ười. Mà Thượng Quan Sở ngẩng đầu nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, khóe miệng cũng cong lên thành tươi cười vô cùng dễ nhìn.
Thượng Quan Sở nhìn Lãnh Thần tiến vào cửa đầu tiên mỉm cười, Lãnh Thân cũng trả lại một nụ cười tươi cho Thượng Quan Sở yên tâm. Hai người hình như không cần cầu nối ngôn ngữ, đã hiểu rõ suy nghĩ trong lòng đối phương.
Hàn Phỉ Phỉ ngẩn người, chợt nghe người đàn ông bên cạnh ngơ ngác kêu: “Đại ca.” Hàn Phỉ Phỉ nhìn người đàn ông bên cạnh, lại nhìn người đàn ông ở bên cửa đứng sau Lãnh Thần, không thể tin được người đàn ông bên cạnh lại gọi người thoạt nhìn bộ dáng có 40 tuổi làm đại ca, lắc nhẹ cánh tay của nhị đương gia họ Lãnh nói: “Hắn là đại ca anh?” Do đó, có thể nói kế hoạch cô hoàn toàn thất bại rồi không?
Lãnh Thần vừa cửa tùy ý ngồi xuống sofa bên cạnh Thượng Quan Sở, cười nói: “Chú hai, có chuyện hay như vậy sao không gọi con chứ?”
Ông Lãnh ở sau Lãnh Thần vào cửa thờ ơ quét mắt nhìn Hàn Phỉ Phỉ cùng em trai mình, sau đó ánh mắt dừng trên người Thượng Quan Sở, nhìn mặt Thượng Quan Sở, trong đầu ông đột nhiên xuất hiện một hình ảnh quái dị, tiếp theo thống khổ ôm đầu.
Thuộc hạ ở phía sau ông bước lên phía trước giúp đỡ, “Ông chủ, người làm sao vậy?”
“Ba, ba bị sao vậy?” Lãnh Thần lắc mình một cái tiến đến bên cạnh ông Lãnh.
Thượng Quan Sở sớm biết thân phận Lãnh Thần không đơn giản, đối với chuyện anh ta là thiếu gia họ Lãnh ở thủ đô cũng không lấy làm ngạc nhiên, chẳng quan bình tĩnh nhìn Lãnh Thần cùng cha anh ta. Lúc nhìn khuôn mặt của cha Lãnh Thần, Thượng Quan Sở ngẩn người, khuôn mặt này lại có giống mình 6, 7 phần.
Sau khi Lãnh Thần cùng thuộc hạ đỡ ông Lãnh ngồi xuống, không lâu sau ông Lãnh liền khôi phục bình thường, nhìn Thượng Quan Sở, trong đầu không ngừng xuất hiện một ít kí ức thất lạc hai mươi mấy năm. Ngơ ngác nhìn Thượng Quan Sở nói: “Cháu là con trai anh cả?”
“Chú… chú là…?” Thượng Quan Sở đã đoán được người trước mắt chính là chú hai của mình Thượng Quan Vân Dực, nhưng anh không thể tin được ông còn sống, anh giống như vừa mới nhìn thấy ông ấy lúc trước khi sự việc xảy ra.
Lãnh Thần không thể tin được nhìn Thượng Quan Sở cùng cha mình, nói: “ba, ba không nhận sai người chứ?” Anh biết cha mình mất trí nhớ, bây giờ họ Lãnh cũng là vị quan hệ mẹ con anh.
“Không, đúng vậy.” Ông Lãnh bình tĩnh nhìn mặt Thượng Quan Sở, nói: “bộ dáng của nó rất giống mẹ nó.”
Đúng lúc này, lão nhị họ Lãnh thấy sự việc không đúng, cong người đi ra cửa, lại bị Hàn Phỉ Phỉ giữ chặt, “Ông di đâu đấy?”
