hộn nhạo, không đè nén được kích động... Thúc đẩy nàng lập tức ôm
lấy Bạch Hi.
"Cậu nhóc ngoan, ba năm trước quả nhiên không nhìn nhầm, cậu chính là nam chủ tốt nhất trong bộ tiểu thuyết tiếp theo của chị!"
"Biết không? Hiện tại đang lưu hành cuốn “Bí mật không thể nói giữa ta và yêu tinh Thụ Yêu”, cuốn này là chị viết, đây là một quyển đam mỹ H, rất
nhiều muội chỉ ở trong thế giới Zombie này vẫn cứ tha thiết yêu làm hủ
nữ, thực sự là khiến cho mấy người như chị vui mừng... Kỳ thực trăm năm
trước lúc tang thi xuất hiện chị đã trở thành một loài tam hợp rồi, là
đam mỹ đã cứu chị đấy! Nếu không phải biết nhân gian muôn màu muôn vẻ
như vậy, chị sớm đã thăng tiên lầm chỗ rồi! Đúng rồi, chị giảng nhiều
như vậy cậu nghe hiểu không? Cậu không phải con người sao? Chắc ít nhiều gì cũng hiểu được chút nhỉ? Cũng không đúng, loại tin tức thượng lưu
này không phải là người bình thường có thể tiếp nhận nổi, trừ bỏ đại phú đại quý ở tận thế ra, Zombie đã đến Dong Binh rồi cho nổ hết, lúc đói
khát là lúc hai tay dâng đồ ăn cho nhân loại, có rất ít người có thể đề
cập, chị Phỉ nhi của cậu vậy mà biết hết mấy thứ này đấy! Về sau bẻ
loan* nhớ tìm đến chị nha! Còn có..."
(*Bẻ loan ở đây có nghĩa là thay đổi giới tính)
Bạch Hi giật mình. Cái gì... Tình huống gì, tất cả chuyện phát sinh trước
mắt là cái gì? Tuy rằng Bạch Hi nghe không hiểu mấy thứ Phỉ nhi nói,
nhưng hôm nay nghe thấy nhìn thấy đã khiến hình tượng chị Phỉ nhi ở
trong lòng cậu sụp đổ ầm ầm. Bất luận là ba năm trước lần đầu tiên gặp
mặt, hay là trong ba năm này sư phụ ngẫu nhiên nhắc tới, chị Phỉ nhi
trước mắt, làm thế nào cũng không giống với hình tượng đó vậy? !
Cho dù lâm vào tình trạng người chẳng ra người, tiên chẳng ra tiên, thì
tính cách cũng không nên biến đổi nhiều như thế mới đúng... ? Ba năm
trước, Phỉ nhi hẳn phải là sức quyến rũ thành thục mười phần khuôn cách
cho giới chị em chứ? Và sau ba năm, phải là kiểu mẫu ngọc nữ tinh khiết
hoàn mỹ thanh thuần chứ? Sao hôm nay vừa thấy, lại là một người có cái
kiểu suy nghĩ không thể hiểu được, Logic thì càng lại là không thể bắt
kịp? !
**
Trận quyết đấu thứ hai của Bạch Hi x Phỉ nhi
Bạch Hi: Huyết lượng 1398 1398 Phỉ nhi: Huyết lượng 2645 2645
Bắt đầu!
Bạch Hi bị Phỉ nhi KO. Sử dụng chiêu số: Đốc giáo hủ nữ thân truyền, hôn thì phải ngoan~
**
"Được rồi, Phỉ nhi, đừng náo nữa." Đây là đồ đệ của anh, không thể để em làm
hỏng được... Ngọc Phong Tử mặc niệm thay cho Bạch Hi.
Phỉ nhi nghe tiếng ngẩng đầu, bởi vì rất kích động cho nên Bạch Hi bị siết bả vai, mặt xanh xao suýt nữa ngất.
"Được rồi, trả đồ đệ lại cho lão đấy." Phỉ nhi trở về vẻ mặt bình thường,
không sắm vai nhị hóa* nữa, lâu rồi không phóng thích thiên tính cho nên hôm nay đùa giỡn quá mức, lần sau rồi tính, còn nhiều thời gian, Phỉ
nhi ném Bạch Hi cho Ngọc Phong Tử.
(Nhị hóa ở đây là chỉ người ta ngây thơ một cách đáng yêu)
"Được rồi, lời nên nói cũng nói xong rồi, hai người nên đi chỗ nào thì đi
đi." Phỉ nhi nhìn Ngọc Phong Tử. Ba năm, cũng chỉ là chút thời gian sống lâu hơn người nhưng ngắn hơn trời mà thôi. Có thể gặp lão bằng hữu một
lần, đã không hối tiếc rồi.
Ngọc Phong Tử yên lặng, sau một lúc lâu mới mở miệng.
"Phỉ nhi, em thực sự không muốn biết anh nhớ em đến mức nào ư?" Anh, thích
em, thích lâu như vậy, lâu như vậy... Lâu đến mức tim cũng đau rồi.
"Phong tử, người lão yêu, không phải tôi." Mắt Phỉ nhi cũng không thèm nhìn Ngọc Phong Tử, tan rã nhìn về phía mặt đất.
Hai mắt Ngọc Phong Tử như muốn lồi ra, có chút nghẹn họng nhìn trân trối. Có ý gì? Hắn không thích cô thì thích ai?
"Người lão yêu, là Tiểu Tiên Tử nữ tông của đảo Mê Nha Độc. Chẳng phải Phỉ nhi tôi."
"Người lão yêu, là Tiểu Tiên Tử nữ tông đảo Mê Nha Độc. Chẳng phải Phỉ nhi tôi."
Những lời này văng vẳng trong đầu Ngọc Phong Tử hồi lâu, có chút phẫn nộ, lại có chút mờ mịt. Này là ý gì? Chẳng lẽ hắn luôn luôn tâm tâm niệm niệm
ngưỡng mộ, ái mộ đều hóa thành một trò cười sao?
"Phỉ nhi. Ý của
cô là gì? Đúng, cô là Tiểu Tiên Tử trong lòng ta, ta chính là một kẻ
bình thường hoàn toàn không có pháp thuật để tu tiên, ta đơn phương
thích cô, cô không tiếp nhận cũng chẳng sao cả, nhưng vì sao phải nói
như vậy?"
"Phỉ nhi cô, coi tâm ý của Ngọc Phong Tử ta là cái gì?"
Ngọc Phong Tử lần đầu tiên trực tiếp biểu lộ thật lòng như thế, nhưng không
ngờ lại trong hoàn cảnh như vậy. Đã từng nghĩ tới ngày thẳng thắn thành
khẩn nói với Phỉ nhi, phải là cảnh đẹp giai nhân, hoàn cảnh cũng phải
tốt đến cực điểm. Hắn và Phỉ nhi chưa có ai hề biểu đạt tình cảm với bất cứ người nào, đều là hai mối tình đầu, trái tim như nụ hoa non nớt sắp
nở, chậm rãi tới gần, hấp dẫn nhau. Ai có thể nói cho hắn biết, tình
huống hôm nay, tại sao lại như vậy?
"Ai..." Phỉ nhi có chút đau lòng nhìn Ngọc Phong Tử.
Chung quy... Vẫn làm tổn thương lòng của hắn sao? Chuyện này, cô vốn không muốn như vậy.
"Phong Tử, nhiều năm như vậy, lão có từng nghĩ tới, hôn tôi chưa?" Phỉ Nhi
khép chặt mắt. Nếu hôm nay đã như vậy, như vậy giúp hắn hiểu rõ lòng của mình đi. Pho