The Soda Pop
Công Chúa Đùa Giỡn Tâm Cơ

Công Chúa Đùa Giỡn Tâm Cơ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323030

Bình chọn: 8.5.00/10/303 lượt.

g tích nữ nhân đó.

Nhưng là nàng tựa như làn gió biến mất, dù thế nào cũng tìm không ra.

Này thật sự rất kì quái.

Hắn nhớ lại hướng lúc nữ nhân kia rời đi, lại vừa vặn hôm qua là ngày các công chúa cùng thiên kim từ các quốc gia tiến vào Thương Nguyệt quốc, có lẽ nàng theo mấy người được nhận thiếp tuyển phi mà theo vào……

Lập tức, hắn liền sai người chuẩn bị yến hội, mặt ngoài là để khoản đãi mĩ nhân các quốc gia, trên thực tế là muốn tìm xem nữ nhân kia có phải là trà trộn trong đó.

Tuy rằng nàng che mặt, nhưng hắn tự tin có thể nhận ra nàng, bởi vì cặp mắt kia khắc thật sâu trong ấn tượng của hắn.

“Lương Phúc, toàn bộ mọi người đã đến đủ?” Lãnh mâu quét qua chỗ các nữ tử đang đứng, làm như không thấy những ánh mắt ái mộ đang phóng về phía mình.

Hắn đang tìm kiếm, nhưng là không phát hiện ra điều gì, không ai làm cho hắn cảm thấy chính là nàng!

“Vương gia, còn có hai vị công chúa Hoa Vũ quốc chưa tới.” Lương công công thấp giọng nói.

Vừa nói xong đã nhìn thấy cung nữ dẫn hai vị công chúa vào.

“Vương gia, hai vị công chúa đã đến.” Hắn nhanh nhẩu bẩm báo.

“Ân.” Thương Nguyệt Ngạo Vân dương mắt, nhìn hai vị công chúa đi đằng sau cung nữ, ánh mắt đầu tiên chạm đến bóng dáng tuyệt mĩ của Hoa Diệu Nhi, dung mạo khuynh quốc khuynh thành kia làm cho hắn hơi hơi nhíu mày.

“Vương gia, người đi trước là đại công chúa Hoa Vũ quốc, cũng chính là đệ nhất mĩ nhân nổi tiếng phía nam.” Phát hiện nhiếp chính vương nhìn chăm chú, Lương công công thấp giọng nói.

“Người đi phía sau là ai?” Dung mạo xinh đẹp kia quả là làm cho hắn chú ý một chút, nhưng chẳng qua mới nhìn trong chốc lát, tầm mắt của hắn đã chuyển qua trên người nữ tử phía sau.

Nàng cúi đầu, toàn bộ thân hình giấu đằng sau Hoa Diệu Nhi, làm cho hắn nhìn không rõ được bộ dáng của nàng.

“Kia hẳn là nhị công chúa Hoa Vũ quốc” Lương công công trả lời.

“Nga….” Thương Nguyệt Ngạo Vân nâng ly rượu uống một ngụm, không đem tầm mắt chuyển qua trên người đại công chúa xinh đẹp, ngược lại vẫn là nhìn nhị công chúa, nhìn chằm chằm cước bộ thong thả của nàng, ánh mắt hơi hơi nheo lại.

Một loại cảm giác kì dị dâng lên trong lòng, làm cho hắn gắt gao nhìn chăm chăm nàng không dứt.

Cũng cảm nhận được cái nhìn chăm chú sắc bén của hắn, Hoa Lộng Nhi không khỏi run sợ trong lòng.

Bình… bình tĩnh! Nhất định chỉ là ảo giác, không có khả năng hắn lại nhận ra được.

Nhưng là……… Chết tiệt! Làm sao có thể khéo như vậy, nam nhân tối hôm qua vừa gặp được, thế nhưng lại chính là Thương Nguyệt Ngạo Vân?!!

Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt tuấn mĩ của hắn giống như một tác phẩm điêu khắc hoàn mĩ tuyệt đẹp, khiến cho người ta chú mục nhìn vào, mà khí thế cuồng ngạo kia giống như mãnh hổ, tràn ngập tính xâm lược, lại làm cho người ta không tự chủ được mà mê muội trong đó……..

Ban đêm, hắn thoạt nhìn đã thập phần nguy hiểm, thực không nghĩ đến ban ngày hắn còn làm cho người ta cảm thấy khủng bố hơn.

Mồ hôi lạnh, từng giọt từng giọt thấm ướt lưng Hoa Lộng Nhi.

“Lộng Nhi, sao ngươi đi chậm như vậy?” Hoa Diệu Nhi vừa quay đầu lại, thấy biểu muội cách nàng một khoảng khá xa, liền thúc giục nói: “Mau đi nhanh lên nha, không phải là tối hôm qua ngủ không tốt, cho nên bây giờ ngươi mới không có thể lực đi sao?”

Thanh âm của nàng ấy không lớn không nhỏ, nhưng lại làm cho tất cả mọi người gần đó nghe được, đương nhiên cũng bao gồm Thương Nguyệt Ngạo Vân.

Tối hôm qua ngủ không tốt? Hắn nhíu mày, bạc môi hứng thú gợi lên.

Hoa Lộng Nhi âm thầm mắng, một ngày nào đó, nàng nhất định nhịn không được mà bóp chết Hoa Diệu Nhi ngu ngốc này!

“Ngươi câm miệng cho ta!” Nàng cắn răng, hung tợn cảnh cáo.

Nhìn thấy biểu tình dữ tợn của muội muội, Hoa Diệu Nhi nhanh chóng ngậm miệng, không dám nói nữa.

Hít sâu một hơi, Hoa Lộng Nhi nuốt nuốt nước miếng, sợ hãi dương ánh mắt trộm nhìn nam nhân ngồi ghế chủ vị.

Ai ngờ vừa ngước mắt lên, vừa vặn chạm đúng tầm mắt hắn, nàng không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Thương Nguyệt Ngạo Vân ánh mắt sáng quắc, bạc môi cong cong tà ngạo, bình tĩnh nhìn ánh mắt của nàng….. cặp mắt kia phản ánh tâm hồn, sáng trong suốt làm người ta vừa nhìn đã khắc sâu, tốt lắm, hắn đã tìm được nàng!

Hoa Lộng Nhi kinh sợ thối lui mấy bước.

Hắn nhận ra nàng?!! Không! Không có khả năng, tối hôm qua nàng có che mặt nha!

Nhưng là nàng lại nhìn thấy nam nhân đứng lên, chậm rãi hướng về phía nàng đi tới.

“Lộng Nhi, kia không phải Thương Nguyệt Ngạo Vân sao? Trời! Bộ dạng hắn thật đẹp…”, Hoa Diệu Nhi nhịn không được sợ hãi than lên, “Hắn.. hắn đi tới!”

Ánh mắt nàng không chuyển, nàng có nhìn thấy, hơn nữa cặp con ngươi đen kia tựa như đã tìm được con mồi, một cái chớp mắt cũng không có mà cứ chằm chằm nhìn nàng.

Hoa Lộng Nhi chợt lạnh trong tâm, lòng bàn tay cũng bắt đầu đổ mồ hôi hột.

Trấn.. trấn định, khẩn trương sẽ chỉ thêm lòi đuôi……

Tuy rằng không ngừng nhắc nhở chính mình, nhưng là khi Thương Nguyệt Ngạo Vân càng lúc càng tiếp cận, Hoa Lộng Nhi rốt cuộc bình tĩnh không nổi, xoay người bỏ chạy.

Thấy nàng phi thân chạy đi, Thương Nguyệt Ngạo Vân hừ lạnh một tiếng, cất bư