pacman, rainbows, and roller s
Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ

Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325910

Bình chọn: 9.00/10/591 lượt.

… phu nhân sẽ bảo vệ nô tì?

Trần thị híp mắt, chắc như đinh đóng cột:

- Phải. Không chỉ ngươi, ta còn giúp cả nhà ngươi thoát cảnh xiềng xích.

Thấy Hương Nhi đấu tranh tư tưởng đến hồi cuối, Trần thị châm thêm vào.

- Ta sẽ cho ngươi một số của hồi môn để bắt đầu lại từ đầu… Ngươi chẳng lẽ quên được những chuyện bị Liễu thị hãm hại sao…

Đây đúng là điểm then chốt trong lòng của Hương Nhi, nàng hận Liễu thị

nhưng nàng không dám đối đầu với Liễu thị. Nàng làm sao có thể quên được chứ? Làm sao có thể quên được Liễu thị đã hại nàng thê thảm đến mức

nào…

Hương Nhi ngẩng mặt lên nhìn Trần thị, đã không còn sợ hãi, chỉ còn oán hận.

- Phu nhân chắc chắn sẽ bảo bệ nô tì và người nhà? Chắc chắn sẽ đánh đổ Liễu thị?

Trần thị thầm cười, hứa hẹn:

- Ngươi đừng quên ta là ai! Ta mới là chủ mẫu của Dạ gia, còn có Trần gia làm hậu thuẫn, ngươi nghĩ Liễu thị có thể làm gì được ta? Còn gia đình

ngươi, đối với ta chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ cần ngươi hợp tác với ta, một

lòng giúp ta, ta nhất định sẽ hậu đãi ngươi.

Hương Nhi cắn răng, quyết định:

- Được, Hương Nhi đồng ý!

Trần thị cười nhẹ, gương mặt lộ vẻ đắc ý, ra lệnh cho An bà bà tháo dây trói cho Hương Nhi.

Hương Nhi bắt đầu thuật lại đầu đuôi sự việc:

- Hương Nhi theo hầu Liễu thị đến nay đã gần hai năm, những chuyện xấu

của Liễu thị, Hương Nhi cũng rõ phần nào. Bình thường, nàng ta nắm nhiệm vụ quản gia đã lén lút bòn rút tiền không ít, tất cả sổ sách đen đó đều do Liễu thị tự mình bảo quản, khóa rất kỹ càng…

Trần thị chăm

chú lắng nghe, việc Liễu thị ăn chặn tiền của Dạ gia không phải là

chuyện mới, Trần thị đương nhiên cũng biết, chỉ là, Trần thị không nghĩ

sẽ dựa vào đó mà vạch mặt Liễu thị.

- … Liễu thị bản tính đa

nghi, hay ghen ghét những người trẻ tuổi, xinh đẹp nên những nô tì chỉ

cần có một ít nhan sắc lay vãng trước mặt thị, thị liền tìm cách trách

phạt, trà đạp… Không ít người bị hành hạ đến người không ra người rồi bị đuổi khỏi phương Bắc…

Kể đến đây, trong đáy mắt Hương Nhi hiện

lên sự căm hận mãnh liệt, chứng tỏ nàng cũng không an lành dưới trướng

Liễu thị. Hương Nhi căm hận đến mức vặn vẹo mặt mày, hai tay xiết chặt,

nín bật tiếng nói.

Trần thị nãy giờ vẫn luôn theo dõi thần sắc Hương Nhi, nhẹ nhàng hỏi:

- Ta vẫn chưa hiểu rốt cuộc vì sao Liễu thị giữ ngươi lại bên người…

Hương Nhi hít vào mấy hơi để dằn tâm trạng của mình, tiếp tục nói:

- Bởi vì Hương Nhi là người chịu trách nhiệm liên lạc cho Liễu thị.

Trần thị bất ngờ. Thúc giục:

- Liên lạc? Với ai?

Hương Nhi cay nghiến nói:

- Với biểu huynh của Liễu thị, Ngô Đổng.

Trần thị nheo mắt, đưa mắt nhìn An bà bà.

Ngô Đổng này Trần thị cũng có nghe nói qua. Nói là biểu huynh nhưng thật

chất quan hệ của Ngô Đổng và Liễu thị xa lắc lơ, thậm chí gọi là người

dưng cũng không ngoa. Ngô Đổng bản tính lười biếng, không việc làm đàng

hoàng nhưng lại thích sa hoa, háo sắc, không chuyện bất lương nào là

không làm. Rốt cuộc, Liễu thị và Ngô Đổng có mờ ám gì?

Trần thị thu hồi sự ngạc nhiên trong mắt, chậm rãi nói:

- Hai người vốn là biểu huynh, biểu muội, có liên hệ với nhau cũng không phải là chuyện lạ…

Hương Nhi căm tức nói:

- Biểu huynh, biểu muội? Nếu nô tì nói Ngô Đổng là gian phu của Liễu thị thì sao?

Trần thị tim đập lỗi nhịp. Trong lòng cười vui sướng, cuối cùng đã bắt được

điểm yếu của Liễu thị. Nhưng ngoài mặt, Trần thị lại tiếp tục giả vờ:

- Hương Nhi, ta biết ngươi hận Liễu thị. Nhưng chuyện này không thể chỉ

dựa vào lời ngươi nói mà quyết định được… chứng cớ, ngươi có không?

- Liễu thị và Ngô Đổng hẹn hò nhau rất bí mật. Lần nào cũng để cho Hương Nhi chuyển lời, nên không có chứng cứ xác nhận…

- Vậy thì rất khó nói… chỉ mình lời ngươi nói không thể đem thành bằng chứng được…

Hương Nhi gấp gấp nói:

- Nhưng Hương Nhi có thể hẹn hai người ra, đến lúc đó bắt tại trận, Liễu thị không còn gì để nói được.

Trần thị nắm chắc phần thắng, vẫn hỏi lại:

- Ngươi thật sự có thể phản được Liễu thị? Nàng ta là chủ tử của ngươi…

Hương Nhi chua xót nói:

- Phu nhân, ban đầu Hương Nhi khờ khạo, được trở thành hầu cận của Liễu

thị đã rất mãn nguyện, rất vui sướng… Nào ngờ, Liễu thị lòng gian dạ

thú, thường xuyên đánh đập, hành hạ Hương Nhi, Hương Nhi chịu đựng,

không dám nói một lời. Nhưng không những thế… Liễu thị lại đem Hương Nhi dâng cho Ngô Đổng. Người nghĩ Hương Nhi có thể không hận sao…

Nói tới đây, Hương Nhi tủi nhục không kèm được nước mắt mà rơi xuống.

Trần thị nhìn An bà bà, hai người gật đầu với nhau.

——————–

Thu Lương viện

Ngày hôm đó, Hương Nhi vẫn giữ thái độ như thường ngày, chạy đến thủ thỉ bên tai Liễu thị.

Liễu thị nghe xong thì nhíu mày nhìn Hương Nhi hỏi:

- Hắn hẹn ta?

Hương Nhi gật đầu.

- Dạ phải, phu nhân.

Liễu thị giọng bực bội miếng nhiếc nhưng trong lòng lại nẩy lên sự chờ mong.

- Hừ, không biết chọn thời điểm. Không biết rằng khoảng thời gian này, Dạ gia đang xảy ra nhiều biến cố sao…

- Vậy… Hương Nhi đi báo lại cho Ngô đại nhân là phu nhân đã đồng ý nhé.

Liễu thị không trả lời, dùng dằng bỏ đi. Hương Nhi nhìn theo bóng lưng nàng ta, t