Old school Swatch Watches
Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325935

Bình chọn: 7.00/10/593 lượt.

ổng, các vị bàn chuyện làm ăn tôi không tiện nghe chuyện cơ mật lắm! Tôi sẽ đứng ngoài cửa bảo vệ an toàn cho ngài!”“Cô tưởng bây giờ đang đóng phim chắc! Cơ mật đâu ra lắm thế!” Bực bội kềm nén suốt một ngày rốt cuộc bùng nổ, Tần Vịnh phát hiện gần đây tâm tình hắn dao động cực lớn. Nhìn khuôn mặt vô tội của cô, hắn thở hắt ra, bất lực nói, “Vậy cô ngồi ngoài đại sảnh chọn món đi, tiền ghi vào bữa ăn của phòng này.”“Nhưng…” Lâm Phàm theo bản năng tính cự tuyệt, mặt Tần Vịnh lập tức đen như đít nồi “Người không biết còn tưởng tôi chèn ép nhân viên, đây là lệnh!”“… Rõ!” Lâm Phàm hơi chần chừ, đáp ứng. Trong lòng đột nhiên cảm thấy, ông tổng này tuy hơi ngốc, hơi yếu nhưng thật sự là người tốt.Tần Vịnh hài lòng gật đầu, mặt mày sáng sủa như trời mới tạnh mưa xong. Tiện tay đóng cửa lại, có lẽ hắn nên cảm thấy may mắn có một nhân viên yêu nghề, tận tâm bảo vệ mình như thế.Người trong phòng VIP tuy không nghe rõ hai người nói gì nhưng đều lén lút trao đổi bằng mắt. Mọi người nhất trí cho rằng cô trợ lý nhỏ này chỉ sợ không phải trợ lý bình thường.Chẳng lẽ… có quan hệ gì đó với chủ tịch Tần?Không phải chứ, phương diện đó chủ tịch Tần rất ít tin đồn mà, không phải dồn đại ngài ấy và Lâm Lỗi phòng marketing là một đôi sao?Tàm xàm, nhìn chủ tịch Tần rất bình thường.Sao ông biết được, bình thường hay không bình thường ông nhìn ra được chắc? Tôi cũng cảm thấy chắc chắn ngài ấy thích đàn ông.Phải đó, nếu không bao nhiêu năm nay một chút tin giật gân cũng không có, còn không phải mèo ăn trộm thịt?Tôi nghe nói…Mọi người đều dùng ánh mắt cực kỳ ăn ý giữa đồng nghiệp với nhau thảo luận, giao lưu. Còn Tần Vịnh, không có sự ăn ý với bọn họ thì đầu óc mịt mù, đám người này làm gì mà đưa mắt nhìn nhau đăm đăm thế này, lại còn ánh mắt đan chéo nữa chứ? Bị bệnh gì à?“Khụ khụ…” Tần Vịnh ho khẽ nhắc nhở. Mọi người giật mình tỉnh ra đều thay đổi vẻ mặt chuyên nghiệp mỉm cười nhìn Tần Vịnh.“Chủ tịch Tần, ngài thử món tôm hùm rang muối tiêu này xem, đây là món ruột của nhà hàng này đó.” Quản lý hơi lớn tuổi lập tức mời chào Tần Vịnh một cách thành thạo. Người đàn ông vẻ mặt đứng đắn bên cạnh cẩn thận bẩm báo, “Chủ tịch Tần, lần này máy móc và dây chuyền tiên tiến nhất đã chuẩn bị kỹ rồi, lát nữa ngài…”“Ăn cơm không nên bàn việc công, chủ tịch ~ ngài thử món bào ngư hấp tỏi này xem.” Nữ quản lý cười tươi rói, yểu điệu gắp một con bào ngư bỏ vào dĩa của Tần Vịnh, giọng điệu nhu mì làm bà con phát rét.Ai ngờ Tần Vịnh không khách khí đẩy dĩa ra, nói “Tôi không ăn tỏi, các người cũng không cần gắp đồ ăn cho tôi, trên đũa có dính nước miếng của mấy người.”