ô và nói: “Thôi nào, đừng khóc nữa. Để Ngải Cảnh Sơ thấy, kiểu gì anh cũng bị đánh vỡ đầu!”
...
“Ngộ nhỡ bị đánh cho gãy hết cả răng, anh còn phải đến chỗ cậu ta điều trị. Ôi mất mặt chết đi được!”
...
“Em không biết mấy người học răng hàm mặt ấy đâu, chẳng có sở trường gì ngoài tay khỏe cả. Có thể dùng một tay cầm kìm vặn dây thép được, anh không đánh lại nổi đâu.”
Mấy câu nói của Vu Dịch khiến Tăng Lý không nhị được cười.
Gần đến giờ, Vu Dịch tiễn Tăng Lý ra cửa sân bay, nói mấy câu từ biệt rồi anh quay vào. Đi được vài bước, bỗng nhiên anh nghe thấy giọng nói thân thuộc kia gọi to một tiếng: “Chú họ!”
Vu Dịch sững cả người, mấy giây sau anh mới ngoảnh đầu lại. Cả đời này, lần đầu tiên anh nghe thấy cô gọi mình như vậy.
Tăng Lý đang vẫy tay tạm biệt anh, nước mắt đã được lau khô.
Anh mỉm cười với cô.
Đúng rồi, không phải là không hối hận.
Chỉ là, chúng ta không phải người mà đối phương cần tìm.
Trên đường từ sân bay trở lại thành phố, Tăng Lý tranh thủ đi mau thức ăn. Về tới nhà, cô dọn dẹp nhà cửa rồi nấu cơm. Cô làm rất nhiều món, nhưng sau đó chỉ ngồi bất động nhìm một bàn thức ăn. Tất cả các món cô làm đều hơi mặn một chút, hơi cay một chút. Thực ra ban đầu, cô không thích ăn cay, chỉ vì Vu Dịch nên cô cũng thích.
Các món cô nấu đều là dựa vào sở thích của anh mà học.
Lúc này, Tăng Lý không khóc, cô im lặng ngồi ở bàn ăn, không hề động đũa. Đợi đồ ăn nguội hết, màu sắc không còn tươi nguyên, cô mới đứng dậy cầm từng đĩa thức ăn lần lượt đổ vào thùng rác. Lúc đổ bát canh lạc, cô bỗng nhớ tới dáng vẻ ngang bướng của Ngải Cảnh Sơ khi nói: “Anh không ăn lạc.”
Đúng lúc này thì chuông điện thoại reo.
“Nghe mọi người nói con bị ngã xe đạp?” Mẹ Tăng gượng gạo nói. Kể từ sau lần cãi nhau kia, hai mẹ con cô chưa hề nói chuyện với nhau.
“Vâng, phải khâu mấy mũi.”
“Sao không bảo mẹ?”
“Lúc đó con không kịp gọi cho mẹ, điều trị xong cảm thấy không nghiêm trọng nên con không nói.”
“Giờ sao rồi?”
“Đỡ nhiều rồi, con đi cắt chỉ rồi.”
“Đỡ cái gì mà đỡ! Động đến xương cốt phải cẩn thận. Mẹ nấu bát canh cá tiện đường mang đến cho cô đây, xuống lấy đi.”
“Dạ?”
“Dạ dẫm gì? Nhanh lên, người ta còn đang đợi mẹ đi mua sắm. Xuống cổng chung cư lấy đi.”
Tăng Lý chạy tới nơi, mẹ Tăng đang đứng một mình bên hè đường, tay xách một cặp lồng giữ nhiệt.
Miệng nói đang vội nhưng khi thấy cô, mẹ Tăng cũng không đưa đồ cho cô ngay mà xị mặt nói: “Vết thương đâu xem nào?”
Tăng Lý ngửa mặt lên để mẹ nhìn cằm. Tuy đã cắt chỉ nhưng vết thương còn chưa lành hẳn, lồi ra ngoài một chút, nhìn cực kì xấu.
