hể bị tàn phế.” Đành phải kêu thảm thiết, xin khoan
dung.
Chu Dạ ngẩng đầu nhìn
hắn một cái, nói: "Yên tâm, không chết được." Tăng tốc độ của tay,
một lát sau nói: “Được rồi, thấy anh có thái độ thành khẩn nhận
lỗi, đứng dậy đi. Về sau còn tái phạm, đừng tưởng cứ quỳ là xong!”
Vệ Khanh vội vàng đứng dậy, vén quần lên nhìn, đầu gối đã một mảng
tím bầm. Đều là dấu vết đè lên bàn chải để lại, đau nhưng thật ra
không đau.
Tuy Chu Dạ không nói
gì, nhưng đều nhìn thấy, không phải không đau lòng, kéo hắn nói:
"Ngồi xuống đi, ngồi xuống đi!" Vừa xoa vừa nói, "Chỉ là cho
anh một bài học, ai bảo anh dám ôm hôn người phụ nữ khác, làm em
không ngẩng đầu lên nhìn ai được..." Nói xong không hiểu vì sao, nước
mắt lại rơi xuống, từng giọt rơi xuống đầu gối hắn, lạnh lẽo, còn đau
hơn so với quỳ trên bàn chải.
Vừa rồi Vệ Khanh còn
hận không đập cô ngất được, đỡ phải cả ngày nghĩ ra nhiều quỷ kế
sửa lưng người khác, làm cho người ta không sống nổi. Giờ nhìn thấy
cô khóc, vội la lên: “Khóc cái gì chứ, có phải bắt em quỳ đâu.” Chu
Dạ càng khóc dữ hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ nói: “Ai thèm khóc,
em không khóc!” Vệ Khanh vội nói: “Đúng, đúng, đúng, em không khóc!
Haizz, Tây Tây, rốt cuộc em bị làm sao thế? Em đừng khóc, đừng không
nói lời nào như vậy chứ!”
Vất vả lắm Chu Dạ
mới kiềm chế lại được, nghẹn ngào hỏi: “Có đau lắm không?” Vệ Khanh
mới biết là cô đau lòng mà khóc! Cả người lơ lửng suýt nữa bay lên,
nỗi oán thán lúc trước đã bay lên chín tầng mây, vội vuốt má cô
nói: “Đau chứ, đương nhiên là đau! Không tin em quỳ thử coi!” Chu
Dạ quỳ thử, ngồi dưới đất, chỉ trích: “Không đau, anh lừa em!Vệ Khanh
cười đến đau cả bụng, ôm cô nói: “Quỳ lâu mới đau!” Sao cô lại đáng yêu
như vậy chứ, còn quỳ thật nữa!
Náo loạn một lúc, hỏi:
"Vừa rồi vẽ gì thế?" Cầm lên nhìn, cứ tưởng rằng sẽ nhìn
thấy hình ảnh mình vừa quỳ, đến khi nhìn thấy mới giật mình, người
mặc áo sơ mi trắng không phải hắn thì là ai chứ, nhưng lại nghiêng
người dựa vào cửa sổ, tay phải kẹp một điếu thuốc, khói thuốc lượn
lờ bay lên, phía sau là ánh mặt trời mùa thu, vô cùng sống động. Hắn
nhìn một lúc, nhất thời không nhớ ra, hỏi: “Đây là nơi nào thế?”
Chu Dạ giật lấy, ghi
loạn lên trên bức vẽ: “Ông xã, trứng thối!” Vệ Khanh vội vàng cứu
bức tranh: “Haiz,… vất vả lắm mới vẽ cho anh một bức, sao lại chà
đạp thậm tệ như vậy!” Chu Dạ buồn rầu nói: “Dù sao anh cũng không nhớ
rõ!” Vệ Khanh cẩn thận nhìn lại, vỗ tay nói: “Nhớ ra rồi, là lần
lãnh đạo trường em mời anh ăn cơm phải không? Là lần mà anh gọi cho em
ba bốn lượt mới gọi được em ra ngoài đi cùng!”
Chu Dạ không phản bác,
nói: "Vẽ không đẹp, vứt đi!" Vệ Khanh lại cầm chặt trong tay như
giữ báu vật, cười tủm tỉm hỏi: "Sao lại nhớ rõ ràng như vậy?"
Ôm cô vào trong ngực, dịu dàng hôn môi. Lúc đầu cô còn giận dỗi, sau
đó lại mềm mại ôm lấy hắn, nói: “Tối hôm trước em nằm mơ, lại mơ
thấy anh ngồi bên cửa sổ nhìn em, ánh mắt ửng đỏ, khóe môi mỉm
cười, trên tay cầm điếu thuốc, còn có ánh mặt trời dưới sàn nhà…
Nhưng chưa đợi em kịp tới gần, đã không còn thấy anh đâu nữa…”
Hóa ra từ lúc đó cô
đã yêu hắn, nhưng mà trái tim lại không chắc chắn.
Vệ Khanh vuốt ve hai má
cô, dịu dàng nói: "Chu Dạ, tin tưởng anh, anh sẽ không biến mất. Tuy
rằng anh mắc một số sai lầm, nhưng anh hứa với em, cho dù em đi tới
nơi nào, anh cũng sẽ tìm được em, được không?” Chu Dạ gật đầu: “Vâng,
em cũng vậy, cho dù tức giận thế nào, em sẽ không rời khỏi anh.”
Chỉ cần trong lòng
cùng nhau bảo vệ phòng tuyến không để bất kỳ thứ gì lọt qua, thì
cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, đều có thể bình yên đi tới
cuối con đường, không tách không rời.
Ngày hôm sau, sau
cơn mưa trời lại sáng, hai người cùng nhau quay về Vệ gia. Vừa gặp,
hai ông bà già ngồi mắng mỏ Vệ Khanh tới mức sứt đầu mẻ trán, Chu
Dạ nhàn nhã ngồi cạnh, xem náo nhiệt. Vệ Khanh vội vàng nói: “Cha,
mẹ, thông báo cho cha mẹ một tin tốt, Chu Dạ có thai rồi, em bé đã
được hai tháng.”
Những lời này đã
thành công làm dời đi sự chú ý của cha mẹ hắn. Nhất là mẹ Vệ, lập
tức kéo Chu Dạ hỏi han ân cần, hỏi có cảm thấy không khỏe chỗ nào
không, muốn ăn gì, cứ việc nói ra, dù có phải lên núi đao, xuống
biển lửa cũng sẽ sai Vệ Khanh đi kiếm. Hai ông bà vui mừng ra mặt,
thiếu chút nữa thì đốt pháo ăn mừng. Chu Dạ nhìn cả nhà họ Vệ từ
trên xuống dưới đều vui vẻ, toàn bộ uất ức, bất mãn đều đã tan
thành mây khói.
Lý do cô không muốn
đính hôn, kết hôn, sinh con, thực ra vì không muốn trưởng thành quá
nhanh, vẫn muốn là một cô gái tự do tự tại trong thế giới của riêng
mình, không chịu ép buộc, luôn luôn trốn tránh trách nhiệm. Nhưng rồi
cô lại từ từ trưởng thành, trên vai có trách nhiệm, mới có vững
vàng tiếp bước, làm tới nơi tới chốn, không đến mức gió vừa thổi
qua đã gục ngã. Khiến người yêu mến mình vui vẻ, đó đã là
phần thưởng lớn nhất cho bản thân. Để có thể trưởng thành phải trải
qua một quá trình rất dài, may mắn là người kia có tấm lòng bao dung
còn rộng lớn hơn cả biển cả bao la.
Vệ Khanh đều có những
khuyết