m Lan định cởi y phục của mình ra thì có người đột ngột xuất hiện phía sau nàng và xuất
ra một chưởng làm nàng hôn mê.
- Dù tuổi còn nhỏ nhưng đúng là một thiên tài trong âm mưu gia đấu a…
Người bí ẩn đó lên tiếng mỉa mai, rồi quay sang hỏi người bên cạnh:
- Cảm giác bị người khác tính kế như thế nào?
- Quả thật rất đặc biệt. Chỉ cần ngày hôm nay nàng ta trót lọt, ngày mai
ta sẽ trở thành thủ phạm âm mưu bỏ thuốc Bạch Y Thần nhưng vô tình lại
tác thành hai người sẽ truyền khắp nơi. Đúng là… không thể ngờ nổi.
Hai người bí ẩn quả nhiên là Dạ Đông Tuyết và Tang Ly. Ánh sáng le lói bên
ngoài hắt lên mặt Tang Ly làm hiện rõ nụ cười ranh ma của hắn.
- Nàng muốn xử trí hai người thế nào?
Dạ Đông Tuyết nhíu mày, nàng chưa nghĩ ra cách nào để giải quyết chuyện này. Tang Ly nghiêm khắc nói:
- Nàng vẫn không đủ tàn nhẫn.
Dạ Đông Tuyết rùng mình. Đúng vậy, nàng vẫn không đủ quyết tâm, không đủ tàn nhẫn đối phó với kẻ địch của mình.
Tang Ly tiếp tục dụ hoặc bên tai:
- Dù nàng có lòng tốt nhưng… ai sẽ hiểu cho nàng? Những kẻ đó sẽ cảm kích nàng sao? Hay là… xem nàng như kẻ ngốc? Nàng cứ mềm lòng như vậy, nàng
có thể… trả thù?
Dạ Đông Tuyết liên tục thay đổi sắc mặt theo từng câu nói của Tang Ly, nhịp tim Dạ Đông Tuyết càng nhanh.
Đưa mắt nhìn Dạ Kim Lan đang bất tỉnh trên giường, đó là muội muội của
nàng, là người nhà của nàng, nhưng cũng là kẻ thù của nàng. Trái tim Dạ
Đông Tuyết càng lúc càng lạnh lẽo.
Dạ Đông Tuyết mở miệng định
nói gì đó nhưng lại im bật, đôi tay xiết chặt lại, móng tay đâm sâu vào
thịt, cơn đau làm nàng phần nào tỉnh táo.
Những kẻ đó chưa từng nghĩ đến tình thân.
Nàng còn muốn mơ tưởng điều gì?
Cái chết của mẫu thân, Dạ gia nhất định phải trả giá đắt.
Dạ Đông Tuyết xoay lưng, không chút cảm xúc nói:
- Chuyện ở đây giao ngươi giải quyết.
Khóe môi Tang Ly nâng cao, hài lòng trước thành tích của mình. Rồi hời hợt nhìn lại hai người trên giường.
Sáng hôm sau, nô tì Hồng Tụ ở Trúc Lâm Viện bị phát hiện thông dâm với một
kẻ gia đinh trong phủ ngay trên giường của Bạch Y Thần. Dạ gia một phen
nháo nhào. Tang Ly và Dạ Đông
Tuyết mở mắt nhìn nhau khi nghe tin thông dâm ở Trúc Lâm Viện, đối tượng bị bắt không phải Dạ Kim Lan mà là Hồng Tụ. Sau phút bất ngờ, Tang Ly
lắc lắc đầu cười mỉa mai.
- Đêm qua, rõ ràng ta đã thấy nàng ta và… Ta đã quá xem thường bản lãnh của Dạ Kim Lan này rồi.
- Bạch Y Thần ở đâu?
- Ta có lòng tốt cho hắn ngâm mình ở con suối sau hậu viên.
