không còn bóng người…
Bọn họ hết nhìn đông rồi lại nhìn tây,
sau đó liếc mắt lẫn nhau một cái, vẻ mặt nghi hoặc… Vị tiểu cô nương kia đâu mất rồi??? O_O?
…….
Trong khu rừng đen rậm rạp, những ngọn cây cổ thụ cao ngất như đan xen vào nhau, dày đặc, tầng tầng, lớp lớp…
Mỗi một bước đi đều phát ra âm thanh sàn sạt do tiếng dẫm lên lá cây khô dưới chân…
Không hề có tia nắng, bầu trời u ám ẩn
ẩn về chiều, không khí xung quanh trong trẻo, yên tĩnh đến quỷ dị, mang
theo từng cơn gió lạnh lẽo…
Sở Tuyền vừa đi vừa tìm, cũng không biết đã qua bao lâu rồi, nàng dừng lại, mê hoặc hết nhìn đông rồi nhìn tây…
Trong rừng rậm, mặc kệ là phong cảnh phía trước hay phía sau, bên trái hay bên phải, cảnh quang chỗ nào cũng là giống nhau…
Ngẩng đầu nhìn lên không trung, phía
trên tầng tầng, lớp lớp, dáy đặc lá cây che kín cả bầu trời, nàng cứ thế mà mơ màng, âm thầm tiến vào càng sâu trong rừng, tâm tình càng lúc
càng bắt đầu lo lắng…
“Đáng ghét, tại sao chỗ nào, cây nhìn
đều cũng giống y hệt nhau?” Sở Tuyền thấp giọng rủa, nàng càng nóng vội, nội tâm cũng càng bất an, cảm giác tựa hồ như có chỗ nào đó không đúng…
Sở Tuyền bước đi càng thêm nhanh, hi
vọng có thể mau chóng thoát ra khỏi khu rừng, hoặc là có thể tìm ra một
nơi trống trải để mà nghỉ ngơi một chút…
Nhưng mặc kệ nàng đi như thế nào, quang cảnh quỷ dị chung quanh đều không hề thay đổi, Sở Tuyền nhịn không được hoài nghi, chẵng lẽ nãy giờ nàng đều luôn đi lại cùng một chỗ a???
A! Sở Tuyền rốt cuộc phát hiện có chỗ không đúng…
Yên tĩnh!!!
Lúc này khu rừng tĩnh lặng đến nỗi
khiến người ta bất an, từ lúc nàng tiến vào rừng cho đến bây giờ, ngay
cả một con thú vật cũng không thấy xuất hiện, không khí trong khu rừng
luôn luôn yên tĩnh trầm lặng một cách kỳ lạ…
Một cỗ âm hàn từ từ dâng lên khiến Sở Tuyền nổi cả da gà, nàng khó khăn nuốt nuốt nước miếng…
Là nàng cảm giác sai sao, tự nhiên lại cảm thấy chung quanh giống như biến dày đặc… >” Nếu muốn đi ra khỏi khu rừng mê cung
khủng bố này, Sở Tuyền đành gắt gao chạy theo sau Sa Vô Kỵ, chỉ mong sao mấy con nhện, trùng độc ghê tởm đó đừng có mà xuất hiện nữa, hơn nữa
khu rừng này quá rậm rạp, nàng thật sự không tìm được phương hướng đi
ra… >”<
Giống như quan niệm vững chắc lúc trước của nàng, chỉ cần có Sa Vô Kỵ ở cạnh bên, tựa hồ chẳng có việc gì mà
không giải quyết được. Nửa ngày sau, bọn họ rốt cuộc đi ra được khỏi khu rừng âm u, nhìn thấy bầu trời quang đãng mênh mông, tâm tình Sở Tuyền
thật vui vẻ, thoải mái, nàng nhẹ nhàng thở ra… ^^=
Cách đó không xa, có rất nhiều những
ruộng đất, nông trại trải dài ở giữa những khu xóm làng, những làn khói
bay lượn lờ ra ngoài từ bếp, còn có vài chú bướm nhỏ bay lượn trên các
bông hoa, trên bầu trời trong xanh có ba, năm con diều…
“A! Có thôn xóm!” Sở Tuyền hưng phấn kêu to.
Hai lão bá kia nói đúng, đi thông qua khu rừng rậm này quả thật có thôn xóm, Cổ Vương nhất định là ở chỗ này. ^^
Vào lúc nàng đang định chạy đến hỏi
thăm, đột nhiên vòng eo bị một cánh tay mạnh mẽ ôm ngược trở về, Sở
Tuyền nhịn không được nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn Sa Vô Kỵ hỏi: “Ngươi ôm
ta làm gì? Chúng ta mau qua đó hỏi thăm đi!”
“Nàng đợi ta ở đây, ta đi trước xem sao đã, xác định nếu an toàn thì nàng hãy đi qua.”
“Có nguy hiểm sao? Nhưng ta nhìn thấy xóm này rất giản dị chất phát, không thấy có nguy hiểm a.”
Sa Vô Kỵ lắc đầu, kiên quyết nói: “ Giang hồ hiểm ác, nàng hãy ở chỗ này chờ ta.”
Sở Tuyền còn muốn phản bác, nhưng nhớ
đến đủ loại nguy hiểm trong rừng rậm thì cảm thấy hắn nói cũng đúng, mọi việc vẫn là cẩn thận thì tốt hơn… >”<
“Được rồi, vậy ngươi đi nha rồi trở lại nha.”
Hắn gật đầu, buông thắt lưng của nàng ra, đè thấp vành nón, hướng phía thôn xóm đi đến.
Sở Tuyền một người đứng chờ, ngẫu nhiên đi tới đi lui, đi mệt liền ngồi trên tảng đá, miệng nhàm chán cắn cỏ dại…
Một lát sau, khi thân ảnh cao thẳng kia lại xuất hiện, nàng cao hứng đứng lên, chạy về phía hắn…
“Như thế nào? Có biết được gì không? Cổ Vương có ở nơi này không?”
Khi hắn gật đầu, Sở Tuyền hưng phấn vừa nhảy nhót vừa cười.
“Thật tốt quá, không uổng phí chúng ta
ngàn dặm xa xôi đi tới đây, cuối cùng cũng tìm được Cổ Vương, vậy còn
chờ gì nữa, chúng ta nhanh đi đi.” Sở Tuyền dẫn đầu chạy về hướng thôn
xóm, rồi quay lại đối với hắn ngoắc ngoắc, ý bảo hắn đi nhanh một chút…
Nhìn thân ảnh nhỏ xinh của nàng, Sa Vô Kỵ trầm ngâm một lát liền lẳng lặng đi theo phía sau…
Thôn xóm tọa lạc trong một vùng sơn
cốc, mộc mạc nhưng xinh đẹp, ruộng đất trải dài, phảng phất giống hệt
như thế ngoại đào nguyên, nàng đi ở giữa, tò mò nhìn mọi nơi xung quanh, không thể tưởng tượng được là có một thôn xóm xinh đẹp như vậy giấu ở
phía sau sơn cốc…
Đầu tiên nên tìm người hỏi thăm một chút.
Nàng hết nhìn đông đến nhìn tây, vừa thấy một cô gái đang ở bên cạnh dòng suối liền đi đến nơi ấy…
“Cô nương, xin mạo muội quấy rầy một chút…”
Cô gái được gọi quay đầu lại, khi hai người vừa thấy nhau liền cả kinh.
“A! Là cô sao!”
Hai vị thiếu nữ không hẹn mà đều kêu lên, rồi dùng ngón trỏ chỉ vào đối phươn
