àm?”“Vâng, có cơ hội làm cho ngài ăn thử nhé?” Từng vì tiền học phí, cô và bà ngoại đặt một cái lò ngay đầu ngõ bán bánh nướng. Mưa dầm thấm đất, sau đó cô cũng học được, mỗi lần tan học xong lại nhận lấy sạp hàng thay bà ngoại, còn bà thì về nhà làm cơm đem cho cô.“Thích ăn thì đi mua được rồi, còn học làm cái gì?” Quen được nuông chiều từ bé, đương nhiên Tần Vịnh không biết khó khăn của người khác.“Hi hi.” Lâm Phàm cười ngây ngô không nói, cô còn biết làm bánh rán, bánh trứng, đủ các loại bánh điểm tâm. Cô biết những thứ đó không phải vì hưởng thụ mà vì sinh tồn.Về đến thành phố S đã là buổi tối, Tần Vịnh sờ cái bụng rỗng nói, “Đi ăn trước đã.” Lâm Phàm đương nhiên chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu, cô không dám bỏ đói ông chủ.“Ông tổng, chỗ này rất gần nhà tôi, hay là đến nhà tôi làm đại món gì đó ăn?” Bây giờ quá giờ cơm rồi, nếu cùng Tần Vịnh đi mấy cái nhà hàng sang trọng đó ăn cơm, đoán chừng hắn đói ngất giữa đường cũng nên.Tần Vịnh vừa nghe liền quay ngoắt qua nhìn cô, vẻ mặt do dự nhưng thấy đôi mắt trong veo của Lâm Phàm thì không tự chủ được mà gật đầu. Chẳng qua hắn đói quá muốn mau mau được ăn cơm mà thôi, thật đấy! Hắn tự nói với mình như thế.“Vậy tới phía trước quẹo vào bãi đậu xe của siêu thị, ở nhà không có tủ lạnh nên tôi không dự trữ thức ăn nhiều.” Lâm Phàm nhịn xuống cảm giác say xe, gắng gượng nói, Tần Vịnh nghe theo lời cô.“Ông tổng thích ăn gì?” Trong siêu thị, Lâm Phàm hồi phục tinh thần, Tần Vịnh không được tự nhiên đi theo Lâm Phàm vào khu đồ ăn đông lạnh. “Gì cũng được”, hắn thuận miệng nói.“Vậy làm cơm chiên bát bửu đi.” Lâm Phàm cầm một cục jambon lên, nhìn giá tiền hơi tặc lưỡi, nếu một mình cô ăn nhất định không thêm jambon.“Cho tôi ăn cái này?” Tần Vịnh khinh khỉnh nhìn cô.“Ông tổng không phải bây giờ ngài rất đói sao, chiên cơm nhanh hơn, ở nhà còn cơm nguội.” Lâm Phàm hiểu ý giải thích.Tần Vịnh có vẻ hài lòng, “Đừng hở ra là ngài này ngài nọ nữa.”“Hả?” Lâm Phàm đang lựa đậu Hòa Lan, không hiểu quay đầu nhìn hắn. Tần Vịnh cao lớn, mặc áo sơ mi cắt may tinh xảo, tay cầm áo vest đứng giữa siêu thị sáng choang, nhìn hoàn toàn xa lạ với mớ rau dưa hành tỏi bên cạnh. Gương mặt đẹp trai, lông mày như vẽ, mắt sáng như sao. Giờ phút này có vẻ bất mãn đứng nhìn cô, không biết là vì ánh đèn sau lưng hắn hay là vì bản thân hắn khiến Lâm Phàm có cảm giác như trong mộng.“Lỗ tai cô có vấn đề à! Cái gì cũng bắt tôi nhắc lại hai lần! Tôi nói đừng xưng hô tôi là ngài này ngài nọ nữa!” Tần Vịnh không biết bản thân lại khó chịu cái gì nữa.