Teya Salat
Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng

Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323504

Bình chọn: 9.00/10/350 lượt.

đã về cùng với mày rồi, bản tiểu thư sẽ đánh chết nó”.

Ngô Diệu hình như cũng chẳng vui hơn chút nào, mà còn rất phiền não.

“Này, con bé này, mày sao thế?” Phi Phi hỏi nhỏ, “Không phải bị tên biến thái kia sàm sỡ rồi đấy chứ?”

“Không có”. Ngô Diệu rầu rĩ lắc đầu, “Vừa nãy....Lạc Tài Tần nói mấy chuyện kì quái”.

“Anh ta nói gì?” Phi Phi khoanh chân ngồi xuống, “May mà anh ta thông minh, đây là lần đầu tiên tao phát hiện một người có thể giành vị trí của Trêu Thiếu Đông như thế đấy”.

“Mày có ý gì hả?”

“Mày không thấy à?”. Phi Phi kéo Champagne lại, lật nó ra gãi bụng, “Mấy tên trước kia theo đuổi mày đứng chung với Trâu Thiếu Đông có khác gì cây hành đâu, nhưng Lạc Tài Tần thì sao?! Không những không hề kém cạnh, mà danh tiếng còn át cả Trâu Thiếu Đông! Trâu Thiếu Đông đàn ông nhưng quá kiêu ngạo, Lạc Tài Tần cũng đàn ông nhưng hiền lanh, nên bắt được mày luôn”.

“Không hiểu mày nói gì hết. Thế tao làm sao đây?”

“Hẹn hò với anh ta đi”. Phi Phhi thoắt cái đã nhổm dậy, “Người ta tốt thế mà, đã bao lâu mày không yêu đương gì rồi? Dựa vào cái gì mà mày phải sống cô độc tới già vì tên Trâu Thiếu Đông hả! Hay là mày.....” Phi Phi nói tới đây liền nheo mắt nhìn Ngô Diệu, “Mày con vương vấn tình cảm với Trâu Thiếu Đông?”

“A, cái này không có đâu! Tuyệt đối không”. Ngô Diệu kiên quyết lắc đầu.

“Không có là được rồi. Cứ thử tới xem sao, mày xem mày đã mạo hiểm bao nhiêu lần vì Lạc Tài Tần rồi hả? Nếu nói không có ý gì với anh ta thì chính mày còn không tin nữa là”.

Phi Phi ngâm nga chạy đi tắm, để Ngô Diệu lại với suy tư, cô tiếp tuc rối bời.

Sang sớm hôm sau.

Ngô Diệu thức dậy thì nghe thấy dưới nhà có tiếng cười nói, miệng vẫn ngậm bàn chải đánh răng cô chạy xuống coi thử liền vội vã chạy ngược lên.

“Sao thế?” Phi Phi ngáp dài chải tóc.

“Lạc Tài tần tới”.

“Hả?” Phi Phi hào hứng, “Tới làm sứ giả bảo vệ người đẹp kìa!” Cô mở cửa phòng ra hét vọng xuống dưới nhà, “Lạc Tài Tần! Anh có mang bữa sáng tới không! Bữa sáng là thứ cần thiết để theo đuổi con gái đấy nhé!”

Ngô Diệu vội vàng kéo Phi Phi lại, nhưng tiếng cười của bố mẹ ở dưới nhà đã vang kên, cô đứng trong phòng tắm ủ rũ, băn khoăn khi phải xuống dưới.

NGô Diệu quyết tâm thay quần áo xuống nhà ăn sáng.

Lạc Tài Tần còn nghiêm chỉnh mang bánh bao rán tới, ăn xong Ngo Diệu để anh đưa đi, không hề chống cự.

Lạc Tài Tần vẫn đi chiếc xe đạp leo núi kia, “Chiều đi mua ô tô với anh nhé?”

