hành ra ngoài.
Trong lòng Chu Dạ rối
bời, từ nhỏ Lý Minh Thành đã rất chăm chỉ, có chí tiến thủ, không dám nghĩ rằng
có một ngày hắn lại làm như vậy. Một lúc lâu sau nói: “Cậu thật sự không muốn
đi du học sao? Vì sao chứ?” Vì Trương Nhiễm Du sao? Giọng nói buồn bã, yếu
ớt.
Hắn gật đầu, thở ra hơi
trắng, nói: "Không phải không đi, chẳng qua bây giờ chưa muốn đi. Tình cảm
giữa tớ và Nhiễm Du chưa ổn định, nói thật, nếu bây giờ đi, sẽ không biết thế
nào. Giống như có người từng nói, có gọi điện thoại nhiều cũng không bằng một
cái ôm. Với năng lực của tớ, sau này vẫn còn có cơ hội ra nước ngoài, nhưng
người trong lòng, chỉ có duy nhất mà thôi.”
Chu Dạ nghe xong vừa đau
lòng, vừa ghen tị, đau lòng vì chính mình, ghen tị vì Trương Nhiễm Du. Dựa vào
cái gì mà cô ấy khiến cho Lý Minh Thành si tình đến vậy? Đứng ở nơi đó, thật
lâu không nói gì. Đôi mắt đẫm lệ mơ hồ, không sao ngừng được.
Lý Minh Thành vẫn không
phát hiện ra sự khác thường của cô, nâng tay nhìn đồng hồ nói: “Yên tâm, tớ
không sao. Chỉ cần tớ không muốn ra nước ngoài, cha mẹ tớ cũng không thể làm gì
được. Cậu mau về đi, giờ tớ đi tìm Nhiễm Du, bàn bạc xem nên làm thế nào. Nhìn
xem, trăng ở nước ngoài sẽ không đẹp như ở trong nước.”
Nói xong đi ra đường lớn,
giơ tay vẫy taxi. Chu Dạ nhịn không được, gọi ra tiếng: “Anh hai!” Giống như
trước kia, vô cùng thân thiết, mang theo chút hờn dỗi, cũng là lần cuối cùng.
Lý Minh Thành cười, vẫy vẫy tay với cô, nói: “Mau về đi, lần sau anh hai sẽ đưa
nhóc đi ăn.”
Chu Dạ tuyệt vọng nhìn
chiếc xe rời đi, đau lòng đứng trong gió lạnh, bóng dáng cô đơn hiu quạnh.
Trong lòng trống trải, suy sụp, dường như dưới đáy sau nội tâm có nhiều thứ
đọng lại mãi.
Vệ Khanh rít một hơi
thuốc, từ trong bóng tối lặng lẽ không tiếng động đi ra, đưa tay lên xoa mặt
cô, lạnh cóng.
Chú thích:
Bên trên có nhắc tới bài “Thước
kiều tiên” của Tần Quan.
Bản
gốc:
鹊桥仙 - 秦观
纤云弄巧,飞星传恨,银汉迢迢暗渡。
金风玉露一相逢,便胜却人间无数。
柔情似水,佳期如梦,忍顾鹊桥归路。
两情若是久长时,又岂在朝朝暮暮。
Hán
việt:
Thước
kiều tiên- Tần Quan
Tiêm
vân lộng xảo, phi tinh truyện hận, ngân hán điều điều ám độ.
Kim
phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng khước, nhân gian vô sổ.
Nhu
tình tự thủy, giai kỳ như mộng, nhẫn cố thước kiều quy lộ.
Lưỡng
tình nhược thị cửu trường thì, hựu khởi tại, triêu triêu mộ mộ.
Dịch
nghĩa:
Mây
nhỏ khoe màu
Sao bay truyền hận
Sông Ngân vời vợi, người thầm vượt qua
Gió vàng sương ngọc một khi gặp nhau
Hơn hẳn bao lần ở cõi nhân gian
Nhu tình như nước
Hẹn đẹp như mơ
Không nỡ nhìn lối về là cây cầu Ô thước
Tình này nếu như đã mãi lâu dài
Há cứ phải gặp nhau sớm sớm chiều chiều
Dịch
thơ:
Âm
thầm quá bước Ngân hà
Sao bay gửi hận mây hoa khoe màu
Gió vàng sương ngọc tìm nhau
Đường trần muôn kiếp có đâu sánh cùng
Nhu tình mộng đẹp tương phùng
Ngậm ngùi chẳng nỡ ngoảnh trông thước kiều
Tình xưa nếu mãi còn yêu
Cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau
(Phi hoa phi tuyết)
Mong
sao quyến luyến sớm chiều
Chỉ cần mãi mãi tiếng yêu không nhoà
Nhịp Ô Thước chẳng nhìn qua
Gợi ngày gặp gỡ như là giấc mơ
Dịu êm tựa nước trôi mờ
Tình nồng hơn hẳn ngẩn ngơ kiếp người
Gió vàng sương ngọc gặp rồi
Sông Ngân diệu vợi chân người lặng đi
Sao băng lạnh lẽo hận gì
Mây khoe sợi rối tạo chi lắm màu
(Ngạo sơn ngạo nguyệt)
<
/>
Chu Dạ thấy hắn, vội vàng
lau nước mắt, hỏi: “Sao anh lại tới đây?” Giọng khàn khàn, có một chút nghẹn
ngào. Vệ Khanh thở dài, dúi tay cô vào trong ngực, nhẹ giọng hỏi: “Có lạnh lắm
không?” Cô gật đầu: “Lạnh!” Giọng nói lại đậm chút ảm đạm, khiến cho trong lòng
Vệ Khanh chua xót đau lòng.
Hắn ôm chặt cô trước
ngực, dùng áo khoác lớn trùm lên người cô, vuốt tóc, dịu dàng nói: “Như vậy sẽ
không lạnh nữa.” Cô “ừ” một tiếng, vươn tay ôm hắn. Vệ Khanh cúi đầu, nhẹ nhàng
hôn cô, đầu lưỡi ấm áp chạm vào đôi mắt không chịu rời đi, giống như muốn hòa
tan cô vào trong lòng.
Tay Chu Dạ chạm vào làn
da ấm áp bên eo hắn, đầu ngón tay run run, rồi chậm rãi tiến vào trong. Cô nghe
thấy tiếng thở của hai người, còn có tiếng tim đập, dần dần hòa làm một. Giờ
phút này, đau lòng yếu ớt, vùi sâu vào trong ngực hắn tìm kiếm sự ấm áp,
nguyện mãi mãi không tỉnh dậy, không phải lo lắng về tương lai mờ mịt phía sau
nữa.
Vệ Khanh hôn mãi, giống
như trút giận, cắn không nhẹ vào môi cô. Cô thở nhẹ, liếm liếm môi dưới, xước
da, bất mãn nhìn hắn, chất vấn: “Sao lại cắn em? Cắn ở đây, người khác nhìn
thấy sẽ nghĩ thế nào? Anh bảo em làm sao ra ngoài gặp mọi người?” Dấu vết rõ
ràng như vậy, vừa thấy sẽ thắc mắc.
Hóa ra cô lo lắng chuyện
này, Vệ Khanh dở khóc dở cười, hừ lạnh: “Cắn em thì làm sao? Vẫn còn chưa cho
em một bài học đâu. Để em ngoan ngoãn, phạt cái th
