y ta phái người đi tìm nàng thì nàng đã không còn ở nơi cũ, ta cũng không nghĩ quá nhiều, cứ theo ý nàng đi, nàng rời khỏi nơi đó không phải là chuyện không tốt. Ta thấy ngươi và nàng có vài phần tương tự mới nhớ tới chuyện này, nói vậy các ngươi hẳn là hậu nhân của hài tử nữ tử đó sinh.”
Phùng Uyên vẫn không nói chuyện, trong lòng đã có tính toán. Cục diện bây giờ không tất tính toán kỹ chuyện mình có phải hậu nhân của Phùng Hồng Minh hay không, nghe hai người này đối thoại, tóm lại mình sẽ không có kết cục gì hay, lúc trước Cơ Chiêu cứu mình chắc chắn là do mình còn có một ít giá trị lợi dụng, nhưng dù vậy mình cũng không muốn chết.
Nhất định phải nghĩ biện pháp chạy trốn! Phùng Uyên thầm nghĩ trong lòng.
Cơ Khang lại nói: “Phùng Hồng Minh vốn không biết dòng dõi của ngươi tồn tại, nhất định sẽ nghĩ trên đời này không còn người Quỷ Phương, nói vậy…” Cơ Khang nhìn nhìn nơi Cơ Chiêu vừa mới đi xuống, “Phùng Hồng Minh vì đả kích tiểu Chiêu, nhất định sẽ nói cho đệ ấy biết cần làm như thế nào.”
Cơ Khang vừa dứt lời, Cơ Chiêu đã từ cơ quan mở ra phía dưới đi lên, cơ quan chưa khép lại nên loáng thoáng nghe được tiếng người cười nói từ phía dưới truyền đến: “Cơ Chiêu ngươi đừng hi vọng nữa! Trên thế giới này vốn không còn người Quỷ Phương! Ngươi vĩnh viễn không có khả năng cùng một chỗ với Cơ Khang! Ha ha ha ha…”(Edit: Đầm♥Cơ)
Cơ Chiêu đi lên vốn không có thời gian đáp lời đầu người phía dưới, mở to đôi mắt hàm chứa hưng phấn đi thẳng đến chỗ Phùng Uyên.
Phùng Uyên cũng không ngốc, thấy Cơ Chiêu như vậy liền biết mạng của mình không giữ được lâu, vội ném Chu Phong chạy về phía cửa đá tìm cơ quan, chỉ tiếc lúc tiến vào đều là Cơ Chiêu mở ra cơ quan nên nhất thời Phùng Uyên tìm không thấy cơ quan ở nơi nào.
Ngay lúc Cơ Chiêu sắp đi đến trước mặt Phùng Uyên, Cơ Khang chắn trước mặt Cơ Chiêu, vẻ mặt do dự: “Tiểu Chiêu…”
Cơ Chiêu vươn tay ra, muốn đụng vào Cơ Khang nhưng lại xuyên qua thân thể của Cơ Khang, song phương đều sửng sốt. Sau đó Cơ Khang lại dời mắt đi, tay Cơ Chiêu vẫn giơ như trước, thấp giọng nói: “Ca ca, huynh không muốn ở cùng một chỗ với ta sao?”
Cơ Chiêu dứt lời, cũng không chờ Cơ Khang nói gì liền trực tiếp vươn tay về phía Phùng Uyên nơi cửa đá.
Nghe bên tai truyền đến tiếng kêu thảm thiết, Cơ Khang muốn cứu Phùng Uyên thì đã chậm, nhưng thật ra là không phản ứng kịp, hay là sâu trong nội tâm không muốn cứu, chúng ta đều không được biết .
Cơ Chiêu một tay cầm đầu Phùng Uyên, một tay nhấc thân mình Phùng Uyên lên, lại đi xuống phía dưới.
Ngân Tiểu Tiểu trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn trước mắt, cảm giác cái đầu nhỏ của mình có chút tải không nổi. Không phải không hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nhưng vì đệ đệ Cơ Khang giết người quá lưu loát đi, trực tiếp vung tay đầu Phùng Uyên liền rớt xuống? Mẹ nó, có phải là quá huyết tinh rồi không! Rõ ràng trước đó vẫn là nội dung vở kịch máu chó tình cảm huynh đệ cấm kỵ, tìm kiếm nhau cả ngàn năm chỉ vì yêu, mặt sau lập tức biến thành hiện trường giết người là sao? Chuyển biến cũng quá nhanh đi!
Mặc Lão Đại không chút đổi sắc dùng cái đuôi khép cái miệng há hốc của Ngân Tiểu Tiểu.
Chu Phong đã bị dọa sợ mặt trắng bệch, toàn thân vô lực ngã ngồi trên mặt đất, nhưng sau đó, cũng không có ai lo lắng quan tâm hắn —— thật ra hắn chỉ là diễn viên quần chúng mà thôi.
Nhưng một lát sau, Cơ Chiêu lại từ phía dưới đi lên, đứng ở trước mặt Cơ Khang, hai mắt nhìn thẳng vào Cơ Khang, thần sắc dịu dàng, muốn đưa tay vuốt ve lọn tóc Cơ Khang nhưng làm sao cũng không chạm vào được: “Ca ca, sau này chúng ta sẽ vĩnh viễn cùng nau.”
Ánh mắt Cơ Khang cũng dừng lại trên mặt Cơ Chiêu: “Ừ.”(Edit: Đầm♥Cơ)
Phùng Uyên, thực xin lỗi, thật ra ngươi mới là người vô tội nhất, nhưng đã mấy ngàn năm, Đại Chu đã sớm biến mất khỏi dòng lịch sử lâu dài, tiểu Chiêu vì tìm ta mà luân hồi hơn cả chục lần, ta lại ở trong này nhớ nhung đệ ấy mấy ngàn năm, chúng ta chịu khổ đã đủ nhiều, ta muốn cùng đệ ấy, không thèm nghĩ đến thiên hạ muôn dân, không thèm nghĩ đến trái luân loạn lý, ta chỉ muốn cùng đệ ấy mà thôi.
Cơ Chiêu cười cười, lấy ta con dao mình đã sớm chuẩn bị cắt lên cổ tay của mình, một khắc này, máu tươi phun mạnh ra. Nước mắt của Cơ Khang cũng chảy xuống theo.
Một người có bao nhiêu máu tươi? Ngân Tiểu Tiểu không biết, chỉ biết hiện giờ máu tươi đã tràn ngập trong tầm mắt mình, Ngân Tiểu Tiểu đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Mặc Lão Đại, dưới ánh mắt nghi hoặc của Mặc Lão Đại liền hôn lên miệng Mặc Lão Đại.
Thật tốt, chúng ta không cần chờ đối phương mấy ngàn năm, không cần trải qua trăm cay nghìn đắng mới có thể cùng một chỗ, chúng ta yêu nhau lại có thể sống yên ổn với nhau, như vậy thật tốt.
Mặc Lão Đại sững sờ, nhưng rồi cũng hiểu rõ suy nghĩ của Ngân Tiểu Tiểu, sau đó lập tức làm sâu sắc xà hôn này. [Đầm: Chen vào hơi đột ngột, nhưng mình muốn hỏi xà hôn như thế nào nha @@'>
Máu của Cơ Chiêu rốt cục cũng chảy hết, một khắc trước khi ngừng chảy, ngọn núi bắt đầu chấn động, Mặc Lão Đại và Ngân Tiểu Tiểu cả kinh, Mặc Lão Đại vội vàng bảo vệ Ngân Tiểu Tiểu.
Cơ