn ý tốt của Thẩm
tổng”.
Sau khi gác máy, cô lơ đễnh lật sách. Đầu óc cô rối như tơ vò, đọc không vào chữ nào.
Trước khi đi ngủ, cô chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng. Đúng lúc
di động của cô báo có cuộc gọi đến, Diêu Ngạn nghe máy, giọng nói trầm
ấm ở đầu bên kia cất lên: “Ra đây!”.
Diêu Ngạn ngẩn ra, người bên kia nói thêm: “Ăn khuya với anh”.
Diêu Ngạn ngồi co ro trên giường suốt mười phút, sau đó mới thay quần áo ra ngoài. Người nhà đã ngủ hết, cô rón rén mở cửa, bước ra đầu ngõ.
Sau khi xong việc ở Lô Xuyên, Tưởng Nã vội vã trở về, chưa kịp nghĩ
ngợi gì anh đã sai đàn em của Dương Quang chạy xe một mạch tới đây sau
đó vội vàng đuổi anh ta quay về.
Bóng người in trên mặt đất mỗi lúc một gần. Tưởng Nã vứt điếu thuốc,
mở cửa ghế lái phụ cho Diêu Ngạn, Diêu Ngạn vừa ngồi ổn định, anh đã kéo cô lại gần, phả khói vào miệng cô. Diêu Ngạn nhăn mặt vì ngạt khói, một lát sau mới hít thở bình thường trở lại. Tưởng Nã mỉm cười: “Mặt em
hồng lại rồi.” Anh cắn miệng của Diêu Ngạn một cái rồi lái xe đi.
Ra khỏi thị trấn Trung Tuyển, Diêu Ngạn mở miệng hỏi anh: “Anh nói ăn khuya cơ mà?”.
Tưởng Nã nhìn lướt qua cô: “Anh sai Hứa Châu Vi đi mua. Anh ở Lô Xuyên đến mốc hết cả người rồi, về tắm trước đã”.
Mọi người tụ tập trong công ty vận chuyển hàng hóa lao nhao chờ Tưởng Nã trở về. Thức ăn khuya trên bàn bốc khói nghi ngút. Hứa Châu Vi kêu mọi người ăn trước, anh ta ngồi xổm ngoài cửa quan sát. Đến khi thấy
ánh đèn chiếu từ xa tới, anh ta đứng bật dậy: “Anh Nã về rồi!”.
Mọi người ném đũa, chen chúc nhau chạy ra cửa.
Tưởng Nã cười nói: “Cả đám chùi sạch miệng rồi nói!”.
Anh nắm tay Diêu Ngạn đi vào, từng tiếng “chị dâu” liên tục được
thốt ra. Tưởng Nã nói vài câu rồi mang phần ăn của mình lên tầng,
“Em ăn trước đi!” Tưởng Nã cởi đồ đi vào nhà tắm.
Diêu Ngạn nói: “Tôi không đói.” Cô ngả người dựa lưng vào ghế sofa,
cầm đũa bới bới món mì xào. Tưởng Nã ở trần đi ra, anh lau qua người
rồi ném khăn bông sang bên.
Diêu Ngạn đẩy hộp mì xào về phía anh, Tưởng Nã bỗng nói: “Hôm nay là ngày hai mươi”.
Diêu Ngạn giật mình, đưa mắt nhìn anh.
Miệng Tưởng Nã cong lên. Anh xoay người ngồi xuống, x́c nách Diêu Ngạn, đặt cô lên đùi anh.
Cơ thể rắn chắc thơm nức mùi sữa tắm, bàn tay to thô ráp nhẹ nhàng hạ xuống vuốt ve mái tóc của Diêu Ngạn, đưa miệng tới gần miệng của cô:
“Đoán ra chưa?”.
Diêu Ngạn nhìn đôi mắt anh, môi cô chỉ cần khẽ nhúc nhích là chạm vào miệng anh. Diêu Ngạn nói lí nhí: “Anh còn chưa trả lời câu hỏi thứ ba
của tôi”.
Tưởng Nã mút nhẹ miệng Diêu Ngạn, anh thì thào: “Quan trọng không?”.
Anh vừa nhìn sâu vào đôi mắt của cô, vừa thưởng thức làn môi mềm mại:
“Em chỉ cần biết từ nay về sau, em là của anh. Dù em đoán ra hay không, em cũng chỉ thuộc về một mình anh”.
Diêu Ngạn hơi ngoái đầu: “Trước đây anh đã hứa, nói lời phải giữ lời!”.
Tưởng Nã mỉm cười: “Ừm, đổi ý một lần thì sao? Diêu Diêu…” Anh hơi
buông lỏng Diêu Ngạn, nhìn cô chăm chú, anh nói: “Anh thích em, mặc kệ
em có đồng ý hay không!”.
Lời nói còn chưa dứt, anh đã giữ gáy cô hôn ngấu nghiến.
Chiếc miệng nhỏ nhắn mềm mại của cô không chịu nổi một nụ hôn sâu
nhưng lại có thể cắn rách yết hầu của người khác bất cứ lúc nào. Tưởng Nã mút chặt môi cô, đưa đầu lưỡi của anh thâm nh