Cảnh Sơ im lặng.
Tăng Lý nói tiếp: “Anh đừng giận, vì anh, nhưng cũng không phải vì anh.”
Đúng là Ngải Cảnh Sơ có chút tức giận, anh buồn bã nói: “Em không muốn gặp anh thì thôi, không cần phải làm vậy.”
Hai người cùng trầm mặc.
Qua một lúc, Tăng Lý lên tiếng: “Ngải Cảnh Sơ!” Giọng nói của cô cực kì dịu dàng, khiến cho người khác nghe mà lòng mềm nhũn.
Cô nói: “Em từ nhỏ đã ngưỡng mộ nhưng người đi du lịch khắp nơi với một cái ba lô, nhưng hơn hai mươi năm nay, quãng đường xa nhất mà em đi chỉ là từ thị trấn quê đến thành phố này. Những người được đi từ nửa này sang nửa kia trái đất như anh sẽ không hiểu được cảm giác này của em. Trước kia không đi được là vì em không có tiền, về sau kiếm được tiền rồi lại nói với người khác rằng em còn phải làm việc, không có thời gian, không được nghỉ phép. Thực ra chỉ mình em biết, nguyên nhân là vì em không dám. Ngay cả hành lang tối thui không có đèn trong khu chung cư mà em còn sợ hãi, không dám đi một mình. Em sợ những thứ xa lạ, sợ đến một nơi xa xôi rồi lại cảm thấy nó không tốt như mình nghĩ; em sợ sẽ gặp phải những người khiến em sợ hãi ở một thành phố lạ lẫm nào đó; sợ em tiêu hết tiền rồi không thể trở về nhà; thậm chí em còn sợ thuê phải một khác sạn không tốt, sợ đi đường vất vả,... Vì thế, mỗi khi đọc trên sách báo kể về những chuyến đi thú vị, em đã âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải đi một nơi nào đó mới được. Vậy mà gần thực hiện em đều lại sợ sệt. Hôm nay em đột nhiên muốn thử, muốn một mình khám phá thế giới bên ngoài.”
Ngải Cảnh Sơ im lặng nghe cô nói hết, cô dừng lại một lúc, anh mới mở miệng: “Chỉ cần có anh ở bên cạnh, em không phải sợ gì cả.”
“Ngải Cảnh Sơ!” Cô lại gọi tên anh.
“Ừ.” Anh đáp.
“Anh biết không, trên đời này, chính tại khoảnh khắc này, em sợ nhất – chính là anh!” Cô nói, “Em sợ sau khi có được anh rồi, em lại phát hiện ra anh không giống trong tưởng tượng của em, như Vu Dịch trước kia vậy. Tối qua, trên đường đến gặp Vu Dịch, em đột nhiên hiểu ra, với em, anh quan trọng hơn Vu Dịch rất rất nhiều. Thà rằng cả đời này không gặp lại anh ấy, em cũng không muốn thấy dáng vẻ âm thầm chịu đựng nỗi buồn của anh. Vì thế em quay lại tìm anh. Anh có cảm nhận được em đã yêu anh rồi không? Ngải Cảnh Sơ, em nghĩ em đã yêu anh thật rồi. Nhưng hãy cho em thêm một khoảng thời gian, được không?”
Tăng Lý một tay nắm di động, một tay đặt lên ngực mình. Trái tim vẫn đang đập rộn ràng, nhưng trái tim này chỉ tạm thời gửi lại đây thêm một chút nữa thôi.
Giấc mơ càng đẹp, hiện thực càng tàn khốc. Hành trình của Tăng Lý không được ổ cho lắm.
Đích đến đầu tiên của cô là biển, không ngờ vì lí do thời tiết nên máy bay hoãn lại ba tiếng, khi cô xuống máy bay thì đã gần nửa đêm. Cô chật vật vác hành lí tới khách sạn gần bãi biển, nhân viên lễ tân tươi cười nói: “Xin lỗi, phòng quý khách đặt đã bị hủy rồi.”
“ Vì sao?” Tăng Lý ngây người.
“Lúc đặt phòng chị không nói rõ, vì thế chúng em chỉ giữ phòng đến sáu giờ chiều.”
“Nhưng chuyến bay của tôi bị hoãn nên mới đến muộn.”
“Xin lỗi chị, vì không liên lạc được với chị, lại có khác đến thuê phòng nên chúng em đã hủy mất rồi ạ.”
“Thế còn phòng trống không?”
“Không còn ạ.” Cô lễ tân vẫn duy trì nụ cười và đáp.
Tăng Lý lại lóc cóc kéo hành lí ra ngoài trời mưa bụi, hỏi liên tiếp mấy khách sạn đều hết phòng, hôm nay là cuối tuần nên khách du lịch rất nhiều. Rút ra được kết luận này, Tăng Lý đột nhiên hối hận, cô lại không dám bắt taxi vào thành phố giờ này.
Trên hè phố có một quán hàng rong bật đèn vàng, thấy ông lão bán hàng có vẻ là người tử tế, Tăng Lý bèn vào hỏi thăm. Nghe xong câu hỏi của cô, ông lão chỉ vào tòa nhà đối diện, mất kiên nhẫn nói bằng thứ tiếng địa phương không rõ ràng: “Chỗ kia ở được đấy thôi.”
Tăng Lý nhìn theo, trên tấm bảng hiệu khách sạn có năm ngôi sao thắp đèn sáng nhấp nháy, trông vậy cũng đủ để cô chùn bước. Cô lấy di động ra, lên mạng tìm kiếm khách sạn ở khu vực lân cận, chưa được vài phút thì hết pin. Cuối cùng, cô đánh bạo kéo hành lí vào sảnh lớn khách sạn năm sao sang trọng kia. Nhân viên tiếp đón ngoài cửa nhiệt tình hỏi cô cần gì, cô mặt dày nói muốn ngồi nhờ một lúc. Sau đó, cô nhanh chóng lẩn tránh ánh mắt dò xét của người ta, lò dò đi về phía chiếc sofa ở một góc sảnh lớn, may mà có ổ điện. Tăng Lý cắm sạc điện thoại, tiếp tục lên mạng dò tìm.
Đợi đến khi thuê được phòng, cô mới gọi điện cho Ngải Cảnh Sơ báo bình an.
“Tới nơi rồi?” Anh hỏi.
“Ừ.”
“Muộn thế?”
“Chuyến bay bị hoãn.”
“Những cái khác suôn sẻ cả chứ?”
“Suôn sẻ.” Cô đáp.
“Em nghỉ sớm đi, mai anh gọi lại cho em.”
Tắm rửa xong, Tăng Lý nhắn tin cho Mã Y Y và Ngũ Dĩnh rồi mới ngủ.
Cô lạ giường, hơn nữa mỗi lần trở mình giường lại phát ra tiếng động, vì vậy cả đêm cứ chập chờn ngủ không yên. Đã thế, đoàn du lịch ở mấy phòng bên cạnh trời chưa sáng đã trả phòng, hành lang ồn ào tiếng bước chân và nói chuyện, khiến cô bị tỉnh giấc.
Hôm sau, Tăng Lý ra bãi biển, trời vẫn mưa. Gió lồng lộng thổi mang theo hơi lạnh và ẩm ướt, bao nhiêu hào hứng của cô về lần đầu tiên được ngắm biển cũng vì thế mà tan