Một tiếng của Hàn Phỉ Phỉ thu hút sự chú ý của mọi người, Thượng Quan Sở quay đầu nhìn Hàn Phỉ Phỉ, sắc mặt lạnh lẽo cửa kỳ đáng sợ, “Thả con tôi ra.”
Lão nhị họ Lãnh cũng dừng chân, cười hì hì nhìn ông Lãnh, “Đại ca, em… em sai rồi.” Ông cũng không phải ngu ngốc, nếu như Thượng Quan Sở này thật sự là con trai anh ruột đại ca, lần này không phải hắn đụng phải đinh rồi sao. Nghĩ đến đây lão nhị họ Lãnh lạnh lùng nhìn Hàn Phỉ Phỉ, “Sao chổi, đều là cô hãm hại.”
Hàn Phỉ Phỉ thấy núi dựa sẽ không giúp ả, lạnh mặt cái gì cũng không nói, lấy ra di động bấm nhanh số điện thoại, “Giết con tin.”
Ba chữ này, Thượng Quan Sở nghe được cực kỳ chói tai, thẩn thể không nhịn được run lên một chút.
Lãnh Thần lạnh giọng nói: “Hàn Phỉ Phỉ, cô không muốn sống nữa hả.”
“Sống, rơi vào tay chúng mày, tao cũng không tính sống, có thể kéo con trai Thượng Quan Sở chết chung cũng đáng giá.” Nói xong lớn tiếng cười, ánh mắt kia trống rỗng không có hồn, tiếp theo liền thấy ả chạy về phía ban công. Thượng Quan Sở cùng Lãnh Thần cũng nôn nóng chạy qua.
Hàn Phỉ Phỉ cầm di động trong tay ném xuống ao, hung tợn nhìn chằm chằm Thượng Quan Sở nói: “Anh đừng nói là muốn tìm được con trai anh, cho dù là thi thể, anh cũng đừng hòng tình được. Ha ha ha…” Ả vừa nói, vừa nhảy xuống lầu.
Nhìn Hàn Phỉ Phỉ nhảy lầu, Thượng Quan nghĩ đến khả năng con trai mình hặp phải tim chợt lạnh, ngơ ngác nhìn ban công.
Lãnh Thần chạy thật nhanh đến ban công, nhìn xuống dưới, chỉ thấy dưới lầu rất nhiều người vây xem, chỉ thấy Hàn Phỉ Phỉ nằm dính trên mặt đất, trên mặt đất toàn là máu.
Thượng Quan Sở ngơ ngác nói: “Chúng ta mau đi nghĩ cách cứu Tiểu Diệp Tử, Tiểu Diệp Tử… sẽ không có chuyện gì.”
Lãnh Thần lấy lại tinh thần, nghĩ đến có điện thoại trước khi nhảy lầu, lạnh cả người.
Đúng lúc này, điện thoại Thượng Quan Sở vang lên. Thượng Quan Sở nhận điện thoại, “Alo!”
“Cha, là con Tiểu Diệp Tử.” Giọng nói Thượng Quan Diệp vang lên trong điện thoại.
Thượng Quan Sở nghe được giọng con trai, ngơ ngác nói: “Tiểu Diệp Tử không sao chứ!”
“Con không sao, còn và dì Đình đều khỏe lắm, bọn bắt cóc kia đã bị cảnh sát bắt đi.” Thượng Quan Diệp hưng phấn nói.
Thượng Quan Sở bỗng nhiên cay cay xống mũi, hai hàng nước mắt cứ như vậy chảy xuống, “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”
Sau khi nhân được điện thoại Thượng Quan Diệp, Thượng Quan Sở cùng Lãnh Thần cuối cùng cũng yên lòng, tiếp theo cũng chứng thật ông Lãnh là chú hai của Thượng Quan Sở Thượng Quan Vân Dực. Đối với chuyện Lãnh Thần là cha nuôi Thượng Quan Diệp, Thượ
