Snack's 1967
Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329790

Bình chọn: 8.00/10/979 lượt.

ống khác nhau, nước miếng chảy thẳng ba ngàn thước, lòng không hề nghĩ đến việc gì khác, chỉ muốn vội vàng thưởng thức đống thức ăn kia.

Trác Đan Tinh nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của Giản Nhụy Ái, trông thấy những cái ly không trên bàn, mới biết Giản Nhụy Ái lại làm việc gì sai nữa rồi.

"Giản Nhụy Ái, làm sao cậu lại uống nhiều rượu như vậy?" Trác Đan Tinh thở dài một tiếng, làm sao cô lại không biết tửu lượng của bạn mình bao nhiêu? Cô vội vàng đi đến đoạt lấy ly rượu trong tay Giản Nhụy Ái: "Bà cô à! đây là rượu, không phải nước trái cây!"

Giản Nhụy Ái không để ý tới lời Trác Đan Tinh, hơn nữa cô cũng đang rất vui vẻ, nghe lời khuyên kia để làm gì chứ? Tiện tay cầm một ly nước lên, vui vẻ dùng một hơi uống sạch, không để ý đến hình tượng lấy mu bàn tay hung hăng lau miệng, lẩm bẩm nói: "Nước uống ngon, nước uống ngon thật!"

Trác Đan Tinh la lên: "Bà cô, chúng ta đang tham gia một bữa tiệc của giới thượng lưu, cậu đang muốn gây sự chú ý à, cậu nhìn những cô gái ở đây xem, đều muốn giữ mình trong hình tượng hoàn mỹ nhất, chẳng lẽ cậu không muốn tìm một bạch mã hoàng tử sao? Nhìn cậu nhếch nhát như thế này, nếu thật sự có bạch mã hoàng tử cũng bị cậu hù dọa mà chạy mất."

". . . . . ." Giản Nhụy Ái hoàn toàn không để ý tới lời của Trác Đan Tinh, lại càng không để ý đến sắc mặt thối dần của Trác Đan Tinh, đưa tay phải lấy một ly nước khác, dù sao trên bàn cũng nhiều đồ uống như vậy, Trác Đan Tinh cướp đi một ly, cô có thể lấy một ly khác, căn bản cũng không quan tâm.

"Tôi đã nói nửa ngày rồi, cậu chẳng nghe lọt câu nào à?." Sắc mặt Trác Đan Tinh vô cùng tức giận vì rèn thép không thành: "Thôi thì giống như cô là chủ nhân đi, cứ ngồi đây. . . . . . tôi sẽ thay cô đi xung quanh xem tình hình, cậu tốt nhất đừng có uống rượu nữa." Giản Nhụy Aí nhìn dáng vẻ hấp tấp của Trác Đan Tinh, giống như chẳng thấy, cô cũng muốn đi tìm một căn phòng yên tĩnh.

Cô đem ly nước đủ màu sắc lên uống ừng ực, hào phóng uống thêm vài ly nữa, mắt không ngừng lấp lánh, không ngờ thức uống trong bữa tiệc này lại ngon đến vậy.

Du thuyền miễn phí, thức ăn ngon miễn phí, cô như người nhặt được tiện nghi, mắt long lanh đầy vẻ mê hoặc, càng có tinh thần để phấn đấu .

Tập đoàn Đan Thị quả là một tập đoàn lớn, với quỹ tiền mặt hùng hậu, phục vụ thức ăn cho khách vô cùng chu đáo.

Cô uống vài ly nữa, đầu óc trở nên hôn mê, ánh mắt trở nên mờ ảo, xem ra thức uống cũng có thể làm người say, da đầu đều đau nhức.

Giản Nhụy Ái nhìn một người thành nhiều người, nhịn không khỏi nấc cục một vài tiếng, rước lấy ánh nhìn xem thường của người xung quanh, đôi mắt thức thời hạ thấp xuống.

Cô cảm thấy dường như mình đã ăn uống quá nhiều, xem ra nên về phòng nghỉ ngơi, ánh mắt vẫn quét nhìn khắp bữa tiệc, không ngờ phòng tiệc lớn như thế, lại chẳng thấy Trác Đan Tinh đâu.

Cô lấy thẻ mở cửa phòng, da đầu như nhảy ra, hít sâu một cái, trở về phòng là tốt nhất.

Tác dụng rượu cồn càng ngày càng lớn, cảm giác đầu óc nặng như búa tạ, mí mắt càng ngày càng chìm xuống, bước chân trôi nổi bềnh bồng, lảo đảo đi về các dãy phòng.

Du thuyền sang trọng, cũng chẳng giống bình thường, phòng giải trí và phòng nghỉ ngơi các nhau khá xa, có thể thấy được du thuyền lớn đến bao nhiều rồi?

Cô cúi đầu, chậm chạp bước đi, không có chú ý người phía trước, ‘phanh’ hai người song song ngã ra mặt đất.

Thẻ mở cửa phòng trong tay Giản Nhụy Ái rớt xuống sàn nhà, đầu đau như búa bổ, ngước mắt lên nhìn đối phương, thấy người kia vội vàng hấp tấp đứng dậy nhặt lên thẻ mở cửa phòng, liền vội vã rời đi.

Cô như một kẻ vô lễ, hét lên: "Này, ê. . . . . . đúng là người không lễ phép mà, đụng vào người ta rồi mà không biết nói tiếng xin lỗi?"

Người đụng Giản Nhụy Ái giống như không nghe thấy bất mãn của cô, đầu không ngoảnh lại, nhanh chóng biến mất trước con mắt của Giản Nhụy Ái.

Trong lòng Giản Nhụy Ái không ngừng nguyền rủa cái người không biết lễ nghĩa kia, thân thể mệt mỏi đứng lên, nhặt thẻ phòng rơi trên sàn nhà, chuyện xảy ra sau đó sẽ khiến cô hối hận; chỉ vì mình không chú ý lúc hai người đụng nhau, thẻ phòng của hai người đã bị thay đổi.

Cô đẩy mạnh cửa phòng bước vào, trong không khí lơ lửng mùi hoa nhè nhẹ, thấm vào ruột gan, căn phòng này không giống như những căn phòng khác, nó được thiết kế tỉ mỉ, không ngờ phòng khách trên du thuyền cũng đẹp như thế.

Cô đưa mắt nhìn chiếc giường lớn theo kiểu dáng Châu Âu rộng rãi, không thể chờ đợi liền nằm ở trên giường, oa! Chăn bông tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, lại rất mềm mại, khiến cô cảm thấy như đang được nằm trên các đám mây, nhắm mắt thật chặt, hưởng thụ cảm giác chưa từng có.

Không gian yên tĩnh, mí mắt cô nặng nề khép chặt, miệng nở ra một nụ cười đầy hạnh phúc.

Y Thiếu Thiên vội vã chạy tới bên người Đơn Triết Hạo, thấy anh mang theo vẻ mặt muốn người ta tránh xa mình ngàn dặm, vẻ mặt lãnh khốc và vô tình, cậu đi theo Đơn Triết Hạo nhiều năm, trong cuộc đời anh chỉ có hai người, thứ nhất bà nội, thứ hai chính là người bạn thanh mai trúc mã Lạc Tình Tình.

Đơn Triết Hạo máu lạnh vô tình, trên thương trường là một n