iận ..."
Chu Dạ đập cái thước
vào vai hắn, liên tục mấy cái, làm hắn sợ hãi muốn bỏ trốn, nhưng
nghĩ cô thật sự muốn dùng hình tra tấn, lại im lặng! Cô tức giận nói:
“Anh còn dám nói dối, không biết hối cải. Rõ ràng là có tật giật
mình, âm thầm hưởng thụ, anh nói dối như hát hay! Còn không quỳ xuống cho
tôi!"
Vệ Khanh ngạt thở, vội
nói: "Bà xã, anh vẫn luôn ân hận về chuyện đó, vẫn cứ băn khoăn
không biết có nên nói cho em hay không, nhưng sợ em giận, cho nên…”
Chu Dạ hất đầu nói:
"Yên tâm tôi cũng không làm khó anh, chỉ muốn anh quỳ xuống mà thôi,
quỳ xuống trước mặt đại nhân, cũng không phải là chuyện mất mặt gì! Thảo
dân nhìn thấy khâm sai đại thần, bên đường còn phải quỳ xuống đấy, nhanh chút,
nhanh chút a! Bằng không khép anh vào tội khi quân phạm thượng!"
Nhìn đi, nhìn đi, đàn ông trên đời này đều thế cả! Không làm vậy sao
có thể nhớ được bài học! Nhất định phải bắt hắn khắc sâu trong trí
nhớ, để mỗi lần nhớ tới, không dám tái phạm. Cô chỉ chỉ vào bàn
chải giặt quần áo, thần thái như là đang ban thưởng ngồi.
Đương nhiên Vệ Khanh
không chịu quỳ, làm gì cũng không được, thản nhiên kéo ghế dựa ngồi
xuống, cợt nhả nói: “Ngồi hay quỳ cũng giống nhau. Hì hì…” dù là
chuyện riêng tư, bắt quỳ xuống cũng đã thái quá.
Hắn có thái độ không
chịu hợp tác, làm cô không biết hạ đài thế nào, vì thế trợn mắt
nói: “Anh là đồ không có lương tâm, cả ngày ở bên ngoài ăn chơi đàng
điếm còn chưa tính, còn lừa tôi mang thai. Anh nói đi, vì sao tôi lại
có thai? Mỗi lần đều dặn anh dùng biện pháp, anh lại lén lút giở
trò sau lưng…” nước mắt lã chã rơi, khóc rấm rứt, vừa khóc vừa
trách mắng Vệ Khanh hư hỏng, càng nói càng khóc nhiều, đau lòng vô
cùng.
Khóc nhiều khiến Vệ
Khanh áy náy không thôi, cười gượng nói: “Anh đâu có rảnh rỗi như vậy,
đương nhiên chuyện mang thai là vì tránh thai thất bại, chứng minh rằng
chúng ta trúng thưởng, sớm sinh con trai…”
Chu Dạ đứng bật dậy,
nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói: “Tôi chỉ hỏi anh một câu, anh
quỳ hay không quỳ?” Vệ Khanh khó xử nhìn cô, mặc dù không nói gì, vẻ
mặt không muốn, nhưng trong lòng đã dao động.
Chu Dạ qua loa lau nước
mắt, nói: “Chìa tay ra, chìa tay ra, nếu không chịu quỳ thì đánht tay
anh, ai bảo anh không nghe lời!” Vút, vút, vút, cô quơ roi trong không
khí, ra vẻ vô cùng đau đớn, hận rèn sắt không thành thép.
Cô hạ quyết tăm một
khóc, hai náo loạn, ba đòi thắt cổ, ép buộc hắn không thể không quỳ
xuống nhận sai lầm. Muốn sau này hắn nhớ cho rõ, trong lòng sợ hãi,
không dám tái phạm, cho dù có muốn nghĩ cũng không có gan làm!
Vệ Khanh dở khóc dở cười,
định làm gì thế này, coi hắn như trẻ con ba tuổi mà dạy bảo à? Thấy
cô khóc tới mức đỏ sọng mắt, trong lòng mềm nhũn, chần chừ nghĩ, dù
sao cũng không phải chưa từng quỳ, giữa hai vợ chồng thì cũng chiều
chuộng một chút, có ai chê cười đâu? Vì thế hạ quyết tâm, gật đầu
đồng ý, nói: “Được rồi… nhưng mà sổ sách có thể coi như tính toán
xong rồi chứ?” Phải dụ dỗ cô trước, sau đó sẽ đi qua.
Chu Dạ véo má hắn
nói: “Việc này cũng có thể ghi vào sổ sách sao? Thiên hạ chỉ có
loại gian thương như anh mới có thể nghĩ ra, không biết mỗi ngày anh
có chịu rửa mặt không thế, sao da mặt lại dày như vậy?” Hơi thở phả
ra trên mặt hắn, gần sát vào nhau, không biết là đang cãi nhau hay đang
tán tỉnh nữa?
Nhưng lúc này Vệ Khanh
làm gì có tâm tình trêu đùa, vẻ mặt cầu xin nói: “Bà xã, không phải
mặt anh dày, mà là em khinh người quá đáng…” Chu Dạ kêu ầm lên: “Anh
nói tôi khinh người quá đáng à? Mặt mũi tôi mất hết, thấy người qua
đường như chuột thấy mèo!” vừa lôi vừa kéo, kiên quyết ép hắn
quỳ xuống nhận sai, giống như người lớn dạy dỗ trẻ con vậy.
Vệ Khanh cười khổ, nhưng
vẫn muốn cò kè mặc cả, nói dùng việc nhà thay thế có được không. Chu Dạ
không đồng ý, ngay cả quỳ xuống đất cũng không được, nhất định phải
quỳ lên bàn chải. Đang lúc hai người giằng co qua lại, điện thoại
trong nhà vang lên. Chu Dạ vung tay lên: “Đi nghe điện thoại đi. Lớn như
vậy rồi, có chút việc ấy cũng không làm, ra cái thể thống gì?”
Vệ Khanh tức cũng
không được, cười cũng không xong, nghe đầu dây bên kia cao giọng mắng,
"Vệ Khanh, anh giỏi lắm! Suýt nữa thì tôi và cha anh tức chết
rồi! Thằng ranh này, đã kết hôn còn dám làm như vậy, cũng không biết nặng
nhẹ, coi trời bằng vung! Thảo nào lại rụt rè sợ hãi hỏi Thi Thi có
ở đây không! Thi Thi đâu, con bé đâu rồi? Nếu con bé xảy ra chuyện gì,
anh cũng không cần về cá