“Anh nói tiếp đi, máy móc kiểm tra hết rồi sao?” Tần Vịnh lại nhìn anh chàng vẻ mặt đứng đắn.Mọi người chưa kịp xấu hổ vì sự kiện nước miếng lập tức nâng cao tinh thần chuẩn bị phối hợp với ông chủ tháo vát.Cả bữa cơm, trừ Tần Vịnh ra, không ai ăn ra mùi ra vị gì cả.Gần hết bữa tiệc, điện thoại Tần Vịnh đột nhiên reo lên. Hắn móc ra thấy là điện thoại của mẹ già nhà mình bèn cầm điện thoại đứng dậy đi ra ngoài. Bất ngờ là ngoài cửa lại không thấy Lâm Phàm.“A lô?” Ấn nút nhận cuộc gọi, Tần Vịnh không nhịn được dòm chung quanh, chẳng lẽ còn đang ăn cơm?“Con trai! Con đi thành phố Y à?” Giọng nói thân thiết của bà Tần vọng qua điện thoại.“Dạ, rồi sao?” Quan sát sơ sơ mấy bàn ăn chung quanh, không thấy bóng dáng Lâm Phàm đâu hết, có chút bất an trả lời bà Tần.“Trung tâm thành phố Y có một tiệm bánh nướng, lúc về mua cho mẹ một ít, là tiệm bánh nướng phô mai XX!”Tần Vịnh không nhịn được trợn trắng mắt, “Biết rồi.”“Hì hì, con ở ngoài cẩn thận chút, mẹ ngắt đây! Bái bai!”Tắt điện thoại xong, Tần Vịnh vẫn không nhịn được ngoắc phục vụ đi ngang hỏi “Cô gái đi cùng tôi ban nãy ngồi bàn nào? Người cao cao tóc ngắn ấy.”“À, cô ấy không gọi cơm, tôi thấy cô ấy đi ra ngoài rồi.” Cô gái cao cao tóc ngắn không nhiều lắm, với lại còn đi cùng bọn họ nữa, phục vụ nhớ ra ngay tức khắc.Tần Vịnh cám ơn xong sải bước đi ra cửa, đứng ngay cửa nheo mắt lần mò dáng người thanh tú cao gầy trong đám đông.Không tới một hồi, một cảnh tượng đập vào mắt hắn.Bầu trời u ám, xe cộ tới lui trên đường, người đi bộ tấp nập sải bước. Một bà lão vừa bẩn vừa đen ngồi bên vành đai xanh, thân hình khòm khòm nhìn qua có vẻ là dân lang thang hoặc ăn mày, với lại ánh mắt vô hồn, quá nửa là thần kinh không bình thường. Tay cầm một cái bánh bao nhân đậu nhai ngấu nghiến.Lâm Phàm nhẹ nhàng ngồi xổm bên cạnh bà ấy, tay cũng cầm một cái bánh bao đậu mà cắn, tay kia cầm một bình nước khoáng, thỉnh thoảng lại rót đầy cái chén mẻ trước mặt bà lão.Tần Vịnh nghĩ mãi không tìm ra từ nào thích hợp diễn tả vẻ mặt cô, dịu dàng? Thương cảm? Ân cần?Mà gương mặt tươi cười sáng sủa của cô trong mắt hắn có chút quái lạ, giống như một bức ảnh chụp lặng lẽ khắc vào lòng hắn.Có chút hoảng hốt trước cảm giác lạ lùng phát ra từ trong lòng, hắn hơi giật mình quay người đi vào nhà hàng, âm thầm nói với mình, chẳng qua là lần đầu tiên hắn thấy một phương diện khác của cô gái này nên mới giật mình thôi. Đúng, chỉ là giật mình mà thôi.“Chủ tịch Tần, lát nữa ngài