Kiểm tra xong, mẹ Tăng nhíu mày: “Thế này có chết không! Rồi thành sẹo đấy!”
“Dần dần sẽ khỏi thôi mẹ.” Tăng Lý nói cho mẹ yên lòng.
“Mấy tháng tới không được ăn gừng, xì dầu, tỏi, ớt. Canh cá này tốt cho vết thương, ăn đi, hết mai mẹ lại nấu cho.”
Tăng Lý mỉm cười.
“Lấy chồng sớm đi có phải giờ đỡ mệt mỏi không!”
Tăng Lý lại cười, cô không dám nói gì chọc vào mẹ.
“Làm gì cũng ẩu đoảng! Đang yên đang lành tự dưng đi xe đạp làm gì? Đi cũng không hẳn hoi, mấy năm cấp hai đi suốt có ngã bao giờ đâu mà giờ lại ngã? Ngã kiểu gì không ngã, lại đập mặt xuống đường! Chồng còn chưa lấy, nó mà để lại sẹo thì có kêu trời cũng không thấu. Nuôi ăn hai mươi mấy năm phí cả cơm gạo. Mày bảo sớm với mẹ thì mẹ đã bảo người quen giới thiệu bác sĩ giỏi cho rồi...” Mẹ Tăng lẩm bẩm mãi không thôi.
“Mẹ!” Tăng Lý khẽ nói, “Hay mẹ lên nhà ngồi tẹo đã?” Đứng đây người qua người lại, hàng xóm trông thấy thật không hay.
“Gì?” Mẹ Tăng rốt cuộc cũng dừng lại, chợt nhớ tới ban nãy mình nói bận việc, bà vội lên tiếng: “Thôi khỏi, tôi đang bận, rảnh rỗi đâu mà lo cho cô. Đi đây.”
Đưa cặp lồng canh cho Tăng Lý xong, bà quay lưng đi. Tăng Lý đột nhiên gọi: “Mẹ!”
...
“Cảm ơn mẹ!”
Mẹ Tăng lúng túng, giả vờ tỉnh bơ đáp lại một câu: “Gớm nữa, ơn huệ cái gì.”
Trở về nhà, Tăng Lý bỏ canh cá ra ăn, từng miếng từng miếng nóng hổi trôi tuột vào dạ dày, ăn xong, cả người đổ mồ hôi.
Tivi đang phát chương trình giới thiệu địa điểm du lịch, vừa ngước mắt, Tăng Lý bỗng dưng kích động. Cô không do dự đứng dậy thu dọn hành lí, chưa bao giờ cô có quyết tâm mạnh như vậy. Đầu tiên cô liên hệ với công ty du lịch, rồi gọi điện cho chủ nhiệm Lý xin phê chuẩn nghỉ phép thường nên kéo dài năm ngày. Sau đó cô đặt vé máy bay, đặt phòng khách sạn, buổi chiều khởi hành ngay.
Đến sân bay, cô mới gọi điện báo với Ngải Cảnh Sơ.
Ấn phím gọi, lòng cô thấp thỏm không yên.
Lúc cuộc gọi được kết nối, Ngải Cảnh Sơ đang họp. Cuối tuần này có một buổi thảo luận về việc giảng dạy ở Đại học A nên mấy hôm nay anh đều rất bận.
“Cậu ấy đi chưa?” Ngải Cảnh Sơ hỏi.
“Đi rồi.”
“Về nhà đợi anh, xong việc anh đến gặp em.” Giọng nói của anh rất ấm áp, rất dịu dàng.
Tăng Lý vội nói: “Em phải đi ra ngoài một chuyến.”
“Thế em đi đi, lát anh tới đón em.”
“Không phải, em đi xa.” Cô giải thích.
“Đi đâu? Em đang đi đâu?” Anh bắt đầu lo lắng.
“Em đang ở sân bay, sắp đi rồi.”
“Vì anh?” Anh hỏi.
“Không, không phải.” Cô phủ nhận theo phản xạ, nhưng sau đó lại chậm chạp nói: “Vâng.”
Ngải
