Insane
Công Chúa Yêu Phò Mã

Công Chúa Yêu Phò Mã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322424

Bình chọn: 7.00/10/242 lượt.

nh hấp tấp nói, “Ta phát hiện ra làm kỹ nữ cũng có chỗ tốt, tất cả mọi người đều muốn nhìn ngắm ta, không sợ bị người khác bỏ đi, không cần học cách hành xử đúng đắn, không bị ai nói ta có những hành động hoang dã đến kỳ cục.” Nàng dùng lời của hắn để phản bác lại hắn.

“Cho ta xem nàng có thể làm được gì!” Hắn kéo nàng vào lòng.

Nhạc Bình suýt chút kêu lên sợ hãi, không ngừng tự nói với mình phải thể hiện như một kỹ nữ, nhưng….

Trời ạ! Nàng làm sao biết kỹ nữ sẽ làm cái gì?

Hắn chậm rãi cúi đầu, hơi thở ấm áp phả trên da mặt nàng, Nhạc Bình tưởng như tim đã nhảy ra khỏi lồng ngực, nhảy vào trong lòng hắn.

Sao chứ? Tay nàng đã tự nhiên đặt vào trước ngực Úy Vân, cho dù nàng thiếu kiến thức về chuyện này, cũng nên biết không có kỹ nữ nào sợ đến mức dùng tay “giữ khoảng cách”.

Nàng nhanh chóng vụng về ôm lấy Úy Vân, quên sợ hãi, tìm kiếm phản ứng của hắn. Úy Vân khẽ nâng mặt nàng, ánh mắt lộ ra nét tò mò, hô hấp của nàng như ngừng lại…

“Sao vội vàng vậy?” Hắn có vẻ kỳ quái.

Nhạc Bình bắt đầu thở, hoàn hảo, hắn bây giờ vẫn chưa phát hiện, nhưng mà….

Nếu hắn vẫn nhìn nàng như vậy, nàng nhất định sẽ để lộ chân tướng, nàng vốn không tự tin cho lắm.

Cặp mắt Úy Vân vô cùng lợi hại, hắn lại rất thông minh, nếu bây giờ không thể lừa gạt hắn, nàng vĩnh viễn không có cơ hội tiếp theo. Nàng đã đợi bao lâu mới chờ được đến hôm nay….

Nhạc Bình chậm rãi buông tay Uý Vân, làm bộ như không có việc gì, hơi lui ra sau một bước, dường như nàng mỗi ngày đều cùng nam nhân ôm nhau...

Uý Vân cố gắng phán đoán suy nghĩ của nàng. Bốn năm trước, hắn có thể dễ dàng đoán được tâm sự của Nhạc Bình, nàng cũng không giấu diếm hắn bất cứ điều gì, vậy mà bây giờ mọi thứ dường như đã thay đổi, hắn không thể hiểu được những tâm tình ẩn giấu trong mắt nàng.

Hắn không thể chịu đựng ý nghĩ này, sự tức giận làm dạ dày hắn co thắt lại.

“Thu dọn đồ đạc, lập tức theo ta trở về.” Hắn thô lỗ hạ lệnh.

“Tại sao?” Nàng mới là không cần, điều kiện vẫn còn chưa nói, bây giờ vừa gặp đã theo hắn trở về, chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao?

Uý Vân dừng lại một chút, chậm rãi nói:

“Không cần lo lắng chuyện tiền bạc, ta sẽ thay nàng chuộc thân.”

Nhạc Bình mở to hai mắt, “Ai nói với chàng là ta lo lắng chuyện tiền bạc? Ta bây giờ có rất nhiều tiền, đến phương các là để tự do, ta muốn làm một người đàn bà tự do, làm nghề này quả thật rất thoải mái, chàng không nghe truyền kỳ Hạo Phong điện hạ dùng hai vạn lượng vàng thay ta chuộc thân sao?” Nàng không nói sai, ca ca và tẩu tẩu đến với nhau quả thật có thể coi là truyền kỳ.

Mặt Uý Vân biến sắc, “Thật đáng tiếc, ta sẽ không để cho người của ta ở chỗ này.... ‘thoải mái’.” Hắn trích dẫn lời của nàng.

“Vấn đề trọng điểm là ở chỗ này”. Nàng biết rõ lời này sẽ làm hắn nổi giận, nhưng vẫn chậm rãi nói rõ từng từ: “Ta - không - phải - người - của - chàng.”

Khuôn mặt Uý Vân giống như được phủ một tầng băng, lạnh lẽo, hắn tàn nhẫn nói:

“Hiển nhiên quan điểm của ta và nàng có chút bất đồng, nhưng chuyện này sẽ sớm được cải thiện. Ta tin rằng ta luôn có cách làm cho nàng phải đồng ý với ta, về phần quyền sở hữu của ta đối với nàng.... chuyện này không cần tranh cãi.”

“Chàng.... muốn thế nào?” Nàng nín thở chờ đợi câu trả lời của hắn.

Hắn mặt không chút thay đổi, nói:

“Không có gì đặc biệt, chỉ cần đưa tiền cho tú bà: nàng là gia nô của ta chạy trốn, yêu cầu bà ta trả nàng lại cho ta”.

“Ta không phải gia nô của chàng.” Nàng kháng nghị.

Hắn nhún vai, “Điều đó không quan trọng, ta là Tuấn Vương gia Uý Vân, người nào không muốn sống nữa mới dám nghi ngờ lời ta nói.”

“Thật quá đáng. Chàng không thể chuyên chế như vậy.”

“Nàng thử xem xem.”

Nàng thở sâu nói:

“Chàng tại sao muốn làm như vậy, chàng vốn không cần ta, tại sao lại muốn đem ta về bên cạnh chàng.” Nàng rất muốn nghe hắn nói lý do.

“Có cần hay không tự ta quyết định.” Hắn lộ ra nụ cười đầy tà khí mà Nhạc Bình vốn quen thuộc, “Ta sẽ tìm ra tác dụng của nàng, nàng có thể tin tưởng ta.”

Nàng thành công rồi. Nhạc Bình mừng rỡ thầm nghĩ: Hắn bây giờ đã tin vào thân phận giả mạo của nàng rồi, thật sự là nguy hiểm, nàng đã tưởng sẽ bị hắn phát hiện.

“Ý của chàng là.... Bây giờ không có nữ nhân nào ở trong phủ để chàng chơi đùa?” Nàng cố ý nói rõ ràng, cảm giác khuôn mặt nóng lên.

Hắn cười rộ lên, hứng thú vì nàng không thích nhìn thấy những người đàn bà hắn triệu tới, đây đích thực là ý muốn chiếm hữu a.

“Nếu có thì sao?” Hắn cố ý chọc tức nàng.

Nhạc Bình cao ngạo ngẩng cằm, từ lỗ mũi hừ lạnh vài tiếng, giống như con mèo con bị làm cho tức giận.

Uý Vân hài lòng với phản ứng của nàng, “Coi như là có, ta tin rằng nàng cũng sẽ có biện pháp đối phó với bọn họ, giống như nàng có thể tìm cách đuổi họ đi như trước kia.”

“Chàng biết là tốt rồi.” Nhạc Bình đắc ý nói.

Nàng biết nếu làm bộ lãng nữ sẽ có thể khiến bọn họ bế tắc.

“Bất quá.... giờ vừa vặn không có.” Hắn nhìn thẳng nàng, “Nhưng là, ta không thể cam đoan với nàng chuyện sau này.”

Nhạc Bình nhịn xuống không để lộ vẻ mặt đau lòng, gục đầu