nữa, sau
bộ phim này cô ta còn muốn đóng phim của Dung An cũng khó.
Tính tình của Phan Hân Hân không tốt, con người lại ích kỷ, ngạo mạn, nhưng tốt xấu gì cũng đã lăn lộn trong giới này vài năm. Ánh mắt của cô ta biến đổi, qua vài giây, rốt cuộc ngồi trở lại trước bàn trang điểm,
rống người thợ hoá trang. “Còn không mau lại đây!”
Ngừơi thợ hoá trang vội vàng vâng dạ chạy tới.
Tưởng Tịch quay đầu lại, nhếch nhếch môi.
Mười phút sau, bắt đầu quay phim, sau đó là lần lượt NG.
Giữa trưa, mọi người cùng nhau ăn cơm hộp.
Phạm Vân Phàm đích thân đặt cơm hộp, hai món rau một món thịt, mỗi người một phần.
Vương Mộng chạy đi lấy phần của mình và Tưởng Tịch, vừa đang muốn ăn thì có một người mất hứng chạy tới.
“Chị Tưởng!” Andy cố chen với Vương Mộng, ngồi vào bên cạnh Tưởng Tịch. “Ngày hôm qua thật xin lỗi!”
Một cô gái mười chín tuổi, xinh xắn động lòng người, lúc mở đôi mắt
to nói xin lỗi, con ngươi long lanh, giống như ẩn dấu những vì sao ở bên trong.
Cô ta như vậy, có thể vào TRE nguyên nhân tuyệt đối không chỉ là Đinh Mi.
Tưởng Tịch nghĩ đến quan hệ của Andy và Đinh Mi, đáy lòng cười một tiếng.
Giả bộ nhu nhược, sắm vai đáng thương để cho cô buông lỏng cảnh giác sao?
Vậy cô liền vào vai theo như ý của chị em cô ta. Cô thật sự muốn
thấy, ngoại trừ lý do Andy muốn gả cho Tần Thành ra, Đinh Mi rốt cuộc là bởi vì cái gì mà nhìn cô không vừa mắt.
Vừa nghĩ như vậy, Tưởng Tịch làm dịu vẻ mặt, nói: “Không sao, chẳng qua là cô quá mức lo lắng thôi!”
“Đúng vậy, đúng vậy!” Andy lộ ra vẻ buồn rầu lẫn đáng thương. “Ngày
hôm qua em thật sự rất lo lắng, vẫn chưa tìm thấy viên đá quý của chị
Hân Hân, nên mới tâm phiền ý loạn.”
“Vì vậy cô không cần áy náy, tôi không sao. Đúng rồi…” Tưởng Tịch cho là cần phải “quan tâm” cô ta một chút: “Vậy viên đá quý kia tìm được
chưa?”
“Vâng.” Andy gắp một miếng thịt bò, chậm rãi nói: “Tìm được ở trong
góc, đã đưa cho chị Hân Hân rồi. Nhưng mà trải qua việc này, em mới phát hiện trong đoàn phim, chị Tưởng đúng là tốt nhất đối với em. Những
người khác đều không quan tâm em! Lúc trước em đối với chị như vậy là
rất không hiểu chuyện!”
Tưởng Tịch không để ý chút nào, khoé môi dắt dắt, nói: “Trước kia tôi cũng không hiểu chuyện, cô coi như là tốt rồi!”
Andy vừa ăn vừa lén dò xét Tưởng Tịch, thấy trên mặt cô không có vẻ chán ghét gì, dưới đáy lòng cô ta nhổ một ngụm.
Còn tưởng rằng Tưởng Tịch cô là một người cao quý đẹp lạnh lùng gì
chứ? Kết quả, không phải là một kẻ đần độn sao, lại còn không nói hai
lời đã tha thứ mình.
Thật không thú vị, uổng công mình đã nghĩ ra nhiều kế hoạch khẩn cấp sau này.
Andy lại ăn mấy miếng cơm, giống như lơ đãng hỏi: “Nghe nói lúc
trước, khi chị Tưởng tham gia phỏng vấn của công ty thì tổng giám đốc
Tần đã tự mình đi xem?”
“Quả thật hôm đó tổng giám đốc Tần có đi, nhưng tôi không có thấy anh ta.”
“Tại sao?” Giọng của Andy nâng cao.
Ngón tay Tưởng Tịch nhịp nhẹ lên nắp hộp, nhớ lại, nói: “Lúc tổng giám đốc Tần đến thì tôi đã phỏng phấn xong, rời khỏi rồi.”
“Nhưng mà em nghe nói quan hệ của chị Tưởng và tổng giám đốc Tần rất không tệ.”
Tưởng Tịch cười nhưng không nói.
Andy còn muốn truy hỏi nữa, nhưng Phan Hân Hân – người từ buổi sáng
đã nhìn cô ta không vừa mắt – bên kia đi tới sau khi vứt rác xong.
“Tôi đã nói sao hôm nay trên tường thành đối diện hoang vắng như vậy, thì ra là cây cỏ ở đầu tường đã chạy tới bên kia.”
Lời này của cô ta rõ ràng là châm chọc.
Mặt Andy đỏ lên. “Chị nói cái gì?”
“Không có gì!” Phan Hân Hân cố tình bắt lỗi, khoanh tay nói: “Tôi là
nói cây cỏ trên tường thành giả cổ đã bay đi. Đúng rồi, cái này có quan
hệ gì tới cô sao?”
“Chị…” Andy mắng cũng không được, vô cùng tức giận, nói: “Không quan hệ.”
“Vậy, không phải là được rồi.” Phan Hân Hân khiêu khích xong, tâm tình trở nên tốt lên, lắc mông nghênh ngang bỏ đi.
Tưởng Tịch thu hồi ánh mắt, nhịn cười nói: “Không có quan hệ.”
Andy tức vì không hỏi ra được chuyện Tần Thành, lại vô duyên vô cớ bị chế nhạo một phen, tâm tình khó chịu tới cực điểm. Nhưng làm hỏng hình
tượng mà mình đã diễn cũng không tốt, đành phải giậm chân, nói: “Em biết rõ.”
Bệnh viện thuộc sở hữu của Tề thị ở thành phố C xưa nay nổi tiếng vì
biết bị tốt, phục vụ hạng nhất. Có thể vào ở đều là loại người có tiền
có thế.
Có điều, cái người vào ở sáng hôm nay đã mang đến phong ba tương đối lớn cho bệnh viện.
Toàn bộ phóng viên truyền thông to nhỏ của thành phố hoạt động, nhốn
nhốn nháo nháo bao vây chật cứng trước cửa khu phòng bệnh. Mà cái người
khởi xướng phong ba đang vểnh cái chân bó thạch cao, ngồi trong phòng
bệnh vô cùng xa hoa trên tầng cao nhất, thờ ơ nghe báo cáo.
“Hiện giờ tin đồn đã khuếch trương, nhưng bộ quan hệ xã hội sẽ lập tức xử lý.”
“Ừ.” Tần Thành gật đầu, mặt sưng sỉa suy nghĩ, nhưng lại khó kềm chế
cười ra tiếng: “Chỉ là một vụ đụng xe nhỏ, bị bọn họ đưa tin ra ngoài
thành người tàn phế!”
“Tổng giám đốc Tần, đây không phải là chuyện gay go nhất.” Giám đốc
bộ quan hệ xã hội dở khóc dở cười tổng kết trò khôi hài này: “Phần lớn
các minh tinh của c
