o cô gái nào cũng vội vàng cho tôi cái danh hiệu người tốt vậy? Tôi có khủng bố như vậy sao, sợ tôi theo đuổi các cô sao?”
Bạc Hà ầng ậc nước mắt cười,“Có thể, có thể phiền anh cùng tôi đến cửa hàng tiện lợi không?”
“A, tôi đã nói, tôi muốn thuận tiện đi mua thuốc lá.” Anh cầm hai túi sách lớn,“Đi thôi, kỳ thực biệt danh của tôi không phải “Gấu tiên sinh”, đám bạn xấu đều gọi tôi là “Chung quỳ*”! Có tôi ở đây, đừng nói là người, ngay cả quỷ cũng phải chạy hết!”
[*'>Thần Chung Quỳ: vị thần có thể đánh quỷ trong truyền thuyết, dân gian xưa thường treo ảnh của Thần, cho rằng có thể trừ được tà ma
Cô nở nụ cười. Trên thế giới này, quả thực vẫn còn người tốt!
Gấu tiên sinh cùng cô đi mua nước, còn hộ tống cô tới tận cửa, thận trọng đưa túi sách của anh cho cô.“Kỳ thực, đống sách này tôi cũng đã đọc rồi. Cô đưa cho tôi sách của cô, vậy cô cầm sách của tôi mà đọc! Khi nào tâm trạng không tốt, dùng giải buồn.”
Đó là một bộ tiểu thuyết huyền huyễn hai mươi mấy quyển: Hành trình bí ẩn.
Quên đi cô đơn, quên đi bóng tối, cũng quên đi vết thương trong quá khứ. Cô đi theo nhân vật chính từ hành tinh này đến hành tinh khác, gặp đủ kiểu lữ trình mạo hiểm.
Cô đọc đến nỗi nằm úp lên sách mà ngủ. Cô mơ thấy Gấu tiên sinh cao lớn, là gấu lông xù thật, mang theo cô lữ hành dưới trời sao.
Con đường trước mắt vô cùng vô tận.
Bạc Hà mỉm cười ở trong mơ……
Cô mất hai ngày mới đọc xong, thực thoải mái hít một hơi. Người còn sống là vì còn những điều tốt đẹp có thể chờ mong!
Gấu tiên sinh hẳn là rất thích bộ tiểu thuyết này, cho nên mới mượn lại lần hai? Vừa nghĩ đó này, cô lại cảm thấy có chút bất an. Làm thế nào để trả sách cho anh đây?
Đi gõ cửa? Không, rất xấu hổ, cô không dám…… Nhưng thuê sách có tính thời gian, nhỡ anh đọc lâu, lầm thời gian thì làm sao bây giờ? Cô đi tới đi lui trong phòng, mắng mình vô dụng, mắng mình nhát gan, nhưng vẫn không dám đi gõ cửa.
Làm ơn, bọn họ ở đối diện thôi mà…… Kết quả cô rất không có chí khí lên giường ngủ, dự định ngày mai nói sau.
Nếu không phải ngày hôm sau trên đường đi làm vừa khéo gặp được, cô còn không biết phải chịu đựng đến ngày mai nào.
“Lên xe đi!” Gấu tiên sinh tiếp đón rất thân mật, nhưng cũng rất lớn tiếng.
Lần này cô không do dự, lấy hết dũng khí lên xe Jeep. Vừa nữa cô mới phát hiện, đằng sau xe Jeep có dòng như: Chú ý! Có gấu thường xuất hiện!
Ha ha ~~
“Làm ơn, cô đã thấy con gấu nào đẹp trai như thế này nữa?” Ứng Nguyên nhận ra cô cười trộm, đầy bụng bực tức,“Tôi lau được mui xe là tốt lắm rồi, đâu đâu cũng gặp phải bạn xấu.”
…… Kỳ thực rất chính xác mà.
“Sách…… Tôi đọc xong rồi.” Nhắc bộ sách mình thích, trên mặt Bạc Hà lộ ra vẻ hạnh phúc ửng hồng,“Thực sự thực sự rất hay, rất rất hay…… Cám ơn anh. Tôi, tôi buổi tối lấy trả lại cho anh được không?”
“Hay đúng không?” Ứng Nguyên cao giọng cười to, nóc xe Jeep xe dường như cũng chấn động theo,“Tôi đã nói rồi, rất hay mà! Đúng rồi, mấy quyển cô cho tôi mượn cũng rất tuyệt, tiểu thuyết võ hiệp của con gái viết rất tinh tế, không đọc thì đúng là không biết, về sau đề cử thêm cho tôi mấy quyển đi!”
…… Đó là tiểu thuyết ngôn tình. Nghĩ đến anh vóc dáng lớn như vậy, cầm quyển tiểu thuyết ngôn tình đọc…… Kỳ thực cũng rất buồn cười. Nhưng sách mình thích cũng có người thích, cô rất vui!
“Được, được, anh không chê là tiểu thuyết ngôn tình thì tốt rồi.”
“Hay chính là hay, sách có gì khác nhau?” Anh lái xe đến trạm xe điện ngầm,“Buổi tối lúc ăn cơm trao đổi lại sách là được.”
Ăn cơm? Hả?“…… Lúc ăn cơm sao?”
“Cùng nhau ăn cơm. Sáu giờ rưỡi, tôi gõ cửa nhà cô.” Anh rất bình thản lái xe đi, để lại Bạc Hà đang ngẩn người.
Cô có đồng ý đi ăn cơm cùng anh sao? Vì sao đương nhiên như vậy?
Thật sự là Gấu tiên sinh kỳ lạ. Cô không nhịn được bật cười, khuôn mặt bình thường lộ ra ánh sáng đã lâu không thấy.
Cô và Gấu tiên sinh dần dần thân thiết. Có lẽ là vì thời gian làm việc và nghỉ ngơi không khác nhau lắm, cũng có thể là vì ở gần nhà thường gặp nhau.
Có đôi khi cô cũng sẽ tò mò, một người đàn ông cao lớn như Gấu tiên sinh vì sao lại hiền lành với một cô gái nhát gan lại vô dụng như cô, cho đến khi cô nhìn thấy vẻ mặt dịu dàng của Gấu tiên sinh khi cho mèo hoang ăn, cô mới hiểu ra được một chút.
Có lẽ ở trong mắt Gấu tiên sinh, cô giống như con mèo hoang nhát gan gầy yếu đó?
Nhưng điều đó lại không làm cho cô không thoải mái, ngược lại làm cho cô cảm thấy rất ấm áp. Bởi vì Gấu tiên sinh không vì ý nghĩa không chính đáng mới tới gần cô, mà bởi vì…… Một chút đồng tình, và một chút thương xót. Điều này làm cho cô cảm động.
Thành phố này vừa vội vàng vừa lạnh lùng, Gấu tiên sinh cao lớn lại không nói một lời yêu thường những thứ nhỏ yếu bên mình. Bọn họ đều sinh hoạt tại thành phố lạnh lẽo này, gần như không có người bạn nào, cho dù người như Gấu tiên sinh, cũng muốn tìm người nói chuyện sao?
Bọn họ nói chuyện phiếm càng ngày càng nhiều, thường thường làm người khác cảm thấy kỳ lạ. Ăn cơm xong, Gấu tiên sinh sẽ mang theo bánh bích quy mèo, vừa tản bộ vừa xác định địa điểm cho mèo ăn. Hàng cây bên đường thường hay bị