Dạ Đông Tuyết trừng mắt với Tang Ly. Ngâm mình? Bây giờ đã sắp vào mùa
đông, thời tiết này mà đi ngâm mình ở suối? Tang Ly cười cười với Dạ
Đông Tuyết.
- Nàng yên tâm. Hắn sẽ không chết đâu. Nhưng nằm bệnh vài ngày là không tránh khỏi. Mà để cho hắn lựa chọn, chắc chắn hắn thà chịu như vậy chứ cũng không muốn là kẻ đang nằm trên giường kia đâu.
Dạ Đông Tuyết nhàm chán không thèm nhìn.
- Tại sao người kia lại thành Hồng Tụ?
Mắt Tang Ly lóe sáng nói:
- Cái này thì phải hỏi Dạ Kim Lan rồi.
——————-
Thủy Tiên Viện
Dạ Kim Lan hai mắt đỏ bừng đập hết mọi nội thất trong phòng.
- A a a… tại sao? Tại sao lại như vậy?
Lần này Dạ Kim Lan không cách nào trút được mối hận của mình.
Đêm qua, sau khi đưa Bạch Y Thần về phòng, Dạ Kim Lan trong lòng đã thầm
chắc chắn mọi chuyện không sai được. Chỉ cần thêm một bước nữa, nàng sẽ
tránh được mối hôn sự với lão già háo sắc kia, lại còn được gả cho người trong mộng của mình.
Nào ngờ, Dạ Kim Lan chưa kịp mừng xong,
Tang Ly đã xuất hiện làm thay đổi tất cả. Tang Ly đưa Bạch Y Thần rời đi bỏ Dạ Kim Lan ở lại, xuân dược này cũng không hẵn không có cách trị,
chỉ cần Bạch Y Thần có thể chịu đựng qua tác dụng của nó, hắn cũng không cần phải có nữ nhân để giải dược. Còn về phần Dạ Kim Lan, Tang Ly lại
càng không lo lắng.
Ban đêm, chắc chắn sẽ không thiếu những gia đinh canh phòng đi.
Một tên gia đinh canh gác đi ngang phòng của Bạch Y Thần nghe thấy tiếng
rên rĩ từ trong phát phòng phát ra làm hắn cả người nhộn nhạo.
- Không ngờ Bạch công tử cũng có hứng thú này…
Hắn lén lút đến rình xem, bất ngờ là bên trong chỉ thấy một nữ nhân đang
lăn lộn trên giường, y phục lộn xộn. Hắn thèm thuồng nuốt nước miếng của mình, to gan tiến vào gần hơn. Dù không thấy rõ mặt người nằm trên
giường, nhưng hắn có thể cảm nhận được cơ thể nàng đang ngọ nguậy, tiếng thở gấp mê loạn của nàng ta.
- … cô… cô nương…
Nghe tiếng người gọi mình, nữ nhân trên giường mời gọi:
- … Bạch…. lang…
Thế là, hắn bất chấp tất cả lao vào cùng nữ nhân trên giường kia vui vẻ.
Đến lúc tỉnh dậy, Dạ Kim Lan toàn thân đau nhức, mơ hồ nhớ đến chuyện đã
xảy ra thì mặt ửng đỏ, len lén nhìn nam nhân bên cạnh. Nhưng mọi thứ tốt đẹp đều sụp đổ khi nàng thấy mặt nam nhân kia. Đó là một kẻ xấu xí chứ
không phải Bạch Y Thần. Cả ý nghĩ muốn chết, Dạ Kim Lan cũng có.
- Tại sao? Tại sao lại như vậy?
Nghe tiếng thét, gã kia lười nhát mở mắt. Thấy hắn sắp tỉnh, Dạ Kim Lan lúc
đó không biết lấy đâu ra sức mạnh, liền quơ lấy thứ gì đó ở gần mình đập vào đầu tên kia làm hắn bất tỉnh.
Sau khi hắn hôn mê, Dạ Kim Lan mớ