NGô Diệu lắc đầu, “Sao phải mua ô tô chứ, đi xe đạp cũng tốt, không khí thải, bảo vệ môi trường”.

“Không có khí thải thì tốt, nhưng mấy tháng nữa Champagne nặng hơn thì em không bế nổi đâu”.

Xuất hành thuận lợi, nhưng đến ngã tư, hai người đụng phải cảnh sat giao thông....Chỉ vì Champagne nhìn thấy một con Chow Chow, có lẽ còn là giống cái nữa, bèn chồm lên xủa, Ngô Diệu không ôm nổi nó, Lạc Tài Tần nghiêng tay lái, tông thẳng vào cảnh sats.

Anh cảnh sát giao thông kia còn vui vẻ nhìn hai người, “Hai người được lắm, mới sáng ra chở quá tải tôi đã không nói rồi, còn dám đụng phải tôi hả?” Nói xong bèn túm lấy Champagne.

Champagne vẫy đuôi tít mù với anh cảnh sát, vô cùng nhiệt tình, khiến Ngô Diệu và Lạc Tài tần bất giác phải quan sát lại – đúng là đàn ông mà, không phải phụ nữ mà sao Champagne lại thích thế.

“Mẹ tao nói mày tìm được người chủ tốt, hóa ra là hai người này|”. Anh cảnh sát giao thông tự nhiên nói chuyện với Champagne.....Hóa ra anh cảnh sát này là con tai của bà chủ cửa hàng thú nuôi Phong Ba.

“Con trai bà chủ lớn thế kia à?” Ngô Diệu vội vàng chào hỏi anh ta, “Có duyên thật”.

“Ha ha, đúng thế”. Anh cảnh sát giao thông cười phá lên, vung tay quyết, “Thế nên phạt năm mươi tệ!”

Nộp tiền phạt xong, hai người cũng không dám đi xe đạp nữa, cô dắt Champagne, anh một tay dắt xe, hai người kề vai bước đi, chưa được hai bước thì anh lên tiếng, “Nhìn đèn đỏ”.

Ngô Diệu nhìn quanh, nghĩ thầm làm gì có đèn đỏ.

Lạc Tài tần nắm lấy tay cô, “Anh dắt em cho an toàn”.

Ngô Diệu bực mình nhưng cũng không tiện giãy ra, co co kéo kéo trên đường lớn cũng khó coi phải biết! Thế là tất cả người đi đường đều có chút hâm mộ nhìn cặp tình hân đang đi trên vỉa hè, dắt xe đạp dắt theo chó, tự do an nhàn trong một thành phố lớn, vào lúc mọi người đều vội vàng.

“Người hôm qua tên là Lục Sâm hả? Có thể nhớ ra được gì không?”

Tối qua, ngoài việc nghĩ tới Lạc Tài tần thì Ngô Diệu còn nghĩ đến Lục Sâm, nhưng vẫn không biết mình từng ra ám hiệu với anh ta ở chỗ nào, còn không nhớ được mình đã gặp hắn ở đâu...Lục Sâm?

“Sâm...”. Ngô Diệu đột nhiên vỗ vào đầy, “Ai da, em biết tại sao hắn ta lại biết sinh nhật em rồi”.

Việc đầu tiên cô làm sau khi tới cửa hàng và mở vi tính ra, quả nhiên cô nhìn thấy một khung QQ đang nhấp nháy, đó là tin nhắn của nick “Sâm hành Vô Kị”, tin nhắn lưu lại đều là, “Tôi yêu em”.,

Ngô Diệu bực tức.

“Người này là ai thế?” Lạc Tài Tần tò mò hỏi.

“Số QQ của Sâm Hành Vô Kị này là do một cô ở nơi em nhập hàng văn phòng cho, nói là số QQ của con trai cô ấy, cô ấy có hàng mới thì nhất định sẽ báo cho em biết! Mấy lần đi lấy hàng, thi thoảng em nhìn thấy có