“Nhưng mọi người đều… Rõ! Tuyệt đối không kêu ngài nữa!” Đang định nói mọi người đều xưng hô là “ngài” lại thấy mặt hắn đen lại, trực giác mách bảo cô, ông tổng sắp phát hỏa rồi! Vẫn nên thuận theo đi, dù sao mình cũng chả tổn thất gì, hình như còn được lời nữa.Tốc độ trở mặt của Tần Vịnh tuyệt đối còn nhanh hơn lật sách nữa. Lập tức trời quang mây tạnh, miệng hối không ngừng, “Mau lên mau lên, đói chết rồi.”“Mua xong hết rồi, đi thôi.” Lâm Phàm nhanh nhẹn đi tới quầy thu ngân.“Tổng cộng 42 đồng 6 xu.” Nhân viên thu ngân thành thạo bỏ đồ vào túi.Tần Vịnh đang định mở ví, lại bị Lâm Phàm cản lại.“Để tôi!” Cô nhanh nhẹn móc cái ví nhỏ trong ba lô ra, lôi ra ba tờ mười đồng, hai tờ năm đồng, tiếp đó lại moi moi lục lục, lục ra được hai đồng tiền xu, cuối cùng tiếp tục móc ra một đồng 5 xu và một đồng 1 xu. Đếm đủ số rồi mỉm cười đưa cho nhân viên thu ngân.“Cảm ơn chị, đã nhận của chị đủ 42 đồng 6 xu, đây là hóa đơn.” Nhân viên thu ngân cầm hóa đơn đưa bằng hai tay. Lâm Phàm biết đây là quy định, loại siêu thị lớn thế này nhân viên thu ngân nhất định phải đưa hóa đơn cho khách hàng bằng hai tay, nếu không có thể khiếu nại, âm thầm than thở cuộc sống không dễ dàng gì.Tần Vịnh đứng sau lưng cô trợn mắt há mồm, “Sao trên người cô chuẩn bị nhiều tiền lẻ thế?”“Không có đặc biệt chuẩn bị đâu, xài một hồi tự nhiên có thôi.” Lâm Phàm cười tinh nghịch.Lâm Phàm không nói dối, quả thật chỗ này rất gần nhà cô, ước chừng đi khoảng năm phút là tới dưới lầu nhà cô thuê.“Ở chỗ này, là lầu 5.” Lâm Phàm cầm túi đồ ăn nhẹ nhàng leo lên lầu. Tần Vịnh hơi ngửa đầu nhìn lên lầu 5, than thở một tiếng leo lên theo.“Đèn lầu 2 hư rồi, ông tổng ngài, à không, anh cẩn thận.” Lâm Phàm vội vàng sửa miệng.Tần Vịnh tỏ vẻ gớm ghiếc bám vào tay vịn ừ một tiếng.Vào nhà rồi, phản ứng đầu tiên của Tần Vịnh là tìm nhà vệ sinh rửa tay, cứ nghĩ đến cái tay vịn cầu thang nhớp nháp trơn trợt do đủ thứ người bám vào, tôi sờ anh vịn là hắn nổi hết da gà.Lâm Phàm đóng cửa xong cầm túi đồ ăn đi vào bếp rửa sạch.Lôi đậu Hòa Lan và bắp hạt ra ngâm nước, xắt lạp xưởng và jambon để sẵn, lại lấy ra một cái chén đập hai quả trứng gà, rót thêm chút giấm vào quấy đều.“Sao lại bỏ giấm vào trứng gà?” Tần Vịnh chui vào bếp, tò mò hỏi.“Làm như vậy, trứng chiên sẽ tươi mịn hơn.” Lâm Phàm cúi đầu, nghiêm túc xử lý tôm tươi trong tay, lột vỏ tôm bóc sợi chỉ trên lưng tôm làm liền một mạch, dùng sống dao đập nhẹ, bỏ thêm gừng nhuyễn và rượu nêm đồ ăn vào ướp.“Ông tổng, trong nhà không có ti vi, anh ngồi ngoài phòng